Thứ Ba, 30 tháng 12, 2008

BÓNG ĐÁ VIẾT TIẾP

Đã sang ngày thứ 3, sao vẫn có cảm giác trông chờ gì đó, cứ như trận đấu chưa kết thúc, cứ như pha bay lên của Công Vinh chỉ vừa trước đây vài giây. Sáng nay ra sạp báo, vẫn còn có thể mua được mấy tờ thể thao, không như hôm qua chỉ còn có Thanh Niên Tuổi Trẻ. Mỗi khi về nhà lại bật tivi, cầm remote dạo xem có đài nào còn bình luận không. Mọi thứ rồi cũng sẽ qua, giờ phút ngất ngây cờ hoa kèn trống nồi niêu soong chảo rồi cũng qua, ta lại về rơi bịch xuống ngày thường với những điều thiết thực phải đối mặt mỗi ngày… Với tuyển Việt Nam ta đã qua nhiều phen sướng vui buồn tủi, nhưng cuộc xuống đường rực lửa kỳ này quả thực ấn tượng và trọn vẹn nhất. Tiger 98 tưởng đã một lần, Seagames 22 một lần…Còn nhớ trong căn nhà trọ tối tăm hẻm Nguyễn Trường Tộ, lúc đó chưa có ti vi để coi, phải cùng mấy thằng sinh viên coi nhờ bác hàng xóm. Sau khi tả tan tác quân Siam 3 bàn trắng, mấy thằng chuẩn bị cờ trống băng rôn cho trận cuối cùng, ai dè cái lưng Kuma 13… Nay trong men say ngồi nhớ lại, nỗi ấm ức cũng đã bị át đi, nhưng vẫn là 1 trong những kỉ niệm đẹp trong đời xem bóng đá của mình. Sau này mới hay, ta chẳng thua vì cái lưng ấy đâu, mà bởi trận đấu có mùi, nên chi gần nửa đội hình cứ lờn vờn dấm dứ. Chính Riedle khi ấy cũng không hiểu nguyên do thua (giờ thì chắc ông đã hiểu ra rồi). Sau này có dạo người ta nói đến chuyện công bố “danh sách đen” (kiểu sách trắng ở nước ngoài) trong bóng đá nước nhà, rồi không hiểu sao vụ này im re luôn.

Trong đội hình cầm cúp hôm nay, ngoài những tên tuổi tưng bừng như Công Vinh, Hồng Sơn, Quang Hải… có 2 cái tên làm mình mình nhơ nhớ những chuyện hơi cũ xưa một chút, chính xác là nhớ đến kì án onegoalgate của 7 gương mặt từng chói sáng tại Seagame 22. Đầu tiên là Việt Thắng. Những tưởng đời bóng đá của cầu thủ này đã khép lại sau cúp C1 năm ấy. Nhưng đất nước này vẫn còn đó những trái tim, những tấm lòng nhân như Nguyễn Trãi ngày xưa-cấp cả xe ngựa lương thuyền cho hàng binh về nước. Trên truyền hình đêm chung kết Võ Quốc Thắng ôm Calisto khóc ngon lành như trẻ thơ, vì hạnh phúc. Nhưng hình như ông mừng cho Việt Thắng, người ông đã dang tay cưu mang khi bảo lãnh và tìm cách đưa sang Sing thi đấu để giữ phông đô trước khi hết án phạt về chơi cho Đồng Tâm. Việt Thắng chơi nổi bật tại giải này, là phải tri ân tấm nhân tình ông Thắng đến kiếp sau.

Người thứ hai, là Vũ Như Thành. Ngày ấy cậu này non tơ (trừ cách đá già đời) trong cư xử. Ra sân với đôi giày đỏ (Văn Quyến giày xanh) và quả đầu Hàn Quốc vàng hoe, nhìn đã thấy ghét. Khánh thành sân Mỹ Đình, olympic Việt Nam tiếp Thần Hoa Thượng Hải, nghe đâu quan chức nhà ta dàn xếp với khách để thắng lấy hên, ai ngờ các chú đội nhà hè nhau buông, thủ quân Như Thành ra lệnh cho đàn em không tràn lên tấn công nữa. Chao ôi, thế hệ trẻ tiếp bước đàn anh. Seagame 22 thì đã cận kề, nếu thẳng tay trảm thì lấy ai mà đá. Ngộ biến tùng quyền, phờ-lêt-xi-bồ là nghề mà, các bác liên đoàn đã có một nước cờ khá sáng trong cơn hoạn nạn: thí một chốt để vừa lòng bác Riedle mà vẫn còn quân để đá, đợi hết Seagame liệu đường tính tiếp (nhưng như đã thấy, HCB năm ấy làm mọi người quên luôn sự tính tiếp này, nên chi cái sảy đã thành cái ung 2 năm sau đó). Thế là Như Thành bị trảm, nhưng lòng không phục vì phải chịu trận một mình. Hôm nhận thông báo từ Riedle, Như Thành cười khẩy bước đi…Án 5 năm được tuyên. Phấn đấu chăm chỉ siêng năng giảm còn một nửa. Quan trọng là trong thời gian đó, Thành miệt mài trui luyện cùng trẻ Thể Công đợi ngày tái xuất. Rồi về B.Bình Dương, nhanh chóng lấy lại phong độ với lối đá phong lưu như ngày nào, tĩnh rụi như Rio Ferdinand MU. Chiếc huy chương vàng hôm nay, ngoài những ngày tập luyện, phải nói Thành cần hiểu sâu những người đã cho cơ hội và tạo điều kiện làm lại cuộc đời. Đánh kẻ chạy đi, triết lí muôn đời dân Việt.

Nói những chuyện xưa cũ này, là để nhắc nhớ (chủ yếu là để tiếc cho) 7 “cựu thần” đang thụ án sau vụ “chỉ thắng 1-0” ở Balacod năm nào. Tài năng đang rộ mà đức độ chẳng chịu song hành nên chi… Chỉ vì món tiền cỏn con mà mấy cậu dễ dàng đánh đổi, mấy cậu không hiểu rằng dù tả tơi nghèo nhưng trên dải đất cong cong hai chiều này có tình yêu nào lớn hơn bóng đá không? Ngoài bóng đá ra, không thứ gì có thể khiến dân ta tự nguyện cờ hoa chảy tràn ra phố như thế cả. Động đến tình yêu ấy, khác nào xúc phạm, báng bổ thần linh ở ngôi đền thiêng trong lòng dân Việt. Không nơi đâu trên trái đất này, kể cả Brézil, lại có tình yêu cuồng nhiệt như thế. Không đợi đến khi tuyển quốc gia ra trận, ngay cả với đội bóng thôn làng cũng đã rộn rã sự cuồng nhiệt ấy rồi. Nhớ khi còn nhỏ mỗi lần theo chân đội Vĩnh Bình thi đấu, họa hoằng mới có sân đất nện, đừng nói chi sân cỏ-xa xỉ, thường thì vẫn trên sân cát lún giữa nắng trưa hè, mỗi lúc đội nhà ghi bàn thì y như rằng một rừng dép mũ tung bay, dân ta ôm chầm lấy nhau ngã trong lòng cát, mà hạnh phúc, mà reo mừng. Năm học cấp 2 ta đã từng chứng kiến đàn ông con trai cả xóm ngồi rũ trong đêm khi Vĩnh Bình để thua UBan trong bán kết giải xã, nhiều người đã khóc, nhiều người lặng im rít thuốc. Rồi trận đội Tam Thăng thua Xí Nghiệp Gỗ trong chung kết giải huyện Tam Kỳ, nước mắt nghẹn trong lòng mỗi cầu thủ cũng nhưng người cổ động. Tình yêu ấy, không là ngôi đền thiêng thì có thể là gì… Trong 7 cựu thần ở vụ OneGoalGate ấy, tiếc nhất vẫn là Quốc Anh, người vừa trở lại ngọt ngào trong màu áo SHB Đànẵng. Tiếc nhưng vẫn mừng vì vẫn còn có thể xem QA thi đấu. Và khấp khởi mong chờ ngày trở lại tuyển. Nếu năng tu luyện (chuyên môn lẫn không chuyên môn..) thì đường trở lại không quá xa vời, như Thắng và Thành đã làm và làm tốt.

Ngày vui qua rồi, rơi bịch xuống ngày thường đi thôi.

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2008

NAM QUỐC ANH HÙNG...

Sử phải lưu danh, như niềm mong mỏi của hàng triệu triệu con tim Việt, một ước vọng non nửa thế kỷ nay đã thành. Xúc động, chỉ còn là niềm xúc động dâng trào. Việt Nam, Việt Nam, Việt Nam...Thật ra không khí thực sự đã chùng xuống khi pha lao ra hớ hênh của Hồng Sơn khiến đội nhà thủng lưới, cả sân vận động cũng như khán giả truyền hình như lặng đi. Về cuối trận sức tàn lực kiệt, nhìn quân ta lăn xả nằm dài trân sân mà ko khỏi chạnh lòng nghĩ đến điều tệ nhất.

Và rồi, pha đi bóng của số 9, cú đá phạt của Minh Phương, cú lắc đầu trong thế quay lưng đầy không tưởng ở giây cuối cùng...Mọi kiềm nén vỡ òa. Tấn Tài sắp ngất, Công Vinh mặt thất thần tái đi, dể hiểu thôi, khi giấc mộng vàng đã là hiện thực làm sao người ta có thể giữ được lòng không rung động.

Cám ơn ông Tô, vạn ngàn lần cám ơn ông Tô. Nếu được chọn sớm thì có lẽ cúp vàng cũng đã về VietNam sớm hơn đôi ba mùa, ít ra là khi lực lượng đương lúc ssung mãn nhất. Nhìn lại những con người ông đang có trong tay, trước đây không ai tin Việt Nam có thể vượt qua bán kết. Vậy mà tuyển càng đá càng hay trước các đối thủ xương xẩu nhất. Trở lại trận tối nay, sao ông tung Minh Phương vào sân tahy Minh Châu vốn đang chơi tốt? Là ông muốn tăng cường sức ép với các đường chuyền chính xác cho hàng công. Từ pha chẻ biên của M Phương, Công Vinh tăng tốc loại 1 áo vàng với ý định xộc thẳng vào trung lộ, phương án kế tiếp thường là cú cứa lòng chân phải như bài tủ của CVinh. May cho tuyển ta, bóng đã qua nhưng người ở lại, thế nên mới có cú đá phạt vàng ròng ở giây cuối cùng. Và Công Vinh, quả đã không phụ lòng tin của ông Tô với cú lắc đầu không tường. Bàn thắng kim cương, không phải vàng. Bàn thắng ấy sẽ in hằn trong tâm khảm mọi con tim Việt yêu bóng đá nước nhà, nó giải tỏa nỗi khát khao mong chờ từ bao mùa. Cũng đã có lúc ta thất vọng tràn trề đâm chán chường, nhưng như tình yêu, lòng ta vẫn âm thầm cháy một ngày mai hy vọng, ai đi ghét bỏ người yêu trong cơn hoạn nạn bao giờ. Và trời đất muôn đời vẫn thế, có phụ lòng người biết đợi bao giờ đâu. Phải không em, phải không anh, phải không bạn bè ta từ khắp bốn phương trời?

Đêm nay Việt Nam sẽ cháy đỏ, cháy đỏ ngợp trời màu lửa của chiến công, của sự bùng vỡ dâng tràn lan tỏa trang nhà ra phố, mọi quán cà phê mọi ngách ngõ thôn làng đều rộn vang tiếng nói cười hạnh phúc. Chỉ có những khi thế này mới thấy sợi dây gắn kết người Việt ta trở lại như những ngày dân tộc long đong. Một khi đã tin đã yêu thì chẳng nề hà phân định, cùng một niềm vui cùng một nỗi khao khát thì dân ta lại cùng xuống bể lên rừng. Dân ta đêm nay tràn xuống đường mừng chiến thắng, và hơn bao giờ hết, trong góc nhỏ trái tim mỗi người ít ra một niềm tự hào dân tộc,yêu quê hương. Có thể không ai để ý đến, nhưng chắc chắn trong mỗi người trên phố đêm nay có tình yêu ấy.

Thôi thì vui sướng đi, xin mượn một câu của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ để tạm khép lại entry này: Thì xin em, thì xin anh, hãy cùng tôi vui sướng đi!!!

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2008

Let redden MyDinh!!!

GIÁNG SINH CHƯA LÀ NĂM MỚI…

Tuyệt vời! Chỉ có thể nói thế với trận cầu đêm qua trên sân Xiêm.

Trước trận đấu, tranh thủ chở Miên vòng ra Thủ Dầu Một xem Noel. Miên háo hức trong bộ đồ Noel xinh xắn, miệng líu lo luôn tay chỉ trỏ cờ hoa. Bảy giờ kém quay xe về, Miên hờn không nói một lời, Miên hụt hẫng với cuộc chơi Noel cụt ngủn chỉ vì ba không muốn bỏ trận cầu với quân Xiêm. “Cái ông Ba ni thiệt”. Thôi thì tối nay ba chở Miên đi bù vậy.

