Thứ Ba, 30 tháng 12, 2008

BÓNG ĐÁ VIẾT TIẾP

Đã sang ngày thứ 3, sao vẫn có cảm giác trông chờ gì đó, cứ như trận đấu chưa kết thúc, cứ như pha bay lên của Công Vinh chỉ vừa trước đây vài giây. Sáng nay ra sạp báo, vẫn còn có thể mua được mấy tờ thể thao, không như hôm qua chỉ còn có Thanh Niên Tuổi Trẻ. Mỗi khi về nhà lại bật tivi, cầm remote dạo xem có đài nào còn bình luận không. Mọi thứ rồi cũng sẽ qua, giờ phút ngất ngây cờ hoa kèn trống nồi niêu soong chảo rồi cũng qua, ta lại về rơi bịch xuống ngày thường với những điều thiết thực phải đối mặt mỗi ngày… Với tuyển Việt Nam ta đã qua nhiều phen sướng vui buồn tủi, nhưng cuộc xuống đường rực lửa kỳ này quả thực ấn tượng và trọn vẹn nhất. Tiger 98 tưởng đã một lần, Seagames 22 một lần…Còn nhớ trong căn nhà trọ tối tăm hẻm Nguyễn Trường Tộ, lúc đó chưa có ti vi để coi, phải cùng mấy thằng sinh viên coi nhờ bác hàng xóm. Sau khi tả tan tác quân Siam 3 bàn trắng, mấy thằng chuẩn bị cờ trống băng rôn cho trận cuối cùng, ai dè cái lưng Kuma 13… Nay trong men say ngồi nhớ lại, nỗi ấm ức cũng đã bị át đi, nhưng vẫn là 1 trong những kỉ niệm đẹp trong đời xem bóng đá của mình. Sau này mới hay, ta chẳng thua vì cái lưng ấy đâu, mà bởi trận đấu có mùi, nên chi gần nửa đội hình cứ lờn vờn dấm dứ. Chính Riedle khi ấy cũng không hiểu nguyên do thua (giờ thì chắc ông đã hiểu ra rồi). Sau này có dạo người ta nói đến chuyện công bố “danh sách đen” (kiểu sách trắng ở nước ngoài) trong bóng đá nước nhà, rồi không hiểu sao vụ này im re luôn.

Trong đội hình cầm cúp hôm nay, ngoài những tên tuổi tưng bừng như Công Vinh, Hồng Sơn, Quang Hải… có 2 cái tên làm mình mình nhơ nhớ những chuyện hơi cũ xưa một chút, chính xác là nhớ đến kì án onegoalgate của 7 gương mặt từng chói sáng tại Seagame 22. Đầu tiên là Việt Thắng. Những tưởng đời bóng đá của cầu thủ này đã khép lại sau cúp C1 năm ấy. Nhưng đất nước này vẫn còn đó những trái tim, những tấm lòng nhân như Nguyễn Trãi ngày xưa-cấp cả xe ngựa lương thuyền cho hàng binh về nước. Trên truyền hình đêm chung kết Võ Quốc Thắng ôm Calisto khóc ngon lành như trẻ thơ, vì hạnh phúc. Nhưng hình như ông mừng cho Việt Thắng, người ông đã dang tay cưu mang khi bảo lãnh và tìm cách đưa sang Sing thi đấu để giữ phông đô trước khi hết án phạt về chơi cho Đồng Tâm. Việt Thắng chơi nổi bật tại giải này, là phải tri ân tấm nhân tình ông Thắng đến kiếp sau.

Người thứ hai, là Vũ Như Thành. Ngày ấy cậu này non tơ (trừ cách đá già đời) trong cư xử. Ra sân với đôi giày đỏ (Văn Quyến giày xanh) và quả đầu Hàn Quốc vàng hoe, nhìn đã thấy ghét. Khánh thành sân Mỹ Đình, olympic Việt Nam tiếp Thần Hoa Thượng Hải, nghe đâu quan chức nhà ta dàn xếp với khách để thắng lấy hên, ai ngờ các chú đội nhà hè nhau buông, thủ quân Như Thành ra lệnh cho đàn em không tràn lên tấn công nữa. Chao ôi, thế hệ trẻ tiếp bước đàn anh. Seagame 22 thì đã cận kề, nếu thẳng tay trảm thì lấy ai mà đá. Ngộ biến tùng quyền, phờ-lêt-xi-bồ là nghề mà, các bác liên đoàn đã có một nước cờ khá sáng trong cơn hoạn nạn: thí một chốt để vừa lòng bác Riedle mà vẫn còn quân để đá, đợi hết Seagame liệu đường tính tiếp (nhưng như đã thấy, HCB năm ấy làm mọi người quên luôn sự tính tiếp này, nên chi cái sảy đã thành cái ung 2 năm sau đó). Thế là Như Thành bị trảm, nhưng lòng không phục vì phải chịu trận một mình. Hôm nhận thông báo từ Riedle, Như Thành cười khẩy bước đi…Án 5 năm được tuyên. Phấn đấu chăm chỉ siêng năng giảm còn một nửa. Quan trọng là trong thời gian đó, Thành miệt mài trui luyện cùng trẻ Thể Công đợi ngày tái xuất. Rồi về B.Bình Dương, nhanh chóng lấy lại phong độ với lối đá phong lưu như ngày nào, tĩnh rụi như Rio Ferdinand MU. Chiếc huy chương vàng hôm nay, ngoài những ngày tập luyện, phải nói Thành cần hiểu sâu những người đã cho cơ hội và tạo điều kiện làm lại cuộc đời. Đánh kẻ chạy đi, triết lí muôn đời dân Việt.

