Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2008

BÀI KHÔNG TÊN CUỐI VTA November 29, 2008

Nhớ rất nhiều câu chuyện cũ
Ngỡ như là vừa hôm qua
Tôi uớc ao có một ngày gặp lại em, hỏi chuyện em lần cuối cùng
Vẫn con đuờng, con đuờng cũ
Vẫn ngôi truờng, ngôi truờng xưa
Mưa vẫn bay như hôm nào
Nguời ở đâu mình ở đây bạc mái đầu
Này em hỡi con đuờng em đi đó, con đuờng em theo đó chắc qua bao lênh đênh
Bao gập ghềnh có làm héo hắt, có làm phai úa nét môi đẹp ngày nào?
Này em hỡi con đuờng em đi đó, con đuờng em theo đó đúng đấy em ơi
Nếu chúng mình đã thành đôi lứa, chắc gì ta đã, thoát ra đời khổ đau.
Nếu không còn gặp lại nữa, giữ cho trọn ân tình xưa
Tôi gửi em lời nguyện cầu, đuợc bình yên đuợc bình yên về cuối đời


Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2008

Entry for November 28, 2008: Niệm Khúc Cuối

Niệm Khúc Cuối

Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em

Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy,
Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em

Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ
Ru em, đưa em một lần
Ru em vào mộng, đưa em vào đời
Một thời yêu đương

Cho tôi xin em như gối mộng
Cho tôi ôm em vào lòng

Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng
Yêu thương vợ chồng

Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời
Cũng đã muộn rồi
Tình ơi dù sao đi nữa xin vẫn yêu em

NTM

Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2008

Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc...

tremolo: sáng ni báo tuổi trẻ có bài viết cực kì cảm động của Dạ Ngân...

Trên đời này, ai cũng được sinh ra bởi một người mẹ. Có thể chúng ta rất không bình đẳng với nhau bởi tiền bạc, địa vị, học vấn, thậm chí cả màu da, nhưng may sao mọi người đều có chút bình đẳng này: có một người mẹ. Không phải ngẫu nhiên mà nhân loại đều bắt đầu bằng M để gọi người mẹ. Vì âm M ấy là tiếng gọi đầu lòng ngọt ngào, dịu dàng, trìu mến và gần gũi nhất, như mẹ đối với con vậy.

Sau khi video clip về một bà cụ bị đứa con trai già tát tai phát lần thứ hai trên nhà đài, tôi chuyển sang kênh khác. Điều ấy liệu có thật không, tôi chưa rõ, nhưng nó làm tôi bàng hoàng đến mức muốn nhìn thấy hình ảnh gì đó tương phản một chút cho đỡ sốc, cho nguôi ngoai nỗi xót xa trong lòng, vì tôi cũng là một người mẹ.

Tình cờ, trong khi lang thang tìm những hình ảnh khả dĩ an ủi, tôi nhìn thấy cảnh một con voi xiếc trở dạ trên kênh Discovery.Trong cơn thúc đẻ, con voi cái vẫn đứng với một chân bị xích và nó liên tục xoay trở, lắc mình cùng những tiếng kêu rên đau đớn… Vậy rồi một cái bọc lớn tướng từ từ rơi ra, tiếp theo là xối xả máu. Ngay tắp lự, mẹ voi rà cái vòi lăng xăng của mình xuống chú voi con đang ngọ nguậy trong bọc, giữa lúc máu sản vẫn tuôn từng đợt…

Tình mẫu tử hiện ra sống động và thiêng liêng, nó không khác với bất kỳ hình ảnh mẹ con nào, vì cùng một ngôn ngữ của tình yêu thương, sự hi sinh và tận tụy dâng hiến của mẹ dành cho con. Tôi đã khóc...

Rất hay quan sát cảnh sinh đẻ và nuôi con của muông thú, tôi thường liên tưởng đến thời sơ sinh của con người. Không có giống loài nào yếu ớt như con người. Việc đó nói lên điều gì? Nó nói rằng để một con người được lớn lên một cách bình thường thì người mẹ phải mất bao nhiêu máu thịt, công phu và nỗi niềm. Không tính xuể. Cũng chính vì vậy mà người mẹ kỳ vọng ở con mình nhiều nhất: sự thành đạt, hạnh phúc của con và chữ hiếu.