Cũng trước trận đấu mình có nhắn tin cho fifa mỏ nhọn đang ở Qui Nhơn: Có thể hòa quân Xiêm được không? Nó chỉ nhắn lại vỏn vẹn 4 từ: RẠCH GẦM XOÀI MÚT. Mà lạ, sao lại có tư tưởng thủ hòa nhỉ? Không chỉ riêng mình mà cả báo giới và các cụ chuyên gia cũng cùng tư tưởng ấy. Có chăng chỉ có ông Tô và những chiến binh của mình âm thầm dự liệu cho lúc khải hoàn. Cổ kim dạy rằng, tư tưởng chủ hòa trước khi ra trận đã thua 50% rồi. Có lẽ ông Tô đã rõ điều đó mà truyền dạy cho các chiến binh một tinh thần hừng hực như dư vang từ hơn hai trăm năm trước thổi về. 223 năm trước, hơn 5 vạn chiến binh Xiêmla đã tan tác trên thủy trận sông Tiền, đội quân áo vải cờ đào dưới trướng Nguyễn Huệ đã làm nên chiến thắng lẫy lừng ở khúc sông tử địa Rạch Gầm-Xoài Mút chỉ dài non 7 cây số. Cách đánh ấy, ru đối phương ngủ vùi trong men chiến thắng, dìu địch quân vào tử địa rồi mới phản đòn với cú hồi mã thương kinh điển cho địch không kịp trở tay, hơn 200 năm sau lại được hậu duệ áo vải cờ đào mang ra sử dụng và lợi hại vô cùng.

Hoan hô, ngàn lần hoan hô ông Tô. Có lẽ báo giới phải cần xin lỗi ông. Con số 12 trận liên tiếp không biết mùi chiến thắng dưới triều ông đã trở nên vô nghĩa hơn bao giờ hết. Điểm rơi phông độ là đây. Những trận đấu tiền AFF chỉ là dịp ông mài dũa ngọc thô, thử nghiệm đội hình. Ai từng chỉ trích ông Tô trong chuỗi bất thắng ấy nay có áy náy gì chăng? Trận đấu đêm qua, không thấy 1 ngôi sao nào sáng trên sân, bởi lẽ toàn đội đã là 1 rừng sao rực sáng chói lòa rồi. Dấu ấn rõ nhất của ông Tô là việc tin dùng Minh Châu thay cho thủ quân Minh Phương. Nếu là conservator Riedl, làm gì có cửa cho Minh Châu tỏa sáng bắt chết Thonglao. Fifa lại nhắn: Cứ như Arsenal của Arsen Wanger thời Henry chưa qua Barca, một chạm tinh tế và chính xác từng chi tiết. Lão Nhị thì bảo giống MU. Mình thì không thấy giống Arsenal or MU, chỉ thấy một tuyển VN dưới thời Calisto hừng hực lửa. Niềm vui sau bàn thắng đầu của Vũ Phong ngắn chưa tày gan, bởi bàn thứ 2 Công Vinh đã nhân đôi niềm vui ấy lên rồi. Bàn thứ nhất là kết quả một pha phối hợp hoàn hảo. Tấn Tài dốc xuống biên trái rồi căng ngang tầm thấp, Vũ Phong cắt mặt với cú bay người lắc nhẹ. Tư thế lắc không điệu mấy, nhưng miễn có bàn là ok. Thường thì tiền đạo bay người đẩy bóng vào góc gần nhưng Vũ Phong lắc về góc xa, nhiều nguy cơ trượt cột dọc, nhưng nếu vào góc thì cực kỳ hiểm như đã thấy. Bàn thứ hai cũng từ pha máu lửa của Tấn Tài, bóng lao theo đà tuôn xuống của Việt Thắng. Thắng hoàn toàn có thể sút trong pha bóng đó, nhưng không, một đường căng ngang vừa bước chạy Công Vinh. Lẽ ra CVinh nên sút bóng sống quả đó thay vì chỉnh một nhịp. Nhìn pha làm chậm mới thấy sự chỉnh một nhịp ấy sém bị Kosin ôm chân. Mà thôi, đã thắng rồi, vui đi. Cho dù Xiêm ko may khi bị trọng tài tước đi bàn thắng hợp lệ (chắc chắn không việt vị khi xem góc quay từ vị trí trọng tài biên giăng cờ) thì chiến thắng vẫn quá đỗi ngọt ngào và xứng đáng. Chỉ tiếc, sao Tài Em không căng ngang trong pha bóng ở phút 52? Biên phải Công Vinh đang một mình đối diện lưới trống. Nếu Tài Em đẩy sang CVinh như VThắng đã làm thì mọi chuyện đã an bài, các cầu thủ đã có thể cầm cúp trên chuyến bay về VN sáng nay. Rồi cú bắt volé của Việt Thắng sau pha dàn xếp một chạm nhanh như điện xẹt phong cách Arsenal, nếu thành bàn, chắc chắn sẽ là bàn đẹp nhất lịch sử AFF cúp…

Nhưng, Giáng sinh an lành vẫn chỉ là giáng sinh,vẫn chưa thể là năm mới, niềm vui chưa thể vẹn toàn bởi kết quả 2-1 không là gì với người Thái. Vẫn còn nguyên đấy 90 phút lượt về dù là ở chảo lửa Mỹ Đình. Việt Nam ơi! Let redden Mỹ Đình! 10 năm trước chúng ta từng để vàng trong tay rơi tụt chỉ vì cái lưng oan nghiệt của SasiKumar. Một nấc thang cuối cho giấc mộng vàng ấp ủ non nửa thế kỷ, tại sao không. Cho dù lợi thế 2-1 sân nhà, hãy chọn cửa dưới mà đá như từng đá trên sân Xiêm. Quên chiến thắng hôm qua đi, chắt chiu từng pha bóng một. Và chớ phạm lỗi ngớ ngẫn trước khung thành đội nhà bởi khả năng sút phạt thành bàn của Thái ai cũng rõ.

Cười lên Việt Nam ơi. Mạnh mẽ lên Việt Nam ơi! Hãy đá tưng bừng như đã đá trên sân Rajamangala. Đá cho để dài tóc, đá cho để đen răng, đá cho nó chích luân bất phản, đá cho nó phiến giáp bất hoàn, đá cho sử tri Nam Quốc anh hùng chi vô địch!!!

Thứ Ba, 23 tháng 12, 2008

Entry for December 23, 2008

Mai lại gặp quân Xiêm, mong rằng quân ta ko khớp như những lần gặp gần đây. Tụi Xiêm kì thiệt, đá ở Vleague nhàn nhàn mà sao về tuyển lại chơi như kẻ cả, thong dong, lạnh lùng như thể Việt nam ta là trẻ nít. Giờ tuyển ta khó có sức mạnh như 10 năm trứơc, như những bàn thắng uy lực Việt Hoàng hay khéo léo HSơn SỹHùng, chỉ mong hòa sân Xiêm, về Mỹ Đình tính tiếp. Tiền vệ đợt này yêu yếu sáo đó, làm mình tiếc cho Quốc Anh. Nó mà có trong tuyển lúc này thì cứ gọi là khoáy phải biết.

Thôi thì cầu mong cho bác Tô có những chiêu độc + số 13 may mắn. Chúc tuyển ta tự tin.

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2008

Entry for December 22, 2008

Bất ngờ với message của Nathalie, cô bé học trò ở HVT. Lâu quá là lâu rồi không gặp, hình như gần 10 năm. Giờ chắc lớn lắm rồi, cấp III rồi cũng nên. Nhưng mà vui. Hình như đó là đứa học trò dể thương nhứt trong 3 năm đi dạy, ngoan hiền và học giỏi, ko biết bi giờ có khác đi miếng nào ko. Trong đám trẻ thơ ngày ấy, Nathalie là đứa khá nhất, biết vâng lời... Bửa nào về ĐN sẽ ghé thăm (nếu sắp xếp được thời gian)...

Một ngày ....

Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2008

LỜI KINH CHO ANH

Những hồi chuông nhà thờ vang lên cuối phố

Em đi tìm anh trong đêm thánh vô cùng

Chỉ gặp lại mình của ngày xưa vụng dại

Tự đáy hồn thổn thức một lời kinh.

Noel năm nào em đi bên anh

Câu kinh yêu thương ta nguyện thề trước chúa

Cầu cho suốt đời đôi linh hồn ngoại đạo

Mãi mãi là chiên ngoan của đời nhau.

Noel năm này anh qua nơi đâu?

Em đơn côi giữa biển người xuống phố

Lời chuông rơi hay lòng em nức nở

Đêm thánh vô cùng anh có nhớ em ko?

Vì sao nào trong vạn ngàn sao ấy là anh?

Thắp lửa lòng em trong đêm dài hoang lạnh

Em hạnh phúc dẫu chỉ bằng hoài niệm

Noel năm nào… hai đứa bên nhau.

P/s: hình như Giáng sinh 2000 thì phải, mùa đông Đà Nẵng buồn như con chó ốm cá ương Nguyên Sa, bọn hoa sữa cuối mùa thì cứ ngắt ngứ, day dứt thế nào. Chiều như rứa, chiều không mưa, chiều mù căm, chiều loang gió, chiều lạnh se, ngang nhà thờ con Gà Trần Phú lại hình dung một đêm thánh vô cùng...

Cũng đã gần mười năm, chẳng nhớ bài thơ này mình còn lưu giữ ở đâu, trong ngăn kéo nào, chỉ nhớ mỗi 2 câu trên blast mà mỗi giáng sinh về Khương lại lôi ra đọc ghẹo mình. Thôi thì may rủi gõ Google cái coi, may ra ai đó cùng tâm trạng boléro thơ phú đã cất giữ. Hú hồn tìm thấy, chỉnh lại mấy từ dị bản rồi rì pốt lên đây mừng Giáng sinh như cái cách ăn mày kí ức.

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2008

Some funy pictures

Ngày xửa ngày xưa...
..ngày ấy nhà mình có cái ti vi đen trắng, một bữa Miên nhảy lên đó làm diễn giả luôn
...góc phố Paris về khuya, Miên vẫn cười tươi như hoa
...ba nó cũng ăn theo, leo lên affiche nhìn thiên hạ
...trước kì bầu cử tổng thống, Putin chưa biết chọn ai nối nghiệp
...Miên mỉm cười mách nước:"Dmitry Medvedev" (người thứ hai, dãy bên phải Putin).
Tử đó lịch sử Nga sang trang với vị tống thống trẻ tài năng
...bận túi bụi nhưng Miên không ngừng trau dồi kiến thức

...tạp chí VOLGUE danh tiếng tìm gặp Miên phỏng vấn.

Kết quả là Miên lên trang bìa tạp chí này.

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2008

HẠNH PHÚC TA HẠNH PHÚC NGƯỜI

Tờ TTCT tuần này có bài HẠNH PHÚC CÓ THỂ… LÂY NHIỄM. Ngẫm lại thấy có lý. Trong cộng đồng, hẹp hơn là trong những mối quan hệ thường nhật quanh ta, hạnh phúc ít nhiều lây lan từ người này sang người khác. Tỉ như, một buổi sáng vào công ty thay vì vác theo một vẻ mặt sầu uất ta tung tăng chân sáo miệng líu lo sáo nhị (đêm qua ai đó tặng ta một bông hoa cành cây que củi lẻ lẻ nào đó) thì đích thị niềm hân hoan ấy sẽ lan tràn khắp cả phòng. Nói thì có vẻ Đắc Nhân Tâm, nhưng y rằng lúc nào ta hân hoan chào người ta gặp before ta được hỏi thăm, người ấy chắc sẽ hân hoan như ta, hơn thường lệ. Nhưng có vẻ mệnh đề hạnh phúc lây lan này không đúng cho những thái độ tựa như tị hiềm ghen ăn tức ở. Sáng uống café với mấy thằng bạn, một thằng thông báo vừa tậu cái LCD Bravia full 1080HD hết 14 nhát, hình ảnh tuyệt cú mèo. Nghe tin này nhiều thằng vui lây với cái sự ăn nên làm ra kịp theo đà công nghệ, nhưng biết đâu có 1 thằng bên ngoài hồ hởi xuýt xoa nhưng trong lòng chửi thầm “đầu cha nó, làm đách chi mà nó giàu rứa không biết”. Sự này thì rõ tai ương với chút tị hiềm hẹp hòi. Thêm một miếng tức giận trong lòng mình ngay lập tức một đóa hạnh phúc phải đội nón ra đi. Cứ xem lòng ta như một chiếc hộp hữu hạn, làm sao có thể ôm đồm hết mọi nỗi niềm. Thêm một cục muối đành phải bớt một viên đường, vậy thì ngu chi mãi hoài lượm muối. Về lý thuyết là vậy, cụ Dale Canergie đã nhắc từ những năm 30 thế kỷ trước trong How to win friends and influent people mà bác Nguyễn Hiến Lê chuyển sang Việt ngữ với tựa Đắc Nhân Tâm. Biết thế biết thế, nhưng làm được những điều các bác nói là cả một vấn đề.