Nói những chuyện xưa cũ này, là để nhắc nhớ (chủ yếu là để tiếc cho) 7 “cựu thần” đang thụ án sau vụ “chỉ thắng 1-0” ở Balacod năm nào. Tài năng đang rộ mà đức độ chẳng chịu song hành nên chi… Chỉ vì món tiền cỏn con mà mấy cậu dễ dàng đánh đổi, mấy cậu không hiểu rằng dù tả tơi nghèo nhưng trên dải đất cong cong hai chiều này có tình yêu nào lớn hơn bóng đá không? Ngoài bóng đá ra, không thứ gì có thể khiến dân ta tự nguyện cờ hoa chảy tràn ra phố như thế cả. Động đến tình yêu ấy, khác nào xúc phạm, báng bổ thần linh ở ngôi đền thiêng trong lòng dân Việt. Không nơi đâu trên trái đất này, kể cả Brézil, lại có tình yêu cuồng nhiệt như thế. Không đợi đến khi tuyển quốc gia ra trận, ngay cả với đội bóng thôn làng cũng đã rộn rã sự cuồng nhiệt ấy rồi. Nhớ khi còn nhỏ mỗi lần theo chân đội Vĩnh Bình thi đấu, họa hoằng mới có sân đất nện, đừng nói chi sân cỏ-xa xỉ, thường thì vẫn trên sân cát lún giữa nắng trưa hè, mỗi lúc đội nhà ghi bàn thì y như rằng một rừng dép mũ tung bay, dân ta ôm chầm lấy nhau ngã trong lòng cát, mà hạnh phúc, mà reo mừng. Năm học cấp 2 ta đã từng chứng kiến đàn ông con trai cả xóm ngồi rũ trong đêm khi Vĩnh Bình để thua UBan trong bán kết giải xã, nhiều người đã khóc, nhiều người lặng im rít thuốc. Rồi trận đội Tam Thăng thua Xí Nghiệp Gỗ trong chung kết giải huyện Tam Kỳ, nước mắt nghẹn trong lòng mỗi cầu thủ cũng nhưng người cổ động. Tình yêu ấy, không là ngôi đền thiêng thì có thể là gì… Trong 7 cựu thần ở vụ OneGoalGate ấy, tiếc nhất vẫn là Quốc Anh, người vừa trở lại ngọt ngào trong màu áo SHB Đànẵng. Tiếc nhưng vẫn mừng vì vẫn còn có thể xem QA thi đấu. Và khấp khởi mong chờ ngày trở lại tuyển. Nếu năng tu luyện (chuyên môn lẫn không chuyên môn..) thì đường trở lại không quá xa vời, như Thắng và Thành đã làm và làm tốt.

Ngày vui qua rồi, rơi bịch xuống ngày thường đi thôi.

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2008

NAM QUỐC ANH HÙNG...

Sử phải lưu danh, như niềm mong mỏi của hàng triệu triệu con tim Việt, một ước vọng non nửa thế kỷ nay đã thành. Xúc động, chỉ còn là niềm xúc động dâng trào. Việt Nam, Việt Nam, Việt Nam...Thật ra không khí thực sự đã chùng xuống khi pha lao ra hớ hênh của Hồng Sơn khiến đội nhà thủng lưới, cả sân vận động cũng như khán giả truyền hình như lặng đi. Về cuối trận sức tàn lực kiệt, nhìn quân ta lăn xả nằm dài trân sân mà ko khỏi chạnh lòng nghĩ đến điều tệ nhất.