Tại sao người mẹ hay xếp chữ hiếu sau cùng chứ không ở vị trí số một? Đơn giản vì nước mắt chảy xuôi, người mẹ nào cũng nằm lòng phương ngôn ấy cũng chỉ mong con có ăn có mặc, có của có tiền và có hạnh phúc. Mọi thứ ấy con phải khác mình, chúng phải được đổi đời. Còn chữ hiếu cho riêng mình có cũng được, không có mẹ cũng chẳng màng... Như Thanh Nguyên đã viết: Mẹ - có nghĩa là mãi mãi. Là cho đi không đòi lại bao giờ...

Ai cũng được sinh ra bởi một người mẹ, vì vậy mà rồi ai cũng sẽ có một người mẹ già trong tâm tưởng của mình. Cũng như chúng ta rồi sẽ già và chúng ta sẽ là một “vấn đề” trong chữ hiếu của con mình. Mà chữ hiếu bây giờ có vẻ khác xưa. Nghĩa là người ta không cần từ quan để về vườn trông nom cha mẹ già, người ta cũng không thể sống cuộc sống tứ đại đồng đường sum họp, và có khi người ta chỉ có thể thăm nom cha mẹ của mình bằng điện thoại, email hay những phong bì hằng tháng cho nhà dưỡng lão...

Cuộc sống hiện đại đã dắt chúng ta đi xa nguồn cội rất nhiều. Dù vậy chữ hiếu muôn đời cũng không thể khác đi đến mức khiến một người con có thể vung tay tát và thét vào mặt mẹ: “Bà chết đi cho tôi nhờ!”. Nếu quả tình trên đời này đã có một người mẹ nghe được câu nói tàn nhẫn ấy thốt ra từ miệng con, tôi nghĩ ngay từ giây phút đó người mẹ đã “chết” rồi, vì trái tim mẹ đã tan nát...

Rồi chúng ta sẽ tiễn mẹ mình một lần trong đời. Một chuyến đi xa không có ngày trở lại. Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa, má tôi đã ra người thiên cổ năm năm nay rồi... Ai rồi cũng sẽ đến lúc cay đắng ngậm ngùi như tôi khi chiều xuống, đêm về hay giữa khuya giật mình thảng thốt nhận ra mình không còn má để được hầu cơm, hầu chuyện nữa. Không gì bù đắp nổi khoảng trống này. Vì vậy ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, bởi có thể không bao lâu nữa, dù ta có muốn được mẹ la mắng cũng không được nữa rồi.

DẠ NGÂN

tremolo: đọc xong thấy nhớ bài Mẹ của bác Kwan...

MẸ
(Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ
Đỗ Trung Quân - 1986)

Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay...
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới!


Thứ Năm, 20 tháng 11, 2008

Entry for my old career

Bất luận vì lí do gì việc mất dạy của mình vẫn có cái hay, ít ra là để thoát khỏi cái môi trường nồng nặc féminine ấy. Giờ nhớ lại, sao mình đã có thể ngụp lặn trong đó đến những 3 năm, thời mà những cuộc họp chỉ nghe xì xầm áo váy, phấn son, những shop nào mới mở, tiệm ăn nào vừa ra đời, kiểu tóc nào đang thịnh… Gươm hoa gì chứ, lạt lõng cực cùng. Và bẩn. Tiền hoa lẫn lộn. Và bần. Dễ xấu xa theo cùng. Thì cám ơn đi, cám ơn đời cho ta cơ hội chia lìa.

Mùa mười một năm nay, có thể không hoa, hoặc có thể chỉ còn hoa bx or myself mua tặng, như rứa cũng đã quá vui rồi. Những gì đã qua, có bao giờ trở lại, như tình, nên chi… Ai đó thực quá đáng khi tháng mười một lại đòi xách đòn gánh tìm thăm thầy giáo cũ. Trong một đất nước mà nền giáo dục còn búa xua chuyện để xôn xao dù gì vẫn còn đó những ông thầy bà cô đáng kính, đáng để tìm về cùng những đóa hoa và những lời thăm hỏi chúc mừng. Nên chi xin đừng xách đòn gánh phan ngang bó đũa, mà tội mà tình.