Hạnh phúc ta, là hạnh phúc người. Nỗi đau người, cũng là nỗi đau ta. Người ở đây khó có thể là tất cả những mối quan hệ dây mơ rể má với mình, mà thường là người ta hằng yêu hằng quý. Một người mẹ dãi dầu, một người cha sương gió, người anh người chị người em người vợ người chồng người con, hay người bạn già xưa nay mai sau hoặc người tình kiếp xưa kiếp này kiếp khác. Những mối quan hệ này há chẳng cho ta vui buồn sướng khổ ké hôi một chút hay sao.

Hạnh phúc lây nhiễm. Nỗi buồn lây nhiễm. Nỗi buồn ta tự chút lấy khó bề lớn hơn nỗi buồn ta gây ra cho người khác, bởi nỗi buồn tự ta ít khi đi kèm sự day dứt ăn năn hay mặc cảm lỗi lầm. Đêm qua gọi về cho mẹ. Mẹ có vẻ không vui, không vui qua từng giọng từng lời. Lắm khi mải mê chạy theo guồng sống tất bật, ta quên đi những điều nhỏ nhặt có thể giúp mẹ vui những năm tuổi già. Những tiểu tiết nhỏ lẻ nhưng với mẹ góp lại là cả một hạnh phúc. Chẳng ai trên đời này không yêu thương mẹ, nhưng cách thể hiện lòng yêu thương ấy có cả trăm đường. Có kẻ ồn ào vồ vập, có người thầm lặng dịu dàng. Nhưng bất luận thuộc type nào, không biết cách thể hiện lòng yêu thương với mẹ luôn là kẻ đáng trách. Ta không đến nỗi thuộc dạng « đợi một ngày kia khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc», nhưng cái cách mà ta yêu mẹ luôn làm mẹ không mấy hài lòng. Đời mẹ còn có bao năm nữa đâu, sao mình cứ mãi loay hoay phí hoài những cơ hội mang niềm vui cho mẹ. Đánd trách đáng trách. Còn được ai hiểu, còn được ai sẻ chia.

Bia đá vô tri

Mỹ từ vô nghĩa

Thôi nói.

Và hãy làm.

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2008

NHỚ NHÀ TÈ LE

"Làng tôi không xa kinh kỳ sáng chói, có những cánh đồng cát dài, có lũy tre còm tả tơi..."PD. Ở đó có tuổi thơ tôi với ruộng đồng, với đàn trâu bờ lúa...
...có đôi chân Cha nâu phèn sớm tối trong bùn, có mái tóc nâu giãi dầu mưa nắng
...bên thảm lúa xanh Mẹ cùng cô bà thím dì mợ ...tối ngày dầm trong nước lạnh
...hãy nói đi, như ĐTQ, với Mẹ và với Cha
NHỚ NHÀ QUÁ ĐI TRỜI Ơ Ơ Ơ Ơ Ơ I I I I I I!

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2008

Hình vui vui của Miên

cách uống sữa ni thì chỉ có Miên thôi
...nào ta cùng lên xe nhé, cu cậu hàng xóm
...sáng sáng 2 cha con nai nịt như ninja
bye bye

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2008

Quốc Anh trở lại tuyệt vời!

Huỳnh Quốc Anh đã trở lại, không còn nghi ngờ gì nữa. Ông Dương Nghiệp Khôi, trường ban tổ chức V-League chiều qua trả lời phỏng vấn của BTV: "Tôi cho rằng cầu thủ xuất sắc nhất giải đấu không ai khác tiền vệ Quốc Anh". Thực sự quá ấn tượng với thằng nhóc này.


đôi chân ma thuật

..và tương lai sáng đang chờ phía trước

Đã ba năm kể từ ngày 28 tháng 12 ấy, giờ cũng tháng 12, nhưng là thời điểm của những bước chạy tưng bừng vào miền tươi sáng, phải không Quốc Anh. Những ngày chia ly ấy, chắc cu cậu đã chiêm nghiệm được nhiều điều. Vẫn thầm mong như vậy. Tết năm trước về quê, xúi cậu Lộc tới thăm nhà, nhìn tủ huy chương của nó khi còn chơi cho Quảng Nam, thấy thương và tiếc. Trong thâm tâm vẫn nhen nhóm niềm hy vọng một ngày. Cho đến trước trận chiều qua, mình cũng đã xem vài trích đoạn, vài bài viết về phong độ của hắn, nhưng phải đến chiều qua chứng kiến nguyên trận mới thực sự tin. Tự dưng nhìn dáng chạy của nó lại liên tưởng đến Pavel Nedved ở Juve, cứ tưng bừng hừng hực làm sao ấy, thảo nào dân Đànẳng gọi nó là thằng không phổi. Hình như chiều qua, mọi đường bóng phát động tấn công đều qua chân số 6. Điềm tỉnh, chắc chắn, chính xác, thông minh. Nó đá không những bằng đôi chân, mà với cái đầu sáng tạo. Mọi đường chuyền của nó đều vặn lưng đối phương và trên đà chạy của đồng đội da cam. Nó lớn thêm nhiều rồi. Bàn gỡ hòa cuối trận là cú chớp thời cơ cực độc, khi đối thủ đang lâng lang mơ đến lúc cầm cúp. Trước đó là cú lật cho PVĩnh nã đầu vào lưới Thế Anh. Nhưng, cú sút penalty mới mà bản chất của sự trưởng thành: lấy đà chạy, trước khi chạm bóng dừng lại 1 giây, đủ để Thế Anh đổ người rồi mới ra chân. Cú sut ấy dể làm ta nhớ Davor Suker ở một mùa World Cup gần đây.


đôi khi cần có dấu lặng...

Vậy nhé Quốc Anh, bỏ lại quá khứ buồn sau lưng mà tiến. Nếu có ngoái đầu nhìn lại, thì cũng chỉ để tự nhắc nhờ chính mình như là bài học sâu sắc nhất. Mong cho niềm tin của mình không phí hoài.

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2008

Bùi Lạc Miên

Hình bé Miên, kể ra ba nó chụp chân dung cũng khá chứ nhỉ (khàkhà)
...nào nghiêng đầu chút nữa coi
..không má lúm thì lấy tay chích cho thành má lúm
...cái mũi cà chua của ba, nhưng vẫn xinh
...chúm chím cười với môi son
...nhân trung sâu, nghe đâu cũng tốt
...ui nhìn ai mà dao cau rứa con
...tấm này chụp tại nhà sách PhươngNam, chiều đó xin nghỉ phép ở nhà chở Miên đi chơi
...azô, mẹ hả, mẹ đang làm gì á?
...dạo này con thích búp bê, ôm búp bê thủ thỉ thấy ghét: "Bé đau không? Đau hả? Xin lỗi nghe. Đừng khóc nhè nghe..."

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2008

Thương nhớ 12

Tháng Mười Hai. Hông biết có sự kiện nào đinh trong tháng ni không, thôi thì cứ viết hoa lên cho hén có vẻ trang trọng một chút, hông lẽ chiện mình có mặt trên cõi đời ni không là một sự kiện nho nhỏ hay sao. Những ngày mười hai này, thường thì có hoa tươi, có nến, có những cánh thiệp kèm đôi lời chúc ngăn ngắn dể thương luôn làm mình xúc động. Nhưng là chiện xưa cũ rồi. Thỉnh thoảng lôi cái va li sờn bạc bụi bặm ra lục tìm, đọc những lời chúc khi xưa mà nhớ. Thèm được gửi thiệp và nhận thiệp quá đi mất. Cuộc sống đổi thay từng giờ, công nghệ đời sống tiến và tiến, ai bây giờ còn viết thiệp gửi chúc nhau? Và mình cũng quên bén đi rằng đã từng có thói quen đạp xe ra góc Hùng Vương-PCT rinh về cư xá một xấp thiệp rồi cặm cụi ngồi viết mỗi khi mùa mười hai về. Rồi tất cả chỉ còn lưu giữ trong kí ức, mà kí ức đôi khi cũng bị bôi xóa vì một lẽ nào đó.

Nghe đâu công ty cũng sẽ tổ chức một bữa bún bò bún riêu hoa lá gì đó, để mừng ngày ta " chào đất mẹ", không biết trời Tam Thăng đang mưa hay nắng, không biết tiếng tơ đồng còn vọng hay bụi mờ giăng che... Nhưng như rứa là vui. Chủ nhật ni bx cũng dự định tổ chức nấu mì Quảng gà ta, tập trung anh em Đànẵng TamKỳ ĐạiLộc về tưng bừng một bửa, gọi là sinh nhựt vậy. Gà ta thì bx đã mua tuần trước, gửi nuôi vườn nhà đứa bạn; mì thì chạy ra quán mì ĐàNẵng cạnh sân banh Gò Đậu (đường ra cảng bà Lụa), chổ đó có bán kèm ớt trái xanh; rau ríu thì chợ Tân Khánh or VietSing; Riêng búp chuối, phải chịu khó chạy ra chợ ThủDầuMột, lối sát bến Bạch Đằng mới có. Lần trước cũng nấu mì, mình chạy xe qua 4 chợ, đến chợ thứ 5 là TDM mới tìm được, chỉ có một búp duy nhật, mua hoặc không, đếch có quyền chọn lựa. Đầu cha nó chứ.

Như vậy là được, ít ra cũng gọi là một tháng mười hai không buồn tẻ.

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2008

Entry for December 03, 2008

Xíu mà đây...

vẫn dáng gầy gầy ấy, chiếc đòn gánh mòn vẹt mấy chục năm, chiếc mũ vải mềm...

xíu mà 2

sáng sáng ghé qua công viên Hội An, đối diện trường mồ côi thì phải, kéo ghế... Cái cách bán hàng của ông thật lạ, tỉ mẩn, chắt chiu, từ tốn... như văn hóa Hội An...

xíu mà 1

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2008

BÀI KHÔNG TÊN CUỐI VTA November 29, 2008

Nhớ rất nhiều câu chuyện cũ
Ngỡ như là vừa hôm qua
Tôi uớc ao có một ngày gặp lại em, hỏi chuyện em lần cuối cùng
Vẫn con đuờng, con đuờng cũ
Vẫn ngôi truờng, ngôi truờng xưa
Mưa vẫn bay như hôm nào
Nguời ở đâu mình ở đây bạc mái đầu
Này em hỡi con đuờng em đi đó, con đuờng em theo đó chắc qua bao lênh đênh
Bao gập ghềnh có làm héo hắt, có làm phai úa nét môi đẹp ngày nào?
Này em hỡi con đuờng em đi đó, con đuờng em theo đó đúng đấy em ơi
Nếu chúng mình đã thành đôi lứa, chắc gì ta đã, thoát ra đời khổ đau.
Nếu không còn gặp lại nữa, giữ cho trọn ân tình xưa
Tôi gửi em lời nguyện cầu, đuợc bình yên đuợc bình yên về cuối đời


Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2008

Entry for November 28, 2008: Niệm Khúc Cuối

Niệm Khúc Cuối

Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em

Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy,
Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em

Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ
Ru em, đưa em một lần
Ru em vào mộng, đưa em vào đời
Một thời yêu đương

Cho tôi xin em như gối mộng
Cho tôi ôm em vào lòng

Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng
Yêu thương vợ chồng

Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời
Cũng đã muộn rồi
Tình ơi dù sao đi nữa xin vẫn yêu em

NTM

Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2008

Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc...

tremolo: sáng ni báo tuổi trẻ có bài viết cực kì cảm động của Dạ Ngân...

Trên đời này, ai cũng được sinh ra bởi một người mẹ. Có thể chúng ta rất không bình đẳng với nhau bởi tiền bạc, địa vị, học vấn, thậm chí cả màu da, nhưng may sao mọi người đều có chút bình đẳng này: có một người mẹ. Không phải ngẫu nhiên mà nhân loại đều bắt đầu bằng M để gọi người mẹ. Vì âm M ấy là tiếng gọi đầu lòng ngọt ngào, dịu dàng, trìu mến và gần gũi nhất, như mẹ đối với con vậy.

Sau khi video clip về một bà cụ bị đứa con trai già tát tai phát lần thứ hai trên nhà đài, tôi chuyển sang kênh khác. Điều ấy liệu có thật không, tôi chưa rõ, nhưng nó làm tôi bàng hoàng đến mức muốn nhìn thấy hình ảnh gì đó tương phản một chút cho đỡ sốc, cho nguôi ngoai nỗi xót xa trong lòng, vì tôi cũng là một người mẹ.