Và rồi, pha đi bóng của số 9, cú đá phạt của Minh Phương, cú lắc đầu trong thế quay lưng đầy không tưởng ở giây cuối cùng...Mọi kiềm nén vỡ òa. Tấn Tài sắp ngất, Công Vinh mặt thất thần tái đi, dể hiểu thôi, khi giấc mộng vàng đã là hiện thực làm sao người ta có thể giữ được lòng không rung động.

Cám ơn ông Tô, vạn ngàn lần cám ơn ông Tô. Nếu được chọn sớm thì có lẽ cúp vàng cũng đã về VietNam sớm hơn đôi ba mùa, ít ra là khi lực lượng đương lúc ssung mãn nhất. Nhìn lại những con người ông đang có trong tay, trước đây không ai tin Việt Nam có thể vượt qua bán kết. Vậy mà tuyển càng đá càng hay trước các đối thủ xương xẩu nhất. Trở lại trận tối nay, sao ông tung Minh Phương vào sân tahy Minh Châu vốn đang chơi tốt? Là ông muốn tăng cường sức ép với các đường chuyền chính xác cho hàng công. Từ pha chẻ biên của M Phương, Công Vinh tăng tốc loại 1 áo vàng với ý định xộc thẳng vào trung lộ, phương án kế tiếp thường là cú cứa lòng chân phải như bài tủ của CVinh. May cho tuyển ta, bóng đã qua nhưng người ở lại, thế nên mới có cú đá phạt vàng ròng ở giây cuối cùng. Và Công Vinh, quả đã không phụ lòng tin của ông Tô với cú lắc đầu không tường. Bàn thắng kim cương, không phải vàng. Bàn thắng ấy sẽ in hằn trong tâm khảm mọi con tim Việt yêu bóng đá nước nhà, nó giải tỏa nỗi khát khao mong chờ từ bao mùa. Cũng đã có lúc ta thất vọng tràn trề đâm chán chường, nhưng như tình yêu, lòng ta vẫn âm thầm cháy một ngày mai hy vọng, ai đi ghét bỏ người yêu trong cơn hoạn nạn bao giờ. Và trời đất muôn đời vẫn thế, có phụ lòng người biết đợi bao giờ đâu. Phải không em, phải không anh, phải không bạn bè ta từ khắp bốn phương trời?

Đêm nay Việt Nam sẽ cháy đỏ, cháy đỏ ngợp trời màu lửa của chiến công, của sự bùng vỡ dâng tràn lan tỏa trang nhà ra phố, mọi quán cà phê mọi ngách ngõ thôn làng đều rộn vang tiếng nói cười hạnh phúc. Chỉ có những khi thế này mới thấy sợi dây gắn kết người Việt ta trở lại như những ngày dân tộc long đong. Một khi đã tin đã yêu thì chẳng nề hà phân định, cùng một niềm vui cùng một nỗi khao khát thì dân ta lại cùng xuống bể lên rừng. Dân ta đêm nay tràn xuống đường mừng chiến thắng, và hơn bao giờ hết, trong góc nhỏ trái tim mỗi người ít ra một niềm tự hào dân tộc,yêu quê hương. Có thể không ai để ý đến, nhưng chắc chắn trong mỗi người trên phố đêm nay có tình yêu ấy.

Thôi thì vui sướng đi, xin mượn một câu của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ để tạm khép lại entry này: Thì xin em, thì xin anh, hãy cùng tôi vui sướng đi!!!

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2008

Let redden MyDinh!!!

GIÁNG SINH CHƯA LÀ NĂM MỚI…

Tuyệt vời! Chỉ có thể nói thế với trận cầu đêm qua trên sân Xiêm.

Trước trận đấu, tranh thủ chở Miên vòng ra Thủ Dầu Một xem Noel. Miên háo hức trong bộ đồ Noel xinh xắn, miệng líu lo luôn tay chỉ trỏ cờ hoa. Bảy giờ kém quay xe về, Miên hờn không nói một lời, Miên hụt hẫng với cuộc chơi Noel cụt ngủn chỉ vì ba không muốn bỏ trận cầu với quân Xiêm. “Cái ông Ba ni thiệt”. Thôi thì tối nay ba chở Miên đi bù vậy.