Những ngày này, ĐàNẵng biết có bão giông chi không? Trời có lành lạnh âm u như mùa đông năm nào? Nghe đâu cơn bão năm xưa ghé qua thành phố, mấy cụ xà cừ lối Trần Phú Quang Trung cũng bật gốc lìa trần. Ngày mùa đông không mưa, nhiều gió (phải có gió), nhìn lũ lá xà cừ tuôn bay vàng phố thì không chi đẹp bằng, đẹp thiệt đó, hông tin ghé về mà coi. Đi trên hè phố ấy, thả gót giày trên thảm lá vàng, lá như quấn quít ôm lấy chân mình, nghe đời thong dong chi lạ. Bờ kè ghế đá còn không, hay thất lạc đi rồi, không như chiều đông thuở nào nôn nao chờ đọc thư từ ba bốn phương trời Huế SàiGòn Hà Nội Đàlạt Gialai…Và cũng một ngày mùa đông, bão tràn qua thành phố, người đến bên người mang theo giông bão dâng tặng nhau và từ đó kinh cầu ngàn năm không cứu chuộc được hương hoa tàn bay theo cơn giông bão. Có thể hoa bây giờ cũng đã nhạt, hương cũng đà phai, nhưng kí ức thì không như sương tan muối nhạt tình đời, đó là cái treo ngoe cẳng ngỗng cánh gà ấp ôm theo ta từng bước đi về giữa cõi. Nhưng vẫn sống vẫn cười như đoàn lạt đà kéo nhau qua sa mạc trắng không màng nghe chó sủa đêm trăng.

Ngày hai mươi này thấy nhơ nhớ những ngày hai mươi xưa, nhớ những hóa hoa vàng ai mang tặng trong ngày đông lạnh. Căn phòng sẽ ấm, lòng sẽ ấm. cho dù…

Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2008

Entry cho những niềm riêng

Entry này chẳng biết để cho ai, vì cái gì. nghĩ sao mình cứ lớn mà không thấy khôn, cư xử không đâu ra đâu cả. út bào cu Nhựt hỏi thăm tất cà mọi người mà không nói gì đến cậu tư, nghe buồn chi lạ. cũng tại mình cả thôi, thiệt tình là mình đã quên đang có một người chị nữa trên đời, quên những điều mình hăng hái làm hơn mười năm trước, thì làm sao còn ai nhớ đến mình. những biến cố liên tục xảy ra, cộng với việc mình rời đànẵng đã cộng hưởng làm cho mọi thứ thêm xa biệt. nhưng nói cho cùng đó chỉ là lời biện hộ không mấy khôn khéo. nếu như và nếu như, mình kiên định hơn 1 chút, vững vàng hơn 1 chút, đủ để không tan theo cơn thịnh nộ của mẹ, thì đến nỗi nào. ngày còn ở đànẵng tết năm nào chị cũng về, cả nhà đều vui (dù vẫn biết ít nhất 1 người chỉ vui với vẻ ngoài), đâu như bi giờ. rồi từ lần về sau cùng ấy cùng mẹ, lẽ nào mãi mãi... ngày đám cưới mình chị cũng không vô, cũng có thể tại mình không gửi thiệp mời cho ra thể thức. tết nào về ông nội cũng hỏi thăm chị p, nhắc mình nên thường ghé thăm. và mình chỉ nhớ lúc đó thôi...

đừng trách cứ ai, chỉ nên tự trách mình và ôm lấy nỗi buồn ấy, khi không tạo được niềm vui cho mọi người thì đừng mong chi gặt hái niềm vui. hành động của gã đàn ông trên tam thập nhưng lại không bằng thằng tư ngoài đôi mươi, tệ thiệt tệ. một ngày nào đó lên sg ghé thăm nhựt xem nó ăn ở thế nào. mà, lỡ như nó lạnh lùng thì sao nhỉ? hi vọng không đến nỗi nào.

chó cứ sủa, và đàn bò cứ lầm lủi đi.

Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2008

Đường đến thành công...

Viết cho các bạn trẻ (TS Mai Hữu Tín)

“Dưới đây là những câu hỏi tôi thường gặp từ các bạn trẻ, nhất là các bạn yêu thích kinh doanh. Phần trả lời, đứng từ góc độ cá nhân với tư cách là một doanh nhân, mong sẽ đem lại một vài điều thú vị cho các bạn” - Tiến sĩ Mai Hữu Tín chia sẻ.

1- Các nhà doanh nghiệp trông đợi gì từ sinh viên mới ra trường?

Câu hỏi tưởng dễ mà lại khó. Nếu cứ nói chung chung là chúng tôi cần các bạn có chuyên môn cao, giỏi ngoại ngữ, thành thạo các phần mềm thông dụng, biết kết hợp làm việc với mọi người... thì chắc là các bạn đều đã nghe cả rồi. Thật sự là chúng tôi rất cần các bạn được như vậy. Nhưng nếu chỉ như vậy thôi thì chắc là đường tiến thân của các bạn sẽ dài lắm trong khi đất nước và môi trường kinh doanh hiện tại cần nhiều hơn như vậy.