Tình cờ, trong khi lang thang tìm những hình ảnh khả dĩ an ủi, tôi nhìn thấy cảnh một con voi xiếc trở dạ trên kênh Discovery.Trong cơn thúc đẻ, con voi cái vẫn đứng với một chân bị xích và nó liên tục xoay trở, lắc mình cùng những tiếng kêu rên đau đớn… Vậy rồi một cái bọc lớn tướng từ từ rơi ra, tiếp theo là xối xả máu. Ngay tắp lự, mẹ voi rà cái vòi lăng xăng của mình xuống chú voi con đang ngọ nguậy trong bọc, giữa lúc máu sản vẫn tuôn từng đợt…

Tình mẫu tử hiện ra sống động và thiêng liêng, nó không khác với bất kỳ hình ảnh mẹ con nào, vì cùng một ngôn ngữ của tình yêu thương, sự hi sinh và tận tụy dâng hiến của mẹ dành cho con. Tôi đã khóc...

Rất hay quan sát cảnh sinh đẻ và nuôi con của muông thú, tôi thường liên tưởng đến thời sơ sinh của con người. Không có giống loài nào yếu ớt như con người. Việc đó nói lên điều gì? Nó nói rằng để một con người được lớn lên một cách bình thường thì người mẹ phải mất bao nhiêu máu thịt, công phu và nỗi niềm. Không tính xuể. Cũng chính vì vậy mà người mẹ kỳ vọng ở con mình nhiều nhất: sự thành đạt, hạnh phúc của con và chữ hiếu.

Tại sao người mẹ hay xếp chữ hiếu sau cùng chứ không ở vị trí số một? Đơn giản vì nước mắt chảy xuôi, người mẹ nào cũng nằm lòng phương ngôn ấy cũng chỉ mong con có ăn có mặc, có của có tiền và có hạnh phúc. Mọi thứ ấy con phải khác mình, chúng phải được đổi đời. Còn chữ hiếu cho riêng mình có cũng được, không có mẹ cũng chẳng màng... Như Thanh Nguyên đã viết: Mẹ - có nghĩa là mãi mãi. Là cho đi không đòi lại bao giờ...

Ai cũng được sinh ra bởi một người mẹ, vì vậy mà rồi ai cũng sẽ có một người mẹ già trong tâm tưởng của mình. Cũng như chúng ta rồi sẽ già và chúng ta sẽ là một “vấn đề” trong chữ hiếu của con mình. Mà chữ hiếu bây giờ có vẻ khác xưa. Nghĩa là người ta không cần từ quan để về vườn trông nom cha mẹ già, người ta cũng không thể sống cuộc sống tứ đại đồng đường sum họp, và có khi người ta chỉ có thể thăm nom cha mẹ của mình bằng điện thoại, email hay những phong bì hằng tháng cho nhà dưỡng lão...

Cuộc sống hiện đại đã dắt chúng ta đi xa nguồn cội rất nhiều. Dù vậy chữ hiếu muôn đời cũng không thể khác đi đến mức khiến một người con có thể vung tay tát và thét vào mặt mẹ: “Bà chết đi cho tôi nhờ!”. Nếu quả tình trên đời này đã có một người mẹ nghe được câu nói tàn nhẫn ấy thốt ra từ miệng con, tôi nghĩ ngay từ giây phút đó người mẹ đã “chết” rồi, vì trái tim mẹ đã tan nát...

Rồi chúng ta sẽ tiễn mẹ mình một lần trong đời. Một chuyến đi xa không có ngày trở lại. Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa, má tôi đã ra người thiên cổ năm năm nay rồi... Ai rồi cũng sẽ đến lúc cay đắng ngậm ngùi như tôi khi chiều xuống, đêm về hay giữa khuya giật mình thảng thốt nhận ra mình không còn má để được hầu cơm, hầu chuyện nữa. Không gì bù đắp nổi khoảng trống này. Vì vậy ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, bởi có thể không bao lâu nữa, dù ta có muốn được mẹ la mắng cũng không được nữa rồi.

DẠ NGÂN

tremolo: đọc xong thấy nhớ bài Mẹ của bác Kwan...

MẸ
(Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ
Đỗ Trung Quân - 1986)

Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay...
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới!


Thứ Năm, 20 tháng 11, 2008

Entry for my old career

Bất luận vì lí do gì việc mất dạy của mình vẫn có cái hay, ít ra là để thoát khỏi cái môi trường nồng nặc féminine ấy. Giờ nhớ lại, sao mình đã có thể ngụp lặn trong đó đến những 3 năm, thời mà những cuộc họp chỉ nghe xì xầm áo váy, phấn son, những shop nào mới mở, tiệm ăn nào vừa ra đời, kiểu tóc nào đang thịnh… Gươm hoa gì chứ, lạt lõng cực cùng. Và bẩn. Tiền hoa lẫn lộn. Và bần. Dễ xấu xa theo cùng. Thì cám ơn đi, cám ơn đời cho ta cơ hội chia lìa.

Mùa mười một năm nay, có thể không hoa, hoặc có thể chỉ còn hoa bx or myself mua tặng, như rứa cũng đã quá vui rồi. Những gì đã qua, có bao giờ trở lại, như tình, nên chi… Ai đó thực quá đáng khi tháng mười một lại đòi xách đòn gánh tìm thăm thầy giáo cũ. Trong một đất nước mà nền giáo dục còn búa xua chuyện để xôn xao dù gì vẫn còn đó những ông thầy bà cô đáng kính, đáng để tìm về cùng những đóa hoa và những lời thăm hỏi chúc mừng. Nên chi xin đừng xách đòn gánh phan ngang bó đũa, mà tội mà tình.

Những ngày này, ĐàNẵng biết có bão giông chi không? Trời có lành lạnh âm u như mùa đông năm nào? Nghe đâu cơn bão năm xưa ghé qua thành phố, mấy cụ xà cừ lối Trần Phú Quang Trung cũng bật gốc lìa trần. Ngày mùa đông không mưa, nhiều gió (phải có gió), nhìn lũ lá xà cừ tuôn bay vàng phố thì không chi đẹp bằng, đẹp thiệt đó, hông tin ghé về mà coi. Đi trên hè phố ấy, thả gót giày trên thảm lá vàng, lá như quấn quít ôm lấy chân mình, nghe đời thong dong chi lạ. Bờ kè ghế đá còn không, hay thất lạc đi rồi, không như chiều đông thuở nào nôn nao chờ đọc thư từ ba bốn phương trời Huế SàiGòn Hà Nội Đàlạt Gialai…Và cũng một ngày mùa đông, bão tràn qua thành phố, người đến bên người mang theo giông bão dâng tặng nhau và từ đó kinh cầu ngàn năm không cứu chuộc được hương hoa tàn bay theo cơn giông bão. Có thể hoa bây giờ cũng đã nhạt, hương cũng đà phai, nhưng kí ức thì không như sương tan muối nhạt tình đời, đó là cái treo ngoe cẳng ngỗng cánh gà ấp ôm theo ta từng bước đi về giữa cõi. Nhưng vẫn sống vẫn cười như đoàn lạt đà kéo nhau qua sa mạc trắng không màng nghe chó sủa đêm trăng.

Ngày hai mươi này thấy nhơ nhớ những ngày hai mươi xưa, nhớ những hóa hoa vàng ai mang tặng trong ngày đông lạnh. Căn phòng sẽ ấm, lòng sẽ ấm. cho dù…

Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2008

Entry cho những niềm riêng

Entry này chẳng biết để cho ai, vì cái gì. nghĩ sao mình cứ lớn mà không thấy khôn, cư xử không đâu ra đâu cả. út bào cu Nhựt hỏi thăm tất cà mọi người mà không nói gì đến cậu tư, nghe buồn chi lạ. cũng tại mình cả thôi, thiệt tình là mình đã quên đang có một người chị nữa trên đời, quên những điều mình hăng hái làm hơn mười năm trước, thì làm sao còn ai nhớ đến mình. những biến cố liên tục xảy ra, cộng với việc mình rời đànẵng đã cộng hưởng làm cho mọi thứ thêm xa biệt. nhưng nói cho cùng đó chỉ là lời biện hộ không mấy khôn khéo. nếu như và nếu như, mình kiên định hơn 1 chút, vững vàng hơn 1 chút, đủ để không tan theo cơn thịnh nộ của mẹ, thì đến nỗi nào. ngày còn ở đànẵng tết năm nào chị cũng về, cả nhà đều vui (dù vẫn biết ít nhất 1 người chỉ vui với vẻ ngoài), đâu như bi giờ. rồi từ lần về sau cùng ấy cùng mẹ, lẽ nào mãi mãi... ngày đám cưới mình chị cũng không vô, cũng có thể tại mình không gửi thiệp mời cho ra thể thức. tết nào về ông nội cũng hỏi thăm chị p, nhắc mình nên thường ghé thăm. và mình chỉ nhớ lúc đó thôi...

đừng trách cứ ai, chỉ nên tự trách mình và ôm lấy nỗi buồn ấy, khi không tạo được niềm vui cho mọi người thì đừng mong chi gặt hái niềm vui. hành động của gã đàn ông trên tam thập nhưng lại không bằng thằng tư ngoài đôi mươi, tệ thiệt tệ. một ngày nào đó lên sg ghé thăm nhựt xem nó ăn ở thế nào. mà, lỡ như nó lạnh lùng thì sao nhỉ? hi vọng không đến nỗi nào.

chó cứ sủa, và đàn bò cứ lầm lủi đi.

Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2008

Đường đến thành công...

Viết cho các bạn trẻ (TS Mai Hữu Tín)

“Dưới đây là những câu hỏi tôi thường gặp từ các bạn trẻ, nhất là các bạn yêu thích kinh doanh. Phần trả lời, đứng từ góc độ cá nhân với tư cách là một doanh nhân, mong sẽ đem lại một vài điều thú vị cho các bạn” - Tiến sĩ Mai Hữu Tín chia sẻ.

1- Các nhà doanh nghiệp trông đợi gì từ sinh viên mới ra trường?

Câu hỏi tưởng dễ mà lại khó. Nếu cứ nói chung chung là chúng tôi cần các bạn có chuyên môn cao, giỏi ngoại ngữ, thành thạo các phần mềm thông dụng, biết kết hợp làm việc với mọi người... thì chắc là các bạn đều đã nghe cả rồi. Thật sự là chúng tôi rất cần các bạn được như vậy. Nhưng nếu chỉ như vậy thôi thì chắc là đường tiến thân của các bạn sẽ dài lắm trong khi đất nước và môi trường kinh doanh hiện tại cần nhiều hơn như vậy.

Các doanh nghiệp của chúng ta hiện không chỉ thiếu nhân viên giỏi mà còn thiếu cả cấp quản lý trung gian giỏi, trẻ và bản lĩnh. Ngoài vốn kiến thức lý thuyết mà các bạn học được từ giảng đường thì những trải nghiệm trong đời sống thật góp nhặt được từ khi các bạn bắt đầu biết suy nghĩ về tương lai là rất quan trọng. Không phải ngẫu nhiên mà các đại học quốc tế lớn chuyên đào tạo về quản trị khi tuyển sinh viên vào bậc cao học đều cần người tiến cử ghi rõ ý kiến của họ về những mặt sau của ứng viên:

- Khả năng lãnh đạo;

- Tính kiên trì;

- Khát khao thành công;

- Khả năng làm việc đồng đội;

- Sự tự tin;

- Sự linh hoạt;

- Sự chín chắn trong công việc chuyên môn;

- Tính đĩnh đạc, tự chủ;

- Lối sống có định hướng;

- Khả năng hoàn thành mục tiêu đúng hạn định;

- Khả năng phân tích tình huống và hình thành giải pháp;

- Kỹ năng giao tiếp bằng ngôn ngữ viết và nói;

- Kỹ năng thiết lập quan hệ.

Các bạn cần có tất cả những tính cách, khả năng và kỹ năng trên ở mức cao nếu muốn thành công trong sự nghiệp và trở thành những nhà quản lý giỏi.

2- Làm sao để có được tất cả các tính cách, khả năng và kỹ năng trên?

Cá nhân tôi không tin vào quan điểm cho rằng con người được sinh ra với những tính cách có sẵn và không thể biến đổi. Ai cũng có thể tự nâng mình lên nếu chịu học và có ý chí thật sự. Từ bỏ nếp suy nghĩ cũ, những thói quen xấu luôn đòi hỏi rất nhiều cố gắng. Cá nhân tôi học được rất nhiều từ sách vở và qua quan sát những người giỏi và thành đạt đã được xã hội nhìn nhận.

Tôi đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần quyển “Đắc nhân tâm” do Nguyễn Hiến Lê dịch từ nguyên tác “How to win friends and influence people” của Dale Carnegie trước khi học xong phổ thông. Tôi giữ thói quen sưu tầm và đọc hồi ký của những người nổi tiếng cho đến bây giờ.