Cũng trước trận đấu mình có nhắn tin cho fifa mỏ nhọn đang ở Qui Nhơn: Có thể hòa quân Xiêm được không? Nó chỉ nhắn lại vỏn vẹn 4 từ: RẠCH GẦM XOÀI MÚT. Mà lạ, sao lại có tư tưởng thủ hòa nhỉ? Không chỉ riêng mình mà cả báo giới và các cụ chuyên gia cũng cùng tư tưởng ấy. Có chăng chỉ có ông Tô và những chiến binh của mình âm thầm dự liệu cho lúc khải hoàn. Cổ kim dạy rằng, tư tưởng chủ hòa trước khi ra trận đã thua 50% rồi. Có lẽ ông Tô đã rõ điều đó mà truyền dạy cho các chiến binh một tinh thần hừng hực như dư vang từ hơn hai trăm năm trước thổi về. 223 năm trước, hơn 5 vạn chiến binh Xiêmla đã tan tác trên thủy trận sông Tiền, đội quân áo vải cờ đào dưới trướng Nguyễn Huệ đã làm nên chiến thắng lẫy lừng ở khúc sông tử địa Rạch Gầm-Xoài Mút chỉ dài non 7 cây số. Cách đánh ấy, ru đối phương ngủ vùi trong men chiến thắng, dìu địch quân vào tử địa rồi mới phản đòn với cú hồi mã thương kinh điển cho địch không kịp trở tay, hơn 200 năm sau lại được hậu duệ áo vải cờ đào mang ra sử dụng và lợi hại vô cùng.

Hoan hô, ngàn lần hoan hô ông Tô. Có lẽ báo giới phải cần xin lỗi ông. Con số 12 trận liên tiếp không biết mùi chiến thắng dưới triều ông đã trở nên vô nghĩa hơn bao giờ hết. Điểm rơi phông độ là đây. Những trận đấu tiền AFF chỉ là dịp ông mài dũa ngọc thô, thử nghiệm đội hình. Ai từng chỉ trích ông Tô trong chuỗi bất thắng ấy nay có áy náy gì chăng? Trận đấu đêm qua, không thấy 1 ngôi sao nào sáng trên sân, bởi lẽ toàn đội đã là 1 rừng sao rực sáng chói lòa rồi. Dấu ấn rõ nhất của ông Tô là việc tin dùng Minh Châu thay cho thủ quân Minh Phương. Nếu là conservator Riedl, làm gì có cửa cho Minh Châu tỏa sáng bắt chết Thonglao. Fifa lại nhắn: Cứ như Arsenal của Arsen Wanger thời Henry chưa qua Barca, một chạm tinh tế và chính xác từng chi tiết. Lão Nhị thì bảo giống MU. Mình thì không thấy giống Arsenal or MU, chỉ thấy một tuyển VN dưới thời Calisto hừng hực lửa. Niềm vui sau bàn thắng đầu của Vũ Phong ngắn chưa tày gan, bởi bàn thứ 2 Công Vinh đã nhân đôi niềm vui ấy lên rồi. Bàn thứ nhất là kết quả một pha phối hợp hoàn hảo. Tấn Tài dốc xuống biên trái rồi căng ngang tầm thấp, Vũ Phong cắt mặt với cú bay người lắc nhẹ. Tư thế lắc không điệu mấy, nhưng miễn có bàn là ok. Thường thì tiền đạo bay người đẩy bóng vào góc gần nhưng Vũ Phong lắc về góc xa, nhiều nguy cơ trượt cột dọc, nhưng nếu vào góc thì cực kỳ hiểm như đã thấy. Bàn thứ hai cũng từ pha máu lửa của Tấn Tài, bóng lao theo đà tuôn xuống của Việt Thắng. Thắng hoàn toàn có thể sút trong pha bóng đó, nhưng không, một đường căng ngang vừa bước chạy Công Vinh. Lẽ ra CVinh nên sút bóng sống quả đó thay vì chỉnh một nhịp. Nhìn pha làm chậm mới thấy sự chỉnh một nhịp ấy sém bị Kosin ôm chân. Mà thôi, đã thắng rồi, vui đi. Cho dù Xiêm ko may khi bị trọng tài tước đi bàn thắng hợp lệ (chắc chắn không việt vị khi xem góc quay từ vị trí trọng tài biên giăng cờ) thì chiến thắng vẫn quá đỗi ngọt ngào và xứng đáng. Chỉ tiếc, sao Tài Em không căng ngang trong pha bóng ở phút 52? Biên phải Công Vinh đang một mình đối diện lưới trống. Nếu Tài Em đẩy sang CVinh như VThắng đã làm thì mọi chuyện đã an bài, các cầu thủ đã có thể cầm cúp trên chuyến bay về VN sáng nay. Rồi cú bắt volé của Việt Thắng sau pha dàn xếp một chạm nhanh như điện xẹt phong cách Arsenal, nếu thành bàn, chắc chắn sẽ là bàn đẹp nhất lịch sử AFF cúp…