Các doanh nghiệp của chúng ta hiện không chỉ thiếu nhân viên giỏi mà còn thiếu cả cấp quản lý trung gian giỏi, trẻ và bản lĩnh. Ngoài vốn kiến thức lý thuyết mà các bạn học được từ giảng đường thì những trải nghiệm trong đời sống thật góp nhặt được từ khi các bạn bắt đầu biết suy nghĩ về tương lai là rất quan trọng. Không phải ngẫu nhiên mà các đại học quốc tế lớn chuyên đào tạo về quản trị khi tuyển sinh viên vào bậc cao học đều cần người tiến cử ghi rõ ý kiến của họ về những mặt sau của ứng viên:

- Khả năng lãnh đạo;

- Tính kiên trì;

- Khát khao thành công;

- Khả năng làm việc đồng đội;

- Sự tự tin;

- Sự linh hoạt;

- Sự chín chắn trong công việc chuyên môn;

- Tính đĩnh đạc, tự chủ;

- Lối sống có định hướng;

- Khả năng hoàn thành mục tiêu đúng hạn định;

- Khả năng phân tích tình huống và hình thành giải pháp;

- Kỹ năng giao tiếp bằng ngôn ngữ viết và nói;

- Kỹ năng thiết lập quan hệ.

Các bạn cần có tất cả những tính cách, khả năng và kỹ năng trên ở mức cao nếu muốn thành công trong sự nghiệp và trở thành những nhà quản lý giỏi.

2- Làm sao để có được tất cả các tính cách, khả năng và kỹ năng trên?

Cá nhân tôi không tin vào quan điểm cho rằng con người được sinh ra với những tính cách có sẵn và không thể biến đổi. Ai cũng có thể tự nâng mình lên nếu chịu học và có ý chí thật sự. Từ bỏ nếp suy nghĩ cũ, những thói quen xấu luôn đòi hỏi rất nhiều cố gắng. Cá nhân tôi học được rất nhiều từ sách vở và qua quan sát những người giỏi và thành đạt đã được xã hội nhìn nhận.

Tôi đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần quyển “Đắc nhân tâm” do Nguyễn Hiến Lê dịch từ nguyên tác “How to win friends and influence people” của Dale Carnegie trước khi học xong phổ thông. Tôi giữ thói quen sưu tầm và đọc hồi ký của những người nổi tiếng cho đến bây giờ.

Đương nhiên bạn phải thực hành có chọn lọc những điều đọc được chứ không thể áp dụng nguyên xi cho cá nhân mình. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất để tạo tính kỷ luật cá nhân như luôn ngủ dậy đúng giờ trong ngày làm việc; tập thể dục hoặc chơi thể thao ít nhất 3 lần/tuần; lên lịch tất cả các việc phải làm và kiểm tra thường xuyên lịch này để không bỏ sót; luôn chào hỏi người quen trước khi được chào; luôn cảm ơn mọi người cho những việc nhỏ nhất; không chê bai, than vãn; luôn trả lời mọi email nhận được trong vòng 24 giờ... Làm được như vậy bạn đã đi được những bước đầu tiên để chuẩn bị mình cho những việc lớn hơn.

3- Những khiếm khuyết thường thấy nhất ở các bạn trẻ?

Dưới đây là những quan sát của cá nhân tôi qua rất nhiều lần tiếp xúc với sinh viên cũng như với các đồng nghiệp trẻ của mình:

- Thiếu định hướng tương lai: Phần lớn các bạn chấp nhận an phận hoặc chỉ đón nhận những gì đến với các bạn hơn là vạch ra kế hoạch phát triển cá nhân của mình và theo đuổi kế hoạch đó. Rất ít bạn trả lời được là năm tới, 3 năm tới, 5 năm tới bạn sẽ học được đến đâu hoặc làm được gì.

- Khả năng tư duy kém: Các bạn ít chịu suy nghĩ về công việc mình làm để cải tiến hoặc tăng năng suất. Phần lớn chọn việc dễ làm và cứ theo lối mòn mà người đi trước đã vạch ra. Khi có vấn đề phát sinh các bạn thường im lặng lắng nghe chứ không mạnh dạn suy nghĩ và trình bày suy nghĩ của mình.