Đương nhiên bạn phải thực hành có chọn lọc những điều đọc được chứ không thể áp dụng nguyên xi cho cá nhân mình. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất để tạo tính kỷ luật cá nhân như luôn ngủ dậy đúng giờ trong ngày làm việc; tập thể dục hoặc chơi thể thao ít nhất 3 lần/tuần; lên lịch tất cả các việc phải làm và kiểm tra thường xuyên lịch này để không bỏ sót; luôn chào hỏi người quen trước khi được chào; luôn cảm ơn mọi người cho những việc nhỏ nhất; không chê bai, than vãn; luôn trả lời mọi email nhận được trong vòng 24 giờ... Làm được như vậy bạn đã đi được những bước đầu tiên để chuẩn bị mình cho những việc lớn hơn.

3- Những khiếm khuyết thường thấy nhất ở các bạn trẻ?

Dưới đây là những quan sát của cá nhân tôi qua rất nhiều lần tiếp xúc với sinh viên cũng như với các đồng nghiệp trẻ của mình:

- Thiếu định hướng tương lai: Phần lớn các bạn chấp nhận an phận hoặc chỉ đón nhận những gì đến với các bạn hơn là vạch ra kế hoạch phát triển cá nhân của mình và theo đuổi kế hoạch đó. Rất ít bạn trả lời được là năm tới, 3 năm tới, 5 năm tới bạn sẽ học được đến đâu hoặc làm được gì.

- Khả năng tư duy kém: Các bạn ít chịu suy nghĩ về công việc mình làm để cải tiến hoặc tăng năng suất. Phần lớn chọn việc dễ làm và cứ theo lối mòn mà người đi trước đã vạch ra. Khi có vấn đề phát sinh các bạn thường im lặng lắng nghe chứ không mạnh dạn suy nghĩ và trình bày suy nghĩ của mình.

- Thiếu tính độc lập và ý chí phấn đấu: Rất nhiều bạn dựa vào các mối quan hệ có sẵn để tìm việc, tiến thân hoặc giải quyết khó khăn thay vì tự mình quyết định mọi việc. Ở mọi doanh nghiệp hiện nay việc tìm người tài là một trong những ưu tiên hàng đầu. Đừng ngại gởi thẳng hồ sơ xin việc của bạn cho tổng giám đốc hay giám đốc nhân sự của các doanh nghiệp thay vì nhờ cậy người quen, nhất là các quan chức. Kinh nghiệm bản thân cho tôi thấy thường các bạn nhờ cậy như vậy có thể có việc làm nhưng lại rất khó tiến thân vì các bạn rất kém về ý chí phấn đấu và không được đồng nghiệp nể trọng lắm.

- Tự cao: Rất nhiều bạn trẻ có học lực kha khá lại để cho chính chiếc bóng của mình che mất mình đi và không nhận ra rằng phía trước còn rất nhiều thứ các bạn phải học, phải biết. Các bạn so bì nhau với bằng cấp thay cho khả năng thực và không đánh giá đúng giá trị của kinh nghiệm và sự sáng tạo. Rất nhiều bạn như vậy cho rằng mình có năng lực nhưng lại không được tạo cơ hội để khai thác tài năng của mình. Rất tiếc là năng lực đó lại do các bạn tự thấy chứ không phải do xã hội hay người sử dụng nhìn nhận. Tôi cho rằng một trong những năng lực mà các bạn trẻ rất cần phải có là năng lực làm cho mọi người khác nhận ra được năng lực thật của mình.

- Chủ quan: Kiến thức của nhân loại trong mọi lĩnh vực ngày càng bao la. Với những phương tiện kỹ thuật hiện đại của ngày hôm nay việc tiếp cận kiến thức không còn là một vấn đề quá khó nữa. Thế nhưng trước mọi vấn đề của cuộc sống thì trải nghiệm thực tế và tuổi tác lại có vai trò hết sức quan trọng. Người nhiều kinh nghiệm, dù có thể ít học hơn, thường có giải pháp tốt hơn cho rất nhiều vấn đề. Do vậy mà tính cẩn trọng là cần thiết. Việc tham khảo ý kiến của người lớn tuổi là cần thiết. Quyết định cuối cùng trong những việc quan trọng có thể thuộc về bạn và người lãnh chịu hậu quả của các quyết định đó có thể là chính bạn. Nhưng đừng vì vậy mà chủ quan. Có thêm những lời khuyên chân tình từ người đi trước không bao giờ thừa.

- Giấu dốt: Rất nhiều bạn trẻ khó nói được sự thật rằng mình không biết hoặc chưa biết về một vấn đề nào đó. Điều này thật không hay cho các bạn và cho cả tổ chức mà bạn làm việc. Không ai chê trách những người trẻ về những điều không biết hoặc chưa biết đó. Ngược lại sự thành thực của các bạn lại chính là cơ hội để các bạn học hỏi thêm và có được tình cảm của mọi người. Điều quan trọng là khi được quan tâm chỉ bảo thì bạn cần lắng nghe và nếu được thì ghi lại, thật cẩn thận để có thể làm đúng và thể hiện sự trân trọng của mình với những lời chỉ bảo đó.

- Thụ động, ngại khó: Giữa các nhân viên có cùng năng lực thì chỉ những người sẵn sàng xông pha, gánh vác trách nhiệm và lao vào các việc khó khăn mới có thể được sự chú ý của các cấp lãnh đạo. Có thể các bạn làm chưa tốt lắm do thiếu kinh nghiệm nhưng chắc chắn tinh thần của các bạn sẽ được ghi nhận. Hãy để ý là hầu hết các bạn học giỏi nhưng thụ động rất khó thành công trong cuộc sống trong khi có những bạn chỉ học khá thôi nhưng lại rất thành công. Sự năng động tạo ra khác biệt này.

4- Tiền bạc và sự thành đạt

Rất nhiều bạn trẻ ngày nay so bì sự thành đạt của nhau qua các giá trị vật chất: ai ở nhà to hơn, đi xe đẹp hơn, xài điện thoại đắt hơn... Cũng vì vậy mà rất nhiều bạn lao vào làm giàu bằng mọi giá và bỏ qua rất nhiều giá trị khác đáng quí hơn, đáng tự hào hơn. Cá nhân tôi chưa bao giờ đặt ra mục tiêu sẽ làm giàu bằng hay hơn ai cả.

Bàn về hạnh phúc là một điều ngoài khả năng của tôi. Thế nhưng tôi tin rằng một người thành đạt trước hết phải được sự kính trọng của mọi người xung quanh, có thể là về nhân cách, kiến thức, tầm nhìn... trước khi nói đến địa vị hay sự giàu có. Nhân tiện cũng phải nói thêm rằng tôi biết khá nhiều người giàu có hơn tôi rất nhiều nhưng lại không được cho là thành đạt. Và tôi cũng biết rất nhiều người rõ ràng là không nhiều phương tiện vật chất hơn tôi nhưng lại sống rất hạnh phúc và được mọi người quí mến.

Đừng đặt mục tiêu quá cao và hãy cố có được sự thăng bằng trong cuộc sống các bạn ạ. Được tự do sử dụng hết khả năng của mình, với tôi, đã là một thành công lớn. Tôi nhìn sự thành công của người khác với sự thán phục và tự hào, nếu họ là người Việt Nam. Trong tôi không có khái niệm ganh tỵ, bởi tôi hiểu điều đó chẳng đem lại lợi ích gì cả.

5- Ước muốn tương lai

Ngày còn đi học tôi không phải là một học sinh xuất sắc. Thế nhưng khi được học với người nước ngoài tôi luôn dặn lòng là không được để thua họ. Điều đó giúp tôi có thêm nghị lực. Mỗi lần nghe được tin một người Việt học xuất sắc hay làm được điều gì đó hơn người nước ngoài là mỗi lần tôi rơi nước mắt vì sung sướng và tự hào. Trong tôi luôn day dứt một điều là với dân số đứng hàng thứ 13 trên thế giới (nguồn: U.S. Census Bureau, International Data Base 2007) nhưng nền kinh tế lại đứng thứ 38 và thu nhập bình quân đầu người lại đứng đến thứ 121 (nguồn: CIA World Factbook 2007, tính theo ngang giá sức mua) thì chúng ta phải làm gì?

Tôi tin là mọi người Việt đều có trách nhiệm phấn đấu để nâng hình ảnh và giá trị của Việt Nam lên xứng tầm. Trọng trách mà các bạn trẻ ở thế hệ 7X, 8X và hơn nữa phải cáng đáng là rất lớn. Tôi mong các bạn sẽ chuẩn bị cho mình thật tốt trong cuộc đua này, làm sao để người Việt lúc nào đó có thể tự hào khẳng định với mọi dân tộc trên khắp năm châu rằng mình là người Việt, rằng người Việt không chỉ giỏi chiến đấu chống giặc ngoại xâm mà còn giỏi về khoa học, kỹ thuật, văn hóa, quản lý và đương nhiên... giỏi làm kinh doanh.

Theo Lanhdao.net
Nguon: http://dantri.com.vn/vieclam/Viet-ch...8/8/247110.vip
Tremolo: Một người cực giỏi mà mình từng biết. Nhiều ngừơi không thích nhưng riêng mình, rất phục. GTM tan đàn xẻ nghé, mình ra đi... và cơ hội tiếp xúc với bác Tín cũng hiếm hoi hơn...

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2008

Hạnh phúc không là điều bịa đặt

"Hạnh phúc là điều bịa đặt, nên tình yêu là chuyện viễn vông thôi..."

Cái bác thi sĩ họ Lưu tên Quang Vũ nớ núa răng đó chớ, tui thấy hạnh phúc cũng có mặt hằng hà trên của đời này, trừ phi tui viễn cận loạn nhìn lầm, đúng rứa không? Thí dụ như có một cô gái đang chờ ngày lên xe bông, hay một chàng trai đợi ngày đưa cô gái ấy về nhà mình... thì đích thị họ đang hạnh phúc. hihiih

Tỉ như tui đây, mấy ngày ni cứ lâng lâng với thùng sách đến từ Vinabook, mười mấy cuốn từ Dane Brown tới ông gì Mu..kami nhựt bổn, từ Lý Lan miên man tùy bút tới Trần Thùy Mai huế mộng huế mơ...Lại cả Namaska xin chào Ấn độ của bác Hồ Anh Thái và Phùng Quán với Trăng Hoàng cung... kakakaka. Một thùng sách thực chứ không mơ. Rứa thì tui đây làm răng không thấy hạnh phúc không là chuyện viễn vông, mà rõ là hạnh phúc không là điều bịa đặt.

Lòng vòng chỉ để khoe với thiên hạ cái niềm sung sướng thùng sách vinabook mà bùi phu nhân đặt mua qua mạng tặng tui. Hehe mẹ bé Miên muôn năm!

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2008

BIẾT ĐÂU TA ĐƯỢC GẶP...

một thành viên Trần Cao Vân TômKì thổ lộ tâm tình trong mùa 20/11, tại hạ thấy cũng đường được nên post lên đây.

MIỀN XƯA

thương tặng 12.8 tôi xưa

Bao năm rồi mê mải

Qua muôn dặm đường đời

Đã bao giờ trở lại

Gọi tên ngày xưa tôi...

Lũ phượng già bao tuổi

Tường mái phủ rêu mờ

Tên khắc bàn ghế cũ

Biết có còn như xưa?

Tóc thầy nay đốm bạc

Bụi thời gian phủ dày

Giọng cô giờ đã khác

Năm tháng rụng đầy tay

Bạn bè bao nhiêu đứa

Giờ muôn nẽo nghìn phương

Trường ơi sao vắng quá

Người xa mờ tựa sương

Về đâu Sâm, Dũng, Thúy

Chốn nào Trị, Triều, Vân

Biệt tăm Thu, Thắng, Tín

Tít mù Phượng, Hà, Ngân…?

Dăm người lưu đất bắc

Đôi kẻ lạc trời nam

Ai chay mình cửa phật

Ai tục lụy phàm trần?

Dẫu xênh xang xe ngựa

Hay lam lũ bần hàn

Đã một thời sách vở

Lòng tìm về bình yên.

Ta những mong về lại

Thời yêu dấu xanh ngời

Ô cửa ngày thơ dại

Ước mơ nào xa khơi

Thuở mưa hồng vương tóc

Ngày nắng vàng lên vai

Ánh mắt nào như khóc

Buồn suốt cõi mi dài…

Ơi những năm những tháng

Hãy về trong phút giây

Biết đâu ta được gặp

Một miền xưa nguyên đầy.

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2008

DÂN GIAN ĐƯƠNG ĐẠI LÀ CÁI QUÁI GÌ?