Nhưng, Giáng sinh an lành vẫn chỉ là giáng sinh,vẫn chưa thể là năm mới, niềm vui chưa thể vẹn toàn bởi kết quả 2-1 không là gì với người Thái. Vẫn còn nguyên đấy 90 phút lượt về dù là ở chảo lửa Mỹ Đình. Việt Nam ơi! Let redden Mỹ Đình! 10 năm trước chúng ta từng để vàng trong tay rơi tụt chỉ vì cái lưng oan nghiệt của SasiKumar. Một nấc thang cuối cho giấc mộng vàng ấp ủ non nửa thế kỷ, tại sao không. Cho dù lợi thế 2-1 sân nhà, hãy chọn cửa dưới mà đá như từng đá trên sân Xiêm. Quên chiến thắng hôm qua đi, chắt chiu từng pha bóng một. Và chớ phạm lỗi ngớ ngẫn trước khung thành đội nhà bởi khả năng sút phạt thành bàn của Thái ai cũng rõ.

Cười lên Việt Nam ơi. Mạnh mẽ lên Việt Nam ơi! Hãy đá tưng bừng như đã đá trên sân Rajamangala. Đá cho để dài tóc, đá cho để đen răng, đá cho nó chích luân bất phản, đá cho nó phiến giáp bất hoàn, đá cho sử tri Nam Quốc anh hùng chi vô địch!!!

Thứ Ba, 23 tháng 12, 2008

Entry for December 23, 2008

Mai lại gặp quân Xiêm, mong rằng quân ta ko khớp như những lần gặp gần đây. Tụi Xiêm kì thiệt, đá ở Vleague nhàn nhàn mà sao về tuyển lại chơi như kẻ cả, thong dong, lạnh lùng như thể Việt nam ta là trẻ nít. Giờ tuyển ta khó có sức mạnh như 10 năm trứơc, như những bàn thắng uy lực Việt Hoàng hay khéo léo HSơn SỹHùng, chỉ mong hòa sân Xiêm, về Mỹ Đình tính tiếp. Tiền vệ đợt này yêu yếu sáo đó, làm mình tiếc cho Quốc Anh. Nó mà có trong tuyển lúc này thì cứ gọi là khoáy phải biết.

Thôi thì cầu mong cho bác Tô có những chiêu độc + số 13 may mắn. Chúc tuyển ta tự tin.

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2008

Entry for December 22, 2008

Bất ngờ với message của Nathalie, cô bé học trò ở HVT. Lâu quá là lâu rồi không gặp, hình như gần 10 năm. Giờ chắc lớn lắm rồi, cấp III rồi cũng nên. Nhưng mà vui. Hình như đó là đứa học trò dể thương nhứt trong 3 năm đi dạy, ngoan hiền và học giỏi, ko biết bi giờ có khác đi miếng nào ko. Trong đám trẻ thơ ngày ấy, Nathalie là đứa khá nhất, biết vâng lời... Bửa nào về ĐN sẽ ghé thăm (nếu sắp xếp được thời gian)...

Một ngày ....

Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2008

LỜI KINH CHO ANH

Những hồi chuông nhà thờ vang lên cuối phố

Em đi tìm anh trong đêm thánh vô cùng

Chỉ gặp lại mình của ngày xưa vụng dại

Tự đáy hồn thổn thức một lời kinh.

Noel năm nào em đi bên anh

Câu kinh yêu thương ta nguyện thề trước chúa

Cầu cho suốt đời đôi linh hồn ngoại đạo

Mãi mãi là chiên ngoan của đời nhau.

Noel năm này anh qua nơi đâu?

Em đơn côi giữa biển người xuống phố

Lời chuông rơi hay lòng em nức nở

Đêm thánh vô cùng anh có nhớ em ko?

Vì sao nào trong vạn ngàn sao ấy là anh?

Thắp lửa lòng em trong đêm dài hoang lạnh

Em hạnh phúc dẫu chỉ bằng hoài niệm

Noel năm nào… hai đứa bên nhau.

P/s: hình như Giáng sinh 2000 thì phải, mùa đông Đà Nẵng buồn như con chó ốm cá ương Nguyên Sa, bọn hoa sữa cuối mùa thì cứ ngắt ngứ, day dứt thế nào. Chiều như rứa, chiều không mưa, chiều mù căm, chiều loang gió, chiều lạnh se, ngang nhà thờ con Gà Trần Phú lại hình dung một đêm thánh vô cùng...