- Thiếu tính độc lập và ý chí phấn đấu: Rất nhiều bạn dựa vào các mối quan hệ có sẵn để tìm việc, tiến thân hoặc giải quyết khó khăn thay vì tự mình quyết định mọi việc. Ở mọi doanh nghiệp hiện nay việc tìm người tài là một trong những ưu tiên hàng đầu. Đừng ngại gởi thẳng hồ sơ xin việc của bạn cho tổng giám đốc hay giám đốc nhân sự của các doanh nghiệp thay vì nhờ cậy người quen, nhất là các quan chức. Kinh nghiệm bản thân cho tôi thấy thường các bạn nhờ cậy như vậy có thể có việc làm nhưng lại rất khó tiến thân vì các bạn rất kém về ý chí phấn đấu và không được đồng nghiệp nể trọng lắm.

- Tự cao: Rất nhiều bạn trẻ có học lực kha khá lại để cho chính chiếc bóng của mình che mất mình đi và không nhận ra rằng phía trước còn rất nhiều thứ các bạn phải học, phải biết. Các bạn so bì nhau với bằng cấp thay cho khả năng thực và không đánh giá đúng giá trị của kinh nghiệm và sự sáng tạo. Rất nhiều bạn như vậy cho rằng mình có năng lực nhưng lại không được tạo cơ hội để khai thác tài năng của mình. Rất tiếc là năng lực đó lại do các bạn tự thấy chứ không phải do xã hội hay người sử dụng nhìn nhận. Tôi cho rằng một trong những năng lực mà các bạn trẻ rất cần phải có là năng lực làm cho mọi người khác nhận ra được năng lực thật của mình.

- Chủ quan: Kiến thức của nhân loại trong mọi lĩnh vực ngày càng bao la. Với những phương tiện kỹ thuật hiện đại của ngày hôm nay việc tiếp cận kiến thức không còn là một vấn đề quá khó nữa. Thế nhưng trước mọi vấn đề của cuộc sống thì trải nghiệm thực tế và tuổi tác lại có vai trò hết sức quan trọng. Người nhiều kinh nghiệm, dù có thể ít học hơn, thường có giải pháp tốt hơn cho rất nhiều vấn đề. Do vậy mà tính cẩn trọng là cần thiết. Việc tham khảo ý kiến của người lớn tuổi là cần thiết. Quyết định cuối cùng trong những việc quan trọng có thể thuộc về bạn và người lãnh chịu hậu quả của các quyết định đó có thể là chính bạn. Nhưng đừng vì vậy mà chủ quan. Có thêm những lời khuyên chân tình từ người đi trước không bao giờ thừa.

- Giấu dốt: Rất nhiều bạn trẻ khó nói được sự thật rằng mình không biết hoặc chưa biết về một vấn đề nào đó. Điều này thật không hay cho các bạn và cho cả tổ chức mà bạn làm việc. Không ai chê trách những người trẻ về những điều không biết hoặc chưa biết đó. Ngược lại sự thành thực của các bạn lại chính là cơ hội để các bạn học hỏi thêm và có được tình cảm của mọi người. Điều quan trọng là khi được quan tâm chỉ bảo thì bạn cần lắng nghe và nếu được thì ghi lại, thật cẩn thận để có thể làm đúng và thể hiện sự trân trọng của mình với những lời chỉ bảo đó.

- Thụ động, ngại khó: Giữa các nhân viên có cùng năng lực thì chỉ những người sẵn sàng xông pha, gánh vác trách nhiệm và lao vào các việc khó khăn mới có thể được sự chú ý của các cấp lãnh đạo. Có thể các bạn làm chưa tốt lắm do thiếu kinh nghiệm nhưng chắc chắn tinh thần của các bạn sẽ được ghi nhận. Hãy để ý là hầu hết các bạn học giỏi nhưng thụ động rất khó thành công trong cuộc sống trong khi có những bạn chỉ học khá thôi nhưng lại rất thành công. Sự năng động tạo ra khác biệt này.

4- Tiền bạc và sự thành đạt

Rất nhiều bạn trẻ ngày nay so bì sự thành đạt của nhau qua các giá trị vật chất: ai ở nhà to hơn, đi xe đẹp hơn, xài điện thoại đắt hơn... Cũng vì vậy mà rất nhiều bạn lao vào làm giàu bằng mọi giá và bỏ qua rất nhiều giá trị khác đáng quí hơn, đáng tự hào hơn. Cá nhân tôi chưa bao giờ đặt ra mục tiêu sẽ làm giàu bằng hay hơn ai cả.

Bàn về hạnh phúc là một điều ngoài khả năng của tôi. Thế nhưng tôi tin rằng một người thành đạt trước hết phải được sự kính trọng của mọi người xung quanh, có thể là về nhân cách, kiến thức, tầm nhìn... trước khi nói đến địa vị hay sự giàu có. Nhân tiện cũng phải nói thêm rằng tôi biết khá nhiều người giàu có hơn tôi rất nhiều nhưng lại không được cho là thành đạt. Và tôi cũng biết rất nhiều người rõ ràng là không nhiều phương tiện vật chất hơn tôi nhưng lại sống rất hạnh phúc và được mọi người quí mến.