Không có nhạc dân gian đương đại

(Nguồn: Báo Người Lao Động)

“Nhạc dân gian đương đại”, thuật ngữ này ngày càng được phổ biến. Có không nhạc dân gian đương đại? Câu hỏi này được NSND Trần Hiếu giải đáp

Nếu dịch ra tiếng Anh, dân gian đương đại là contempory folk, song có lẽ chả đâu trên thế giới có thể hiểu được đây là dòng nhạc gì. Bởi trên thế giới không hề có định nghĩa hay khái niệm này. Vì vậy, nếu chúng ta cứ khăng khăng rằng đây là ca khúc dân gian đương đại hay tôi hát ca khúc dân gian đương đại sẽ dễ gây hiểu lầm lắm. Tất nhiên, ở VN chúng ta có thể hiểu rằng hát dân gian đương đại tức là hát ca khúc dân ca hay ca khúc âm hưởng dân ca theo phong cách đương đại. Dẫu vậy, tôi khẳng định không hề có dòng nhạc dân gian đương đại mà chỉ có bài hát mang âm hưởng dân ca hoặc bài dân ca được hát theo phong cách đương đại mà thôi.

Thật ra, việc một ca khúc dân ca hay mang âm hưởng dân ca được hát theo phong cách đương đại đã có từ ngàn xưa. Điều này hoàn toàn dễ hiểu bởi khi thời đại thay đổi, những lớp người ở những thời điểm khác nhau cũng có quan điểm khác nhau. Tôi lấy ví dụ như bài hát Trống cơm. Khi xưa, ông bà ta hát bài Trống cơm thâm trầm, dàn trải và trữ tình lắm. Nhưng, trong cuộc kháng chiến, các anh bộ đội Điện Biên đã hát bài hát này một cách hoàn toàn khác. Mạnh mẽ, sôi sục và dứt khoát. Đây cũng chính là ca khúc Trống cơm mà chúng ta vẫn thường nghe ngày nay. Rõ ràng, đây là một ca khúc dân ca nhưng được hát theo phong cách đương đại đấy thôi. Điều đó để thấy rằng việc hát ca khúc dân gian theo phong cách đương đại hoàn toàn không có vấn đề gì, thậm chí nó còn thể hiện được sự hợp thời, có chung nhịp đập, hơi thở của thị hiếu âm nhạc thời đại.

Thế nhưng, chính những ưu điểm này khiến cho một số người đã quá lạm dụng, không còn để ý đến cốt cách của ca khúc. Kết hợp một cách vô tội vạ. Có những ca sĩ hát bài Trống cơm theo phong cách rock, tôi thấy khủng khiếp quá. Một ca khúc tình tứ như thế mà lại hát theo phong cách rock thì tôi không thể hiểu được. Tất nhiên, khi nói những điều này, tôi hoàn toàn không bài xích, cấm cản hay phê phán những người hát nhạc dân ca, ca khúc mang âm hưởng dân ca theo phong cách đương đại. Mà trái lại tôi luôn ủng hộ, khuyến khích và cả tán dương sự tìm tòi của họ. Thế nhưng, khi muốn thể hiện một ca khúc dân ca theo phong cách đương đại cũng phải nắm rõ nội dung ca khúc, nắm rõ cốt cách của dân ca từng miền. Như thế, sự phối hợp dân ca với phong cách đương đại mới không chệch hướng, lạc quẻ. Tôi thấy không ít bài dân ca như Lý ngựa ô, Con chim manh manh,... rất phù hợp với việc thể hiện theo phong cách đương đại. Nhưng, tôi không thấy ca sĩ nào làm mà chỉ chăm chăm hát Trống cơm theo phong cách rock. Điều này cho thấy, ca sĩ ít chịu tìm hiểu cặn kẽ. Chỉ thấy người ta hát thì mình cũng hát mà không cần biết nó có phù hợp hay không.

Đối với việc sáng tác, tôi cũng khẳng định không có ca khúc đương đại gì cả. Vì bài hát nào sáng tác trong thời nay mà chả là ca khúc đương đại. Đương đại có khác gì mới. Nếu dùng từ đương đại thì đao to búa lớn quá, chả khác nào trò bịp như quảng cáo. Đó đơn giản là những ca khúc mang âm hưởng dân ca theo phong cách mới (phong cách đương đại). Từ xưa, đã có không ít ca khúc viết dựa theo dân ca. Nhưng, theo cách thức ngày xưa, nhiều tác giả lấy nguyên bài dân ca sau đó phát triển thêm một số ý của mình. Hiện nay, nhiều nhạc sĩ cũng sáng tác theo phương thức này, viết ca khúc dựa theo khúc thức của dân ca. Tuy nhiên, điều khác biệt là dấu ấn của nhạc sĩ trong những ca khúc này rõ nét hơn ngày xưa (viết nhiều hơn). Tôi lấy ví dụ như bài hát Bà tôi của Nguyễn Vĩnh Tiến. Ca khúc này được viết dựa theo cách thức tụng kinh quen thuộc. Hay những sáng tác của Nguyễn Cường được viết theo phong cách rock hoàn toàn đấy nhưng trong đó có một chút âm hưởng dân ca, một chút đặc trưng của ca trù, chầu văn vào bài ca Tây Nguyên. Sự thêm thắt đó làm cho ca khúc thêm mới lạ, khác biệt. Tiếp bước thành công của Nguyễn Cường, Phó Đức Phương,... khá nhiều nhạc sĩ trẻ sáng tác ca khúc theo phong cách này như Lê Minh Sơn, Nguyễn Vĩnh Tiến. Hiệu ứng của những sáng tác này là điều không thể phủ nhận. Thế nhưng, không thể gọi đây là ca khúc đương đại. Mà phải gọi chính xác là bài ca mới mang âm hưởng dân ca.

Thùy Trang ghi

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2008

THÁNG 11 CỦA TRÁI TIM

tháng mười một môi son chưa đỏ

anh về đi, thương xót cũng bằng không

nắng chiều tắt mà em gào khản cổ

hoa lưu ly đứt ruột phía triền sông

chẵng lẽ cho nhau nhiều thơ quá

mà với mình không viết nỗi câu nào

lời tha thứ cuối thu vứt lại

bọt thời gian nghiêng ngả trong nhau

tháng mười một trái tim đa cảm

lối tình yêu bỏ ngỏ đã lâu rồi

anh về nhé lá cỏ may xước nhẹ

phía hoa hồng có một nhánh tàn rơi

anh về nhé nụ hôn mùa đã cũ

hạnh phúc em chống chếnh cuối trời

đinh thu hiền

hình như đêm qua mưa lã chã

nước mắt người tình tiễn một người tình

hình như đường piscine đêm qua thoảng bay hương sữa

và ta hình như nhớ ngày tình xanh

MY HEART STILL GO ON

Phong lai sơ trúc, phong khứ nhi trúc bất lưu thanh. Nhạn quá hàn đàm, nhạn khứ nhi đàm vô ảnh hiện. Thị cố quân tử, sự lai nhi tâm thỉ hiện, sự khứ nhi tâm tùy không.
Vẫn biết thế biết thế, sao rừng ta không yên khi gió mùa qua đi, hồ ta hoài yên ba khi nhạn đã bay rồi. Đơn giản ta không là quân tử. Phải không rừng trúc, phải không hàn đàm, phải không nhạn phải không phong?

Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2008

ANNIVERSAIRE

1 năm, chính xác là 1 năm 1 ngày nếu tính luôn hôm nay, since the date I adhered to this company. Mọi việc có vẻ xuôi chèo mát mái. Nói cho cùng thì tốt hay không phần nhiều do nổ lực từ chính mình. Sự thực là từ khi mình lụm cái commande de 40 containers ấy, vẻ như uy tín mình có cải thiện ít nhiều, tout le monde me donne toujours des regards respectés. Nghĩ cũng lạ, một ngày rãnh rỗi tình cờ lang thang vietnamworks mà gặp, ban đầu chỉ muốn dạo chơi, nhưng càng chơi càng thấy đất này có khá nhiều chổ cho mình tung tẩy. Âu là số trời vậy, khakhakha.

Nếu không có gì thay đổi ở phút cuối (visa pour entrer en Allemagne nghe đâu vào hàng khó ở châu Âu), thì lại sẽ có dịp thăm thú trời tây. Sau sông Seine là sông Rin, biết có những cây cầu cực duyên như Paris. Je vais te voir, le pays de la bièrre, de la saucisse, de... Hitler, et surtout des footballeurs de qualité... des musiciens de talent avec những tác phẩm âm nhạc lừng danh ngàn đời. But first of all, improve imperfections of Anglais

Hy vọng trong năm tới sẽ được đây đó nhiều địa danh mới lạ khác.

Mấy hôm nay Miên nói nhiều, hát cũng nhiều, thuộc gần như toàn bộ mấy đĩa Xuân Mai dù chưa rõ lời. Cái gì cũng lanh, nhưng lanh quá cũng lắm lúc phải ăn roi của ba. Mà trẻ con kì lạ thật, roi vọt đó mếu mó đó phút chốc lại ôm ba nhỏng nhẽo, cười huề. Những mong một chốn đi về cho ra hồn vía mà chưa. Thời điểm này có thể là thích hợp vì theo dự đoán của mình, một khi NH down lãi suất (vẫn đang trên lộ trình down) thì thị trường lại nóng. Vậy thì, go ahead.

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2008

LÃNG

Thế rồi em cũng như tôi

Ngày xưa bỏ lại bên trời Hà Khê

Tháp thiêng nghìn giữ câu thề

Ngàn năm sau nữa quay về còn thiêng?

Thôi thì một kiếp mê điên

Thôi thì một thuở ta triền miên say

Lấy gì đưa tiễn nhau đây?

Thôi em về!

Nhớ quên ngày bên tôi.

ngày tháng nào cho nhau, cõi tình nào cho nhau, mê mê hoặc hoặc. khi một hạnh phúc lên ngôi thì một nỗi đau cùng kích cỡ xuống ngựa lẫn vào rừng. em xênh xang xiêm áo hay em nồng nàn cỏ hoa đều cũng đẹp, trong mắt tôi và trong mắt người đời. đất rộng trời cao rừng sâu nước thẳm đường ngắn tình không dài thì thôi xin gói ghém ký ức một vùng cùng kỹ niệm vùi chôn. khi mặt nước hồ thu đang mãi mê phẳng lặng im lìm xin ai đó hay xin ta đừng vì một lý do gì ném đá làm mặt hồ lay động. nhất là hồ thiên nga em đang trong trắng thiên thần hạnh phúc. lấy gì đưa tiễn nhau đây? lẽ nào kí ức vơi đầy khói nhang? lẽ nào lối cũ hoa vàng? lẽ nào góc phố lá bàng nguyễn du? lẽ nào bụi đỏ xa mù? lẽ nào xưa lẽ nào sau lẽ nào?

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2008

PHEN NÀY ÔNG QUYẾT ĐI BUÔN THƯỚC

Hàng loạt nhân viên công sở ở các đô thị lớn sẽ bị sa thải. Lý do là chồng làm việc phía đông, vợ làm việc phía tây thành phố nên không thể đưa đón, xe bus thì kẹt liên tục. Các cơ quan sẽ sa thải nhân viên nữ vì bê trễ.

Cảnh sát giao thông ra đường sẽ mang theo thước dây. Theo quy trình tuần tra kiểm soát do Bộ Công an ban hành, CSGT được quyền chặn dừng khi nghi ngờ hoặc phát hiện yếu tố lỗi hiện hữu. Và như vậy nếu CSGT thấy một cô vú lép, họ sẽ chặn lại vì nghi ngờ không có bằng lái. Nếu cố ấy xuất trình bằng lái, các anh có quyền tiếp tục đo vòng ngực và từ đó phát hiện ra giấy phép lái xe ấy là giả vì cô này vòng 1 dưới 72cm, không đủ tiêu chuẩn cấp bằng..

Mà muốn đo, chắc không ai tính đến phụ liệu độn, như vậy để kết luận về yếu tố lỗi, người điều khiển phương tiện giao thống có thể phải cởi áo cho CSGT đo ngực.

Phụ nữ ngực lép đã mặc cảm, bị phạt vì ngực lép thì còn bi kịch hơn. Chưa kể nhằm vận động giáo dục công chức, nhiều địa phương hiện nay còn gửi giấy phạt về cơ quan. Như vậy nhiều cô gái, hoặc các chị các bà sẽ bị phê bình vì chạy xe mà không có bằng, không có bằng thì do ngực nhỏ. Khi bị kỷ luật vì vi phạm luật giao thông, họ sẽ ghi vào lý lịch lý do bị kỷ luật là... vú lép.

Kế nữa, thông thường khi đo vòng ngực người ta vòng thước dây qua hai chỏm ngực, nhưng những cô lớn tuổi hoặc bẩm sinh... mướp, bị chảy sệ, nếu vòng qua hai chỏm thì dư, mà đo ngay vòng ngực thì lại dưới 72cm. Do đó sẽ tốn khá nhiều giấy mực để làm công văn hướng dẫn, tổ chức các buổi tập huấn cho CSGT và lực lượng liên quan về vấn đề chỏm chiếc này.

Thông tin sức khỏe, số đo thể hình là phạm trù đời tư cá nhân. Do đó hàng loạt quý bà quý cô sẽ khởi kiện CSGT và cơ quan Y tế ra tòa vì công bố số đo, xâm phạm bí mật đời tư của họ.