Cũng đã gần mười năm, chẳng nhớ bài thơ này mình còn lưu giữ ở đâu, trong ngăn kéo nào, chỉ nhớ mỗi 2 câu trên blast mà mỗi giáng sinh về Khương lại lôi ra đọc ghẹo mình. Thôi thì may rủi gõ Google cái coi, may ra ai đó cùng tâm trạng boléro thơ phú đã cất giữ. Hú hồn tìm thấy, chỉnh lại mấy từ dị bản rồi rì pốt lên đây mừng Giáng sinh như cái cách ăn mày kí ức.

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2008

Some funy pictures

Ngày xửa ngày xưa...
..ngày ấy nhà mình có cái ti vi đen trắng, một bữa Miên nhảy lên đó làm diễn giả luôn
...góc phố Paris về khuya, Miên vẫn cười tươi như hoa
...ba nó cũng ăn theo, leo lên affiche nhìn thiên hạ
...trước kì bầu cử tổng thống, Putin chưa biết chọn ai nối nghiệp
...Miên mỉm cười mách nước:"Dmitry Medvedev" (người thứ hai, dãy bên phải Putin).
Tử đó lịch sử Nga sang trang với vị tống thống trẻ tài năng
...bận túi bụi nhưng Miên không ngừng trau dồi kiến thức

...tạp chí VOLGUE danh tiếng tìm gặp Miên phỏng vấn.

Kết quả là Miên lên trang bìa tạp chí này.

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2008

HẠNH PHÚC TA HẠNH PHÚC NGƯỜI

Tờ TTCT tuần này có bài HẠNH PHÚC CÓ THỂ… LÂY NHIỄM. Ngẫm lại thấy có lý. Trong cộng đồng, hẹp hơn là trong những mối quan hệ thường nhật quanh ta, hạnh phúc ít nhiều lây lan từ người này sang người khác. Tỉ như, một buổi sáng vào công ty thay vì vác theo một vẻ mặt sầu uất ta tung tăng chân sáo miệng líu lo sáo nhị (đêm qua ai đó tặng ta một bông hoa cành cây que củi lẻ lẻ nào đó) thì đích thị niềm hân hoan ấy sẽ lan tràn khắp cả phòng. Nói thì có vẻ Đắc Nhân Tâm, nhưng y rằng lúc nào ta hân hoan chào người ta gặp before ta được hỏi thăm, người ấy chắc sẽ hân hoan như ta, hơn thường lệ. Nhưng có vẻ mệnh đề hạnh phúc lây lan này không đúng cho những thái độ tựa như tị hiềm ghen ăn tức ở. Sáng uống café với mấy thằng bạn, một thằng thông báo vừa tậu cái LCD Bravia full 1080HD hết 14 nhát, hình ảnh tuyệt cú mèo. Nghe tin này nhiều thằng vui lây với cái sự ăn nên làm ra kịp theo đà công nghệ, nhưng biết đâu có 1 thằng bên ngoài hồ hởi xuýt xoa nhưng trong lòng chửi thầm “đầu cha nó, làm đách chi mà nó giàu rứa không biết”. Sự này thì rõ tai ương với chút tị hiềm hẹp hòi. Thêm một miếng tức giận trong lòng mình ngay lập tức một đóa hạnh phúc phải đội nón ra đi. Cứ xem lòng ta như một chiếc hộp hữu hạn, làm sao có thể ôm đồm hết mọi nỗi niềm. Thêm một cục muối đành phải bớt một viên đường, vậy thì ngu chi mãi hoài lượm muối. Về lý thuyết là vậy, cụ Dale Canergie đã nhắc từ những năm 30 thế kỷ trước trong How to win friends and influent people mà bác Nguyễn Hiến Lê chuyển sang Việt ngữ với tựa Đắc Nhân Tâm. Biết thế biết thế, nhưng làm được những điều các bác nói là cả một vấn đề.

Hạnh phúc ta, là hạnh phúc người. Nỗi đau người, cũng là nỗi đau ta. Người ở đây khó có thể là tất cả những mối quan hệ dây mơ rể má với mình, mà thường là người ta hằng yêu hằng quý. Một người mẹ dãi dầu, một người cha sương gió, người anh người chị người em người vợ người chồng người con, hay người bạn già xưa nay mai sau hoặc người tình kiếp xưa kiếp này kiếp khác. Những mối quan hệ này há chẳng cho ta vui buồn sướng khổ ké hôi một chút hay sao.