Đừng đặt mục tiêu quá cao và hãy cố có được sự thăng bằng trong cuộc sống các bạn ạ. Được tự do sử dụng hết khả năng của mình, với tôi, đã là một thành công lớn. Tôi nhìn sự thành công của người khác với sự thán phục và tự hào, nếu họ là người Việt Nam. Trong tôi không có khái niệm ganh tỵ, bởi tôi hiểu điều đó chẳng đem lại lợi ích gì cả.

5- Ước muốn tương lai

Ngày còn đi học tôi không phải là một học sinh xuất sắc. Thế nhưng khi được học với người nước ngoài tôi luôn dặn lòng là không được để thua họ. Điều đó giúp tôi có thêm nghị lực. Mỗi lần nghe được tin một người Việt học xuất sắc hay làm được điều gì đó hơn người nước ngoài là mỗi lần tôi rơi nước mắt vì sung sướng và tự hào. Trong tôi luôn day dứt một điều là với dân số đứng hàng thứ 13 trên thế giới (nguồn: U.S. Census Bureau, International Data Base 2007) nhưng nền kinh tế lại đứng thứ 38 và thu nhập bình quân đầu người lại đứng đến thứ 121 (nguồn: CIA World Factbook 2007, tính theo ngang giá sức mua) thì chúng ta phải làm gì?

Tôi tin là mọi người Việt đều có trách nhiệm phấn đấu để nâng hình ảnh và giá trị của Việt Nam lên xứng tầm. Trọng trách mà các bạn trẻ ở thế hệ 7X, 8X và hơn nữa phải cáng đáng là rất lớn. Tôi mong các bạn sẽ chuẩn bị cho mình thật tốt trong cuộc đua này, làm sao để người Việt lúc nào đó có thể tự hào khẳng định với mọi dân tộc trên khắp năm châu rằng mình là người Việt, rằng người Việt không chỉ giỏi chiến đấu chống giặc ngoại xâm mà còn giỏi về khoa học, kỹ thuật, văn hóa, quản lý và đương nhiên... giỏi làm kinh doanh.

Theo Lanhdao.net
Nguon: http://dantri.com.vn/vieclam/Viet-ch...8/8/247110.vip
Tremolo: Một người cực giỏi mà mình từng biết. Nhiều ngừơi không thích nhưng riêng mình, rất phục. GTM tan đàn xẻ nghé, mình ra đi... và cơ hội tiếp xúc với bác Tín cũng hiếm hoi hơn...

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2008

Hạnh phúc không là điều bịa đặt

"Hạnh phúc là điều bịa đặt, nên tình yêu là chuyện viễn vông thôi..."

Cái bác thi sĩ họ Lưu tên Quang Vũ nớ núa răng đó chớ, tui thấy hạnh phúc cũng có mặt hằng hà trên của đời này, trừ phi tui viễn cận loạn nhìn lầm, đúng rứa không? Thí dụ như có một cô gái đang chờ ngày lên xe bông, hay một chàng trai đợi ngày đưa cô gái ấy về nhà mình... thì đích thị họ đang hạnh phúc. hihiih

Tỉ như tui đây, mấy ngày ni cứ lâng lâng với thùng sách đến từ Vinabook, mười mấy cuốn từ Dane Brown tới ông gì Mu..kami nhựt bổn, từ Lý Lan miên man tùy bút tới Trần Thùy Mai huế mộng huế mơ...Lại cả Namaska xin chào Ấn độ của bác Hồ Anh Thái và Phùng Quán với Trăng Hoàng cung... kakakaka. Một thùng sách thực chứ không mơ. Rứa thì tui đây làm răng không thấy hạnh phúc không là chuyện viễn vông, mà rõ là hạnh phúc không là điều bịa đặt.

Lòng vòng chỉ để khoe với thiên hạ cái niềm sung sướng thùng sách vinabook mà bùi phu nhân đặt mua qua mạng tặng tui. Hehe mẹ bé Miên muôn năm!

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2008

BIẾT ĐÂU TA ĐƯỢC GẶP...

một thành viên Trần Cao Vân TômKì thổ lộ tâm tình trong mùa 20/11, tại hạ thấy cũng đường được nên post lên đây.