Sẽ tốn một đống giấy tờ để giải thích cho các trường hợp cá biệt. Chẳng hạn một cô có giấy phép lái xe hợp lệ, sau đó bị ung thư vú phải cắt bỏ, CSGT đo dưới chuẩn bèn phạt thì tính sao?

Một loạt phụ nữ mất việc vì không thể chạy xe đi làm. Gia đình túng bấn sinh ra xào xáo, lý do ly hôn: vú nhỏ, vòng ngực dưới 72 cm nên mất việc làm, chồng chê.

Đám thanh niên từ đây khi đi ngang một cô gái sẽ bình phẩm: đủ tiêu chuẩn đi xe máy. Còn nếu ngồi quán nước thì sẽ chỉ trỏ vào phụ nữ đi đường mà rằng nàng này vú vê không đến nỗi, vì nàng chạy xe trên 50 cc.

Đàn ông như thi sĩ Đỗ Trung Quân cũng bi kịch. Thử nghĩ ngày nào đó anh chàng Kwan của chúng ta đứng ở ngã tư mà cởi áo cho CSGT đo ngực (anh này mình hạc xương mai mà).

Một số cô gái không có bằng lái nhưng muốn chạy xe, khi ra đường sẽ phải độn cho CSGT khỏi nghi ngờ. Đây là cơ hội hốt bạc của các hãng sản xuất đồ lót phụ nữ, những cơ sở sản xuất mút xốp. Ở các chợ quê, có hẳn những cửa hàng bán vải vụn, đắt như tôm tươi. Lý do là dân quê nghèo nên sẽ mua vải vụn về độn ngực khi cần đi đâu đó bằng xe máy.

Những cô bé mới 15, 16, vú chỏm cau bây giờ trở nên dạn dĩ, sẵn sàng ngồi lên xe cho bạn trai chở đi ăn chè. Lý do được các em ỏn ẻn giải thích: “Lẽ ra em hổng cho anh chở đâu, em muốn tự chạy xe nhưng tại vì vú em nhỏ!”.

Báo chí khi nói về em Thủy Top, sẽ bảo rằng em đủ tiêu chuẩn lái... xe tăng.

Một chàng trai có cùng lúc hai cô bồ, muốn chọn một cô làm vợ. Bèn nghĩ nhà mình khó khăn, cưới vợ về thì vợ cũng phải đi làm mới đủ sống. Thế rồi chàng tắc lưỡi chọn em vú bự.

Hồi đó mới xử phạt vi phạm không đội mũ bảo hiểm trên một số tuyến đường bắt buộc, cứ gần đến chốt cảnh sát là có hàng loạt điểm cho thuê mũ. Nay, rất có thể cứ gần chốt cảnh sát, chúng ta sẽ thấy những anh cò mồi cầm trên tay một mớ xú chiêng. Cạnh đó là cái bảng: tại đây cho thuê nịt vú trên 72 cm.

Dù sao thì quy định này cũng phải trình chính phủ trước khi ban hành, ra công báo và có hiệu lực. Mà hễ trình thì phải bàn bạc, tranh luận để xem có thông qua hay không.

Bài báo tường thuật phiên họp ấy, rất có thể các báo sẽ chạy một cái tít rất báo chí là: “VÚ LÉP TRÊN BÀN NGHỊ SỰ”

Bài ni cọp trên cogaidolong.

Tại hạ cùng cộng sự đang nghiên cứu chế tạo một loại súng tựa như súng bắn tốc độ của mấy anh CSGT, nhưng chức năng hơi khác 1 chút: súng bắn ngực lép. Chắn chắn mặt hàng này sẽ đắt như tôm tươi vì hổng lẽ mấy chú đi tuần lại cứ lăm le cây thước dây, nhìn không chuyên nghiệp tẹo nào. Dùng súng bắn, nếu màn hình hiện thông số < 72cm thì tu huýt, upper 72 thì ok cho đi.

Tiếp đó tung tiếp sản phẩm Áo ngực anti súng bắn ngực lép. Công dụng chính: nhiễu hoặc vô hiệu sóng rada của súng, cao cờ hơn nữa là cho thông số cao hơn thực tế.

Nhưng pà con bí mật dùm kẻo bị lộ, có kẻ hớt tay trên.

Thứ Ba, 21 tháng 10, 2008

NHỮNG MẢNG MÙA THU VƯƠNG SÓT LẠI...

VIÊN XÚC XẮC MÙA THU..
Hoàng Nhuận Cầm

Tình yêu đến trong đời không báo động
Trái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờ
Viên xúc xắc mùa thu ru trong cỏ
Mắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng

Anh đi qua những thành phố bọc vàng
Những thị trấn mẹ ôm con trên cỏ
Qua ánh nắng bảy màu, qua ngọn đèn hạt đỗ
Qua bao cuộc đời tan vỡ lại hồi sinh

Anh đi qua những đôi mắt lặng thinh
Những đôi mắt nhìn anh như họng súng
Anh đi qua tổ chim non mới dựng
Qua tro tàn thành quách mấy triệu năm

Anh đi qua tất cả mối tình câm
Mối tình nói, rồi mối tình bỏ dở
Đôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏ
Đất nước đau buồn chưa hết, Mỵ Châu ơi!

Lông ngỗng bay như số phận giữa trời
Trọng Thuỷ đứng suốt đời không hết lạ
Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xóa
Có ai hay thăm thẳm giếng không cùng

Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùng
Khi mở mắt Mỵ Châu em ngồi đó
Toa thứ ba ôm cặp ai nức nở
Suốt đời anh mang tội với con tàu

Sẽ tan đi những thành phố bảy màu
Đôi trái cấm trong vườn đời em, anh làm vỡ
Nhưng giọt mực thứ ba, em ơi không thể lỡ
Xin trải lòng ra đón chấm xanh rơi

Giọt mực em thong thả đến trong đời
Không giấu được trong lòng tay nhỏ bé
Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé
Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh.

BÀI HÁT MÙA THU QUÊN

Trương Nam Hương

Có một mảng mùa thu rơi xuống cỏ
Ôm guitare tôi ngồi hát bên chiều
Bài hát ấy bây giờ em có nhớ
Hay quên rồi một thuở chúng mình yêu

Thuở em giấu mùa thu sau bím tóc
Cứ tê mê hương thoảng giữa môi mình
Thuở ngây ngất hai tay đầy hạnh phúc
Có nghe chừng muôn lá đổ xung quanh

Thuở thơ viết cho em mùa thu đem giấu mất
Tôi như mây thất lạc cuối lên tìm
Đâu ai nghĩ mùa thu yêu kẻ khác
Trời trên đầu xanh lắm Thủy Tiên em

Biết chẳng thể níu mùa thu ở lại
Bài hát xưa ai đó vội quên rồi
Khi em đến tìm tôi em có thấy
Một gã khờ ôm cỏ hát mồ côi

Nhưng tôi chắc mùa thu không nói dối
Chiều công viên ngàn đợt lá rơi vàng
Em có đến tìm tôi trong tiếc nuối
Để cùng ngồi chắp mảnh vỡ thời gian

KHÚC MÙA THU

Hồng Thanh Quang

Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa
Sao thương ai ở mãi cung Hằng
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế
Chẳng chịu nhoà khi tới giữa mùa trăng

Tôi đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Còn điều chi em mải miết đi tìm ?

Tôi đã đến cùng em và tôi biết
Em cũng là như mọi người thôi
Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu
Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người

Ngay cả nếu âm thầm em hoá đá
Bầu lặng yên cũng đã vỡ rồi
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp
Khi thanh âm cũng bất lực như lời

Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời
Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc
Em tìm gì khi thất vọng về tôi ?

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2008

TỊCH TÀ KIẾM PHỔ

Buổi sáng đầu tuần chúc mọi người full energy to work, chúc luôn chị em nhà ta bữa ni nhận được nhiều hoa.

Có chuyện thế này, một thiếu hiệp vô tình lụm được cuốn bí kíp "Uất ức thần chưởng", thiên hạ đồn rằng luyện cuốn này thành công sẽ trở nên vô địch thiên hạ, worldwide bất bại (chứ không phải Đông phương). Thiếu hiệp mừng rơn tựa giá xăng tụt xuống 5000 đồng, lật trang đầu tiên thấy ghi "Tự thiến trước khi luyện" liền rút kiếm cái rẹt tự ..xử. Đau đớn vô cùng nhưng nghĩ đến ngày vô địch thiên hạ thống trị Trung nguyên nên thiếu hiệp nén lòng lật trang thứ hai, bí kíp ghi thêm: " Nhưng không thiến cũng chẳng sao". Thiếu hiệp uất ức tận cùng tự đâm mình tự vẫn.

Vậy nên, phàm ở đời làm việc gì cũng trong trước ngó sau suy xét cho kỹ kỹ một chút. Hehehe. Ít ra trước khi bắt đầu luyện thiếu hiệp non tơ kia phải đọc toàn bộ bí kíp một lần.

Nghe chuyện này thấy nhớ Tiếu ngạo giang hồ của bác Kim Dung. Tịch Tà Kiếm Phổ của Phước Oai tiêu cục cũng yêu cầu tự thiến, nên bố mẹ Lâm Bình Chi không muốn con mình mở ra xem vì sợ chàng trai non tơ hiếu thắng nóng lòng luyện tịch tà mà tuyệt tự giống nòi. Cái danh trong thiên hạ lắm khi cám dỗ ghê người, để đến nỗi lão Nhạc Bất Quần lao tâm khổ tứ giấu vợ tự luyện, râu tóc mỗi ngày thưa đi (vì..tự xử), tréo ngoe cẳng ngỗng cánh gà lại gặp kiếm phổ giả....

Thôi, phải làm việc đi ông à. "Làm việc đi để giúp ích cho đời (mình), giúp ích cho đời (mình) để được người yêu mến, được người yêu mến rứa là hạnh phúc rồi còn gì. kekekeke.

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2008

NHỮNG ĐÁM MÂY ĐÃ XƯA

Ngày cuối tuần, rì post lên đây bài lục bát ngoại hạng của bác H cho bằng hữu thưởng thức. Thiệt lâu rồi mới gặp một bài lục bát hay như ri, bác H à.

NHỮNG ĐÁM MÂY ĐÃ XƯA

chúng mình hai đứa lỗi thời
dắt nhau đi dưới mây trời đã xưa
vội đi buổi mắt chưa mưa
vội về khi tóc rối vừa bờ vai
buồn như đôi đũa ngắn dài
so cao thấp giữa cơn say dở chừng

ừ thì cũng chỉ người dưng
vui buồn như gió đã từng qua đây
cánh diều muốn chậm chân mây
càng bay càng lạc bàn tay người cầm
ừ thì nhớ trộm thương thầm
xưa sau cũng thật một lần có nhau

sàn vui trải tấm chăn sầu
để trăm ngàn giấc chiêm bao điều buồn
đông chớp bể
tây mưa nguồn
chớm thu mà ngọn gió nồm còn săn
gọi người này cuộc ăn năn
còn lưng chén đắng
đãi đằng
tôi
em

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2008

VÒNG TRẦN AI AI DỂ BIẾT AI???

Và rồi phiên tòa cũng đã khép. Như màn nhung của sân khấu kịch. Đời này còn biết tin vào đâu, khi cám vàng lẫn lộn, thật giả tùng phèo. Nay anh vinh, ai chắc rằng mai anh không nhục, chỉ có thể chờ thời gian hay lịch sử, mà tréo ngoe cẵng ngỗng chân gà lịch sử cũng không thể rạch ròi phân định đúng sai do chủ kiến người làm sử vậy. Quả thực đời quá tréo ngoe cẳng ngỗng chân gà. Vị tướng già danh tiếng lẫy lừng bao năm chinh chiến, cầm trịch bao trận tẩy rửa ung nhọt di căn trên cơ thể chữ S, nay trông bé nhỏ, cam chịu trước song gỗ. Mái đầu đã bạc nay càng thêm bạc. Nhìn ông thấy cay đắng thế nào. Nhiều người đóng vai quan tòa hôm ấy, là lính lác của ông trước đây.

Tối qua lật lại tờ Thanh Niên xuân 2004, đọc lại bài bác HHVân viết về những chuyện đằng sau vụ Năm Cam mới phần nào hiểu. Cái lý ở đời thực ra chỉ thế thôi, ừ, mày đánh tau, nếu không giết được tau thì tau sẽ giết lại mày. Và sự thực là như thế. Điều tréo ngoe cẳng ngỗng chân gà là cái lý này áp dụng cho cả thượng tầng kiến trúc xã hội, nơi lẽ ra lợi ích dân tộc phải là tối thượng, là điều người ta nghĩ đến trước tiên khi xử lí một vấn đề.