Hạnh phúc lây nhiễm. Nỗi buồn lây nhiễm. Nỗi buồn ta tự chút lấy khó bề lớn hơn nỗi buồn ta gây ra cho người khác, bởi nỗi buồn tự ta ít khi đi kèm sự day dứt ăn năn hay mặc cảm lỗi lầm. Đêm qua gọi về cho mẹ. Mẹ có vẻ không vui, không vui qua từng giọng từng lời. Lắm khi mải mê chạy theo guồng sống tất bật, ta quên đi những điều nhỏ nhặt có thể giúp mẹ vui những năm tuổi già. Những tiểu tiết nhỏ lẻ nhưng với mẹ góp lại là cả một hạnh phúc. Chẳng ai trên đời này không yêu thương mẹ, nhưng cách thể hiện lòng yêu thương ấy có cả trăm đường. Có kẻ ồn ào vồ vập, có người thầm lặng dịu dàng. Nhưng bất luận thuộc type nào, không biết cách thể hiện lòng yêu thương với mẹ luôn là kẻ đáng trách. Ta không đến nỗi thuộc dạng « đợi một ngày kia khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc», nhưng cái cách mà ta yêu mẹ luôn làm mẹ không mấy hài lòng. Đời mẹ còn có bao năm nữa đâu, sao mình cứ mãi loay hoay phí hoài những cơ hội mang niềm vui cho mẹ. Đánd trách đáng trách. Còn được ai hiểu, còn được ai sẻ chia.

Bia đá vô tri

Mỹ từ vô nghĩa

Thôi nói.

Và hãy làm.

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2008

NHỚ NHÀ TÈ LE

"Làng tôi không xa kinh kỳ sáng chói, có những cánh đồng cát dài, có lũy tre còm tả tơi..."PD. Ở đó có tuổi thơ tôi với ruộng đồng, với đàn trâu bờ lúa...
...có đôi chân Cha nâu phèn sớm tối trong bùn, có mái tóc nâu giãi dầu mưa nắng
...bên thảm lúa xanh Mẹ cùng cô bà thím dì mợ ...tối ngày dầm trong nước lạnh
...hãy nói đi, như ĐTQ, với Mẹ và với Cha
NHỚ NHÀ QUÁ ĐI TRỜI Ơ Ơ Ơ Ơ Ơ I I I I I I!

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2008

Hình vui vui của Miên

cách uống sữa ni thì chỉ có Miên thôi
...nào ta cùng lên xe nhé, cu cậu hàng xóm
...sáng sáng 2 cha con nai nịt như ninja
bye bye

Thứ Hai, 8 tháng 12, 2008

Quốc Anh trở lại tuyệt vời!

Huỳnh Quốc Anh đã trở lại, không còn nghi ngờ gì nữa. Ông Dương Nghiệp Khôi, trường ban tổ chức V-League chiều qua trả lời phỏng vấn của BTV: "Tôi cho rằng cầu thủ xuất sắc nhất giải đấu không ai khác tiền vệ Quốc Anh". Thực sự quá ấn tượng với thằng nhóc này.


đôi chân ma thuật

..và tương lai sáng đang chờ phía trước

Đã ba năm kể từ ngày 28 tháng 12 ấy, giờ cũng tháng 12, nhưng là thời điểm của những bước chạy tưng bừng vào miền tươi sáng, phải không Quốc Anh. Những ngày chia ly ấy, chắc cu cậu đã chiêm nghiệm được nhiều điều. Vẫn thầm mong như vậy. Tết năm trước về quê, xúi cậu Lộc tới thăm nhà, nhìn tủ huy chương của nó khi còn chơi cho Quảng Nam, thấy thương và tiếc. Trong thâm tâm vẫn nhen nhóm niềm hy vọng một ngày. Cho đến trước trận chiều qua, mình cũng đã xem vài trích đoạn, vài bài viết về phong độ của hắn, nhưng phải đến chiều qua chứng kiến nguyên trận mới thực sự tin. Tự dưng nhìn dáng chạy của nó lại liên tưởng đến Pavel Nedved ở Juve, cứ tưng bừng hừng hực làm sao ấy, thảo nào dân Đànẳng gọi nó là thằng không phổi. Hình như chiều qua, mọi đường bóng phát động tấn công đều qua chân số 6. Điềm tỉnh, chắc chắn, chính xác, thông minh. Nó đá không những bằng đôi chân, mà với cái đầu sáng tạo. Mọi đường chuyền của nó đều vặn lưng đối phương và trên đà chạy của đồng đội da cam. Nó lớn thêm nhiều rồi. Bàn gỡ hòa cuối trận là cú chớp thời cơ cực độc, khi đối thủ đang lâng lang mơ đến lúc cầm cúp. Trước đó là cú lật cho PVĩnh nã đầu vào lưới Thế Anh. Nhưng, cú sút penalty mới mà bản chất của sự trưởng thành: lấy đà chạy, trước khi chạm bóng dừng lại 1 giây, đủ để Thế Anh đổ người rồi mới ra chân. Cú sut ấy dể làm ta nhớ Davor Suker ở một mùa World Cup gần đây.