MIỀN XƯA

thương tặng 12.8 tôi xưa

Bao năm rồi mê mải

Qua muôn dặm đường đời

Đã bao giờ trở lại

Gọi tên ngày xưa tôi...

Lũ phượng già bao tuổi

Tường mái phủ rêu mờ

Tên khắc bàn ghế cũ

Biết có còn như xưa?

Tóc thầy nay đốm bạc

Bụi thời gian phủ dày

Giọng cô giờ đã khác

Năm tháng rụng đầy tay

Bạn bè bao nhiêu đứa

Giờ muôn nẽo nghìn phương

Trường ơi sao vắng quá

Người xa mờ tựa sương

Về đâu Sâm, Dũng, Thúy

Chốn nào Trị, Triều, Vân

Biệt tăm Thu, Thắng, Tín

Tít mù Phượng, Hà, Ngân…?

Dăm người lưu đất bắc

Đôi kẻ lạc trời nam

Ai chay mình cửa phật

Ai tục lụy phàm trần?

Dẫu xênh xang xe ngựa

Hay lam lũ bần hàn

Đã một thời sách vở

Lòng tìm về bình yên.

Ta những mong về lại

Thời yêu dấu xanh ngời

Ô cửa ngày thơ dại

Ước mơ nào xa khơi

Thuở mưa hồng vương tóc

Ngày nắng vàng lên vai

Ánh mắt nào như khóc

Buồn suốt cõi mi dài…

Ơi những năm những tháng

Hãy về trong phút giây

Biết đâu ta được gặp

Một miền xưa nguyên đầy.

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2008

DÂN GIAN ĐƯƠNG ĐẠI LÀ CÁI QUÁI GÌ?

Không có nhạc dân gian đương đại

(Nguồn: Báo Người Lao Động)

“Nhạc dân gian đương đại”, thuật ngữ này ngày càng được phổ biến. Có không nhạc dân gian đương đại? Câu hỏi này được NSND Trần Hiếu giải đáp

Nếu dịch ra tiếng Anh, dân gian đương đại là contempory folk, song có lẽ chả đâu trên thế giới có thể hiểu được đây là dòng nhạc gì. Bởi trên thế giới không hề có định nghĩa hay khái niệm này. Vì vậy, nếu chúng ta cứ khăng khăng rằng đây là ca khúc dân gian đương đại hay tôi hát ca khúc dân gian đương đại sẽ dễ gây hiểu lầm lắm. Tất nhiên, ở VN chúng ta có thể hiểu rằng hát dân gian đương đại tức là hát ca khúc dân ca hay ca khúc âm hưởng dân ca theo phong cách đương đại. Dẫu vậy, tôi khẳng định không hề có dòng nhạc dân gian đương đại mà chỉ có bài hát mang âm hưởng dân ca hoặc bài dân ca được hát theo phong cách đương đại mà thôi.

Thật ra, việc một ca khúc dân ca hay mang âm hưởng dân ca được hát theo phong cách đương đại đã có từ ngàn xưa. Điều này hoàn toàn dễ hiểu bởi khi thời đại thay đổi, những lớp người ở những thời điểm khác nhau cũng có quan điểm khác nhau. Tôi lấy ví dụ như bài hát Trống cơm. Khi xưa, ông bà ta hát bài Trống cơm thâm trầm, dàn trải và trữ tình lắm. Nhưng, trong cuộc kháng chiến, các anh bộ đội Điện Biên đã hát bài hát này một cách hoàn toàn khác. Mạnh mẽ, sôi sục và dứt khoát. Đây cũng chính là ca khúc Trống cơm mà chúng ta vẫn thường nghe ngày nay. Rõ ràng, đây là một ca khúc dân ca nhưng được hát theo phong cách đương đại đấy thôi. Điều đó để thấy rằng việc hát ca khúc dân gian theo phong cách đương đại hoàn toàn không có vấn đề gì, thậm chí nó còn thể hiện được sự hợp thời, có chung nhịp đập, hơi thở của thị hiếu âm nhạc thời đại.