Thì thôi, chỉ biết vậy thôi. Nhưng ai chắc chú Hải những năm sau này không day dứt lương tâm? Biết đâu bác Chiến xa nhà lâu hơn nhưng lòng không yên ba dằn vặt nhiều như chú Hải, là vì bác ngay thực đối diện với lương tâm mình. Còn vị tướng già, có ân hận gì không?

Ai công hầu? Ai khanh tướng? Vòng trần ai ai dể biết ai.

Thứ Ba, 14 tháng 10, 2008

TREMOLO

Có một số thắc mắc về cái chữ Tremolo này, một cách tình cờ chữ tre nó lại họ hàng với nhà trúc tên tại hạ, rồi thì "trẻ mới lớn", rồi thì "trẻ mở lòng"... nói chung cái nào cũng được cả, miễn là Tremolo còn được nhớ đến, còn được gọi tên là tại hạ cảm thấy rất rất vui rồi.

Thực ra Tremolo là tên gọi của một kỹ thuật thượng thừa trong guitare cổ điển, tiếng Việt thường gọi là "reo dây". Đó là lối đánh luân hồi các ngón trên 1 dây tạo nên dạng âm thanh réo rắc, huyền hoặc lạ thường. Có nhiều kiểu cách nhưng đỉnh nhất vẫn là cách tré liên tục 3 ngón i, m, a. Với cách này, trường độ và cường độ 3 ngón phải đều nhau, nói nôm na, âm thanh phát ra từ 3 ngón phải nằm trên đỉnh của 1 tam giác đều i-m-a, trong nghề gọi là "tròn" tiếng. Hơn nữa, khoảng thời gian giữa 2 chu kỳ i-m-a liên tiếp cũng bằng khoảng thời gian giữa các đỉnh tam giác đều i-m-a. Đạt đến ngưỡng đó, người nghe có cảm giác như 1 chuổi âm thanh liên hoàn mê hoặc. Đồng thời, một yêu cầu cực khó nữa là ngón cái tay phải phải hoàn toàn độc lập với các ngón trémolo, như thế tiếng tré mới không bị anh cả ngón cái làm ảnh hưởng mà đứt đoạn, không tròn. Nói về tremolo, Recuerdos de la Alhambra-“Hoài niệm về Alhambra” của Tarrega là một tác phẩm guitar kinh điển về tính nghệ thuật và cả kỹ thuật. Kỹ thuật trémolo được sử dụng một cách rất điêu luyện, khiến tiếng đàn nghe réo rắt, xa xăm huyền hoặc; những đoạn luyến láy nghe cứ như khơi dậy một nỗi niềm u uất, bi ai… Tại hạ nghe có cả ngàn lần vẫn y nguyên nét quyến rũ khôn cùng. Nghe như nhớ nhung, nghe như u hoài, nghe như thăm thẳm một niềm da diết mơ hồ nào đó. Lạ lùng lắm

Viết đến đây, lại nhớ 13 và Fifa mỏ nhọn. Không biết bây giờ nhị vị Đỗ Hồ bằng hữu có còn tròn tiếng như xưa không? Bên thềm cư xá bụi bặm đêm xưa cứ như ngày hôm qua, mãi vọng về ngắt ngứ nhớ một thời. Bao giờ nhỉ? Được ngồi lại bên nhau để cùng khen nhau khi tremolo lên tiếng. Bữa trước ghé fahasa lượm đĩa Hoài niệm tremolo của Kim Chung, nghe xong thấy báo chí hơi quá lời khi khen Kim Chung không đối thủ trong reo dây, chắc tụi nhà báo chưa từng nghe ai khác tremolo ngoài Kim Chung.

Bằng hữu có cao kiến gì không?

Thứ Năm, 9 tháng 10, 2008

Đi là sống Entry for October 08, 2008

Sáng nay nhận tin nhắn Fifa, hắn đang hỏa xa du hí Nam Ninh ->Bắc Kinh ->Hà Bắc. Đèo che nó sướng! Lại còn lưu lại TQ đến những một tháng. Thấy ganh tị với hắn, chợt thèm một chuyến thăm Trung Hoa. Hắn bảo đi muôn phương cũng không bằng chuyến Paris của mình. Trời ạ, được đi là vui, những mỗi nơi có một thú riêng. Những cuộc đi, những vùng đất mới...bao giờ cũng đầy cảm xúc. Thảo nào bác Nguyễn Tuân xưa từng phán: "Khi tôi chết hãy thuộc da tôi làm chiếc vali".

Hôm trước nghe có người đến thăm Paris, làm mình nhớ những ngày ở đó quá chừng. Biết bao giờ trở lại được nhỉ? Paris bây giờ ra sao?

Có thể một ngày ta trở lại
Phố sẽ buồn hơn buổi chiều nay
Sông chẳng thể nguyên màu nước cũ
Nắng vàng hơn từ phía chân ngày

Có thể đêm nào ta trở lại
Vỉa hè xưa thành xa lạ dấu giày
Người nghệ sĩ mù kéo vĩ cầm không đợi
Paris không đèn vàng như đêm nay

Rồi có khi nào ta trở lại
Nàng Lisa buồn vương lệ lên tranh
Ánh mắt lạ và nụ cười cũng khác
Notre-Dame không còn tiếng chuông lành

Thì vậy đó, đất trời ngày mỗi lạ
Em ngày sau sẽ xa dấu ngàn xưa
Ta ngốc dại yên chờ sông đứng lại
Hát rằng xưa... tình trẻ mãi không già.

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2008

Lunglinhlunglinh

Ngôi nhà ấy rồi cũng xong, ba mẹ sẽ yên tâm hơn mổi mùa lụt lội. Đi học, đi làm, rong ruổi khắp chốn, nay mới dọn dẹp lại cho chồ ở ba mẹ được tưom tất hơn. Chắc phải đợi đến tết mới có dịp nhìn lại, nghe mẹ và chị ba nói cao ráo và đẹp hơn, thấy cũng vui. Và quan trọng là có gác vững chãi để khỏi phải chở lúa gạo sắn khoai đi gởi nhờ hàng xóm mỗi khi mưa lụt về. Mẹ vẫn chưa chịu khi quyết định dỡ ra làm lại, với một lí do rất ..mẹ, rằng để dành tiền mà xây nhà cho con. Mình thì từ từ cũng được, ba mẹ cũng đâu còn trẻ mà chờ, vả lại ở tuổi mẹ lẽ ra giờ này chỉ mỗi một việc là giữ cháu (như hầu hết bạn bè cùng lứa với mình) chứ đâu phải một nắng hai sương ruộng đồng. Nghĩ mà thương.

Mấy ngày nay mẹ vô thăm, chị ba bảo mẹ phải cố cật lực làm cho xong việc ngoài đồng để tranh thủ vô thăm Miên, mẹ nhớ Miên nhiều lắm, mỗi khi nói chuyện với Miên qua điện thoại mẹ cứ sụt sịt khóc. Khổ nỗi Út sau tai nạn gãy tay thì cần phải nghỉ ngơi nhiều, không gánh gồng nặng nhọc được nên mẹ phải cán đán gấp đôi. Hôm ra đón mẹ ở ga, thấy mẹ gầy và đen hơn nhiều. Bao giờ mới quy về một mối để anh chị em, con cháu chỉ cần dăm ba phút là có thể đến thăm nhau?

Từ hôm tết đến nay Miên mới gặp lại nhưng thấy nội là quấn quít thấy thương. Sáng ra không chịu cho ba chở đi học, đòi ở nhà chơi với nội. Không như hôm tết ở quê, chỉ cho mỗi ông nội bồng, làm bà nội buồn thỉu buồn thiu.

"Lung linh lung linh tình mẹ tình cha, lung linh lung linh hai tiếng gia đình..."

Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2008

Bóng đá muôn màu-Entry for October 02, 2008

3-2 cho Myanma. Không ai nghĩ tỉ số là như vậy. Giọng Quang Huy hôm qua nghe cũng buồn hơn. Giọng bình rất manly ấy không cứu được mình ra khỏi thất vọng. Bao giờ mới trở lại lối đá hừng hực của 10 năm trước. Giữa 2 hiệp đấu VTC tour lại những bàn thắng đẹp của tuyển thời hoàng kim mà nghe như xát muối vào lòng. Nhìn Công Minh dốc lên biên phải, Sơn công chúa qua người như múa, Huỳnh Đức càn lướt bỏ rời đối thủ.. dù không muốn so sánh cũng tự lòng so sánh. Bao giờ cho tới ngày xưa? Câu hỏi đầy nghịch lí nhưng vẫn vô thức buông ra lúc này.

Ôi Việt Nam. Tình yêu giành cho tuyển trong mình vẫn thế, mạnh mẽ và kiên bền. Những lúc bết bác bạc nhược nhất mình vẫn luôn dõi xem (xin lỗi, chữ "bạc nhược" này là nguyên bản của bác Quang Huy trong trận thua tan tác Indo dưới thời HLV Dido, hình như Tiger Cup 2004 thì phải), nhưng hình như càng xem càng thấy buồn lúc này. Vẫn mong manh hi vọng phù thủy Calisto sẽ tìm mài đôi ba viên ngọc còn hidden trong đá. Và chỉ biết hi vọng vậy thôi.

Đã từng một mùa thăng hoa với các truyền nhân (những tưởng) của thế hệ vàng ở Seagames 22. Ai đâu ngờ tan hoang mộng vàng. Nỗi đâu tràn về nhấn chìm niềm vui ngắn ngủi. Riêng thằng Béo, mình thật sự yêu nó, cho dù nó tật không kém tài. Từ năm cuối cùng thế kỷ trước đến giờ mình vẩn âm thầm dõi theo từng bước thăng trầm đời nó, đời đá bóng của nó. Ai từng xem Béo và lứa U16 năm ấy ra chiêu thì hẵn sẽ phải yêu. Mà ở đời, cái yêu từ thuở ban đầu ấy lại là day dứt nhất, vĩnh hằng nhất. Béo nhận bóng, Béo dốc xuống biên phải. Béo ngoặc một nhát, thằng hậu vệ biên TQ trôi về phía trước. Béo ngoặc nhát thứ hai, thằng hậu vệ ấy tụt lại phía sau. Rồi Béo lật vào..Hình ảnh ấy không hề mờ, mãi không phai mờ, như thơ tình ta viết bao mùa trước, đốt ngàn năm chẳng thành tro.

Thế hệ ấy, cộng thêm Quốc Anh TràMytui sau này, giờ còn ai đang phong độ? Vẫn biết phong độ nhất thời, đẳng cấp mới là vĩnh viễn (Sr Fergie), nhưng đẳng cấp có còn không sau những ngày tháng lao tù. Khi cái tâm đá bóng được giũa mài bởi lao lý thì kỹ năng cũng mai một theo. Quyến Béo giờ chạy có nỗi không, nói gì lên tuyển. Lại nghe Quốc Vượng đã mãn hạn và về Thể Công. Hy vọng sẽ được như Như Thành.

Và Quốc Anh. Riêng Quốc Anh, có lẽ cần một entry cho riêng anh chàng tiền vệ trái có lối đá mê hoặc lạ lùng này.

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2008

The worls is flat.Entry for October 01, 2008

Lại là những tình cờ, nhưng thấy vui. The world is flat, đúng như T.L. Frieldman, đi loanh quanh rồi cũng gặp nhau mà. Mà sao chỉ một lời nhắn lạnh lùng ấy cũng nghe lòng xao động. Coi vậy mà năm sáu năm rồi bặt tin. Được tin machisumi lấy chồng, định cư nước ngoài qua những câu chuyện vu vơ của ai đó, rồi mình cũng quên luôn... Nay tình cờ gặp lại, thì con cái đã đề huề rồi. Vẫn gương mặt ấy, nụ cười.....

Và rất nhiều kỷ niệm quay về, rất nhiều đó, biết không.

The worls is flat.

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2008

Entry for September 20, 2008

Một buổi sáng tình cờ...

Hoá ra những gì lâu nay mình biết chỉ quẩn quanh Động hoa vàng, Ngày xưa Hoàng Thị hay Em lễ chùa này. Thực ra ông còn nhiều thứ mênh mông hơn thế. Gần chạm ngưỡng thất thập mà trông ông vẫn còn phông độ chán, rít thuốc liên tục bên bàn cafe, và viết. Hình như tinh thần ông đang tuổi đôi mươi, hồn nhiên nói cười. Lúc gặp ông sáng nay, ông đang ngồi chuyển Đoạn trường vô thanh sang văn xuôi. "Già rồi, viết cho vui ấy mà", đơn giản thế thôi, như một cuộc dạo chơi lang thang Trại hoa đỉnh đồi và nói những lời thược dược...


Là Phạm Thiên Thư

Entry for September 20, 2008

Tuổi 69 trông vẫn còn phông chán

QUÁN HOA VÀNG

Bảng hiệu nho nhỏ xinh xinh, quán cafe cũng nho nhỏ xinh xinh

CAFE HOA VÀNG

Rằng xưa có gã từ quan
Ghé qua cà phê Hoa Vàng thăm bác Thiên Thư....