đôi khi cần có dấu lặng...

Vậy nhé Quốc Anh, bỏ lại quá khứ buồn sau lưng mà tiến. Nếu có ngoái đầu nhìn lại, thì cũng chỉ để tự nhắc nhờ chính mình như là bài học sâu sắc nhất. Mong cho niềm tin của mình không phí hoài.

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2008

Bùi Lạc Miên

Hình bé Miên, kể ra ba nó chụp chân dung cũng khá chứ nhỉ (khàkhà)
...nào nghiêng đầu chút nữa coi
..không má lúm thì lấy tay chích cho thành má lúm
...cái mũi cà chua của ba, nhưng vẫn xinh
...chúm chím cười với môi son
...nhân trung sâu, nghe đâu cũng tốt
...ui nhìn ai mà dao cau rứa con
...tấm này chụp tại nhà sách PhươngNam, chiều đó xin nghỉ phép ở nhà chở Miên đi chơi
...azô, mẹ hả, mẹ đang làm gì á?
...dạo này con thích búp bê, ôm búp bê thủ thỉ thấy ghét: "Bé đau không? Đau hả? Xin lỗi nghe. Đừng khóc nhè nghe..."

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2008

Thương nhớ 12

Tháng Mười Hai. Hông biết có sự kiện nào đinh trong tháng ni không, thôi thì cứ viết hoa lên cho hén có vẻ trang trọng một chút, hông lẽ chiện mình có mặt trên cõi đời ni không là một sự kiện nho nhỏ hay sao. Những ngày mười hai này, thường thì có hoa tươi, có nến, có những cánh thiệp kèm đôi lời chúc ngăn ngắn dể thương luôn làm mình xúc động. Nhưng là chiện xưa cũ rồi. Thỉnh thoảng lôi cái va li sờn bạc bụi bặm ra lục tìm, đọc những lời chúc khi xưa mà nhớ. Thèm được gửi thiệp và nhận thiệp quá đi mất. Cuộc sống đổi thay từng giờ, công nghệ đời sống tiến và tiến, ai bây giờ còn viết thiệp gửi chúc nhau? Và mình cũng quên bén đi rằng đã từng có thói quen đạp xe ra góc Hùng Vương-PCT rinh về cư xá một xấp thiệp rồi cặm cụi ngồi viết mỗi khi mùa mười hai về. Rồi tất cả chỉ còn lưu giữ trong kí ức, mà kí ức đôi khi cũng bị bôi xóa vì một lẽ nào đó.

Nghe đâu công ty cũng sẽ tổ chức một bữa bún bò bún riêu hoa lá gì đó, để mừng ngày ta " chào đất mẹ", không biết trời Tam Thăng đang mưa hay nắng, không biết tiếng tơ đồng còn vọng hay bụi mờ giăng che... Nhưng như rứa là vui. Chủ nhật ni bx cũng dự định tổ chức nấu mì Quảng gà ta, tập trung anh em Đànẵng TamKỳ ĐạiLộc về tưng bừng một bửa, gọi là sinh nhựt vậy. Gà ta thì bx đã mua tuần trước, gửi nuôi vườn nhà đứa bạn; mì thì chạy ra quán mì ĐàNẵng cạnh sân banh Gò Đậu (đường ra cảng bà Lụa), chổ đó có bán kèm ớt trái xanh; rau ríu thì chợ Tân Khánh or VietSing; Riêng búp chuối, phải chịu khó chạy ra chợ ThủDầuMột, lối sát bến Bạch Đằng mới có. Lần trước cũng nấu mì, mình chạy xe qua 4 chợ, đến chợ thứ 5 là TDM mới tìm được, chỉ có một búp duy nhật, mua hoặc không, đếch có quyền chọn lựa. Đầu cha nó chứ.

Như vậy là được, ít ra cũng gọi là một tháng mười hai không buồn tẻ.

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2008

Entry for December 03, 2008

Xíu mà đây...

vẫn dáng gầy gầy ấy, chiếc đòn gánh mòn vẹt mấy chục năm, chiếc mũ vải mềm...

xíu mà 2

sáng sáng ghé qua công viên Hội An, đối diện trường mồ côi thì phải, kéo ghế... Cái cách bán hàng của ông thật lạ, tỉ mẩn, chắt chiu, từ tốn... như văn hóa Hội An...

xíu mà 1