Thế nhưng, chính những ưu điểm này khiến cho một số người đã quá lạm dụng, không còn để ý đến cốt cách của ca khúc. Kết hợp một cách vô tội vạ. Có những ca sĩ hát bài Trống cơm theo phong cách rock, tôi thấy khủng khiếp quá. Một ca khúc tình tứ như thế mà lại hát theo phong cách rock thì tôi không thể hiểu được. Tất nhiên, khi nói những điều này, tôi hoàn toàn không bài xích, cấm cản hay phê phán những người hát nhạc dân ca, ca khúc mang âm hưởng dân ca theo phong cách đương đại. Mà trái lại tôi luôn ủng hộ, khuyến khích và cả tán dương sự tìm tòi của họ. Thế nhưng, khi muốn thể hiện một ca khúc dân ca theo phong cách đương đại cũng phải nắm rõ nội dung ca khúc, nắm rõ cốt cách của dân ca từng miền. Như thế, sự phối hợp dân ca với phong cách đương đại mới không chệch hướng, lạc quẻ. Tôi thấy không ít bài dân ca như Lý ngựa ô, Con chim manh manh,... rất phù hợp với việc thể hiện theo phong cách đương đại. Nhưng, tôi không thấy ca sĩ nào làm mà chỉ chăm chăm hát Trống cơm theo phong cách rock. Điều này cho thấy, ca sĩ ít chịu tìm hiểu cặn kẽ. Chỉ thấy người ta hát thì mình cũng hát mà không cần biết nó có phù hợp hay không.

Đối với việc sáng tác, tôi cũng khẳng định không có ca khúc đương đại gì cả. Vì bài hát nào sáng tác trong thời nay mà chả là ca khúc đương đại. Đương đại có khác gì mới. Nếu dùng từ đương đại thì đao to búa lớn quá, chả khác nào trò bịp như quảng cáo. Đó đơn giản là những ca khúc mang âm hưởng dân ca theo phong cách mới (phong cách đương đại). Từ xưa, đã có không ít ca khúc viết dựa theo dân ca. Nhưng, theo cách thức ngày xưa, nhiều tác giả lấy nguyên bài dân ca sau đó phát triển thêm một số ý của mình. Hiện nay, nhiều nhạc sĩ cũng sáng tác theo phương thức này, viết ca khúc dựa theo khúc thức của dân ca. Tuy nhiên, điều khác biệt là dấu ấn của nhạc sĩ trong những ca khúc này rõ nét hơn ngày xưa (viết nhiều hơn). Tôi lấy ví dụ như bài hát Bà tôi của Nguyễn Vĩnh Tiến. Ca khúc này được viết dựa theo cách thức tụng kinh quen thuộc. Hay những sáng tác của Nguyễn Cường được viết theo phong cách rock hoàn toàn đấy nhưng trong đó có một chút âm hưởng dân ca, một chút đặc trưng của ca trù, chầu văn vào bài ca Tây Nguyên. Sự thêm thắt đó làm cho ca khúc thêm mới lạ, khác biệt. Tiếp bước thành công của Nguyễn Cường, Phó Đức Phương,... khá nhiều nhạc sĩ trẻ sáng tác ca khúc theo phong cách này như Lê Minh Sơn, Nguyễn Vĩnh Tiến. Hiệu ứng của những sáng tác này là điều không thể phủ nhận. Thế nhưng, không thể gọi đây là ca khúc đương đại. Mà phải gọi chính xác là bài ca mới mang âm hưởng dân ca.

Thùy Trang ghi

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2008

THÁNG 11 CỦA TRÁI TIM

tháng mười một môi son chưa đỏ

anh về đi, thương xót cũng bằng không

nắng chiều tắt mà em gào khản cổ

hoa lưu ly đứt ruột phía triền sông

chẵng lẽ cho nhau nhiều thơ quá

mà với mình không viết nỗi câu nào

lời tha thứ cuối thu vứt lại

bọt thời gian nghiêng ngả trong nhau

tháng mười một trái tim đa cảm

lối tình yêu bỏ ngỏ đã lâu rồi

anh về nhé lá cỏ may xước nhẹ

phía hoa hồng có một nhánh tàn rơi

anh về nhé nụ hôn mùa đã cũ

hạnh phúc em chống chếnh cuối trời

đinh thu hiền

hình như đêm qua mưa lã chã

nước mắt người tình tiễn một người tình

hình như đường piscine đêm qua thoảng bay hương sữa

và ta hình như nhớ ngày tình xanh

MY HEART STILL GO ON

Phong lai sơ trúc, phong khứ nhi trúc bất lưu thanh. Nhạn quá hàn đàm, nhạn khứ nhi đàm vô ảnh hiện. Thị cố quân tử, sự lai nhi tâm thỉ hiện, sự khứ nhi tâm tùy không.
Vẫn biết thế biết thế, sao rừng ta không yên khi gió mùa qua đi, hồ ta hoài yên ba khi nhạn đã bay rồi. Đơn giản ta không là quân tử. Phải không rừng trúc, phải không hàn đàm, phải không nhạn phải không phong?