Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011

Mười năm, ừ nhỉ đời trôi

Trong ta còn lại thằng người khác xưa...
Mới mà đã mười năm, thời gian bóng câu qua cửa, ừ thì cổ nhân bao giờ sai đâu.
Một sáng mùa thu 200x (x<2), tiệm net gần ngã tư Lê Duẩn vs PhanChuTrinh, thời connect quay số rùa bò, mình thấy trên trang ThanhNien: "Nước Mỹ bị tấn công". Trước đó mình chưa biết WTC nó hoành tráng vĩ đại, biểu tượng như nào đối với nuớc Mỹ, cũng như mình chỉ nghe loáng thoáng về Bin Laden, nói chung khủng bố mình lơ mơ quan tâm. Xứ mình có khủng bố là cái chi chi đâu.
Sáng thứ Ba hôm ấy hình như mình ko có tiết, hoặc mấy tiết sau nên mới lang thang net niết phê pháo Đà Thành. Giờ nhìn lại, mới hay 2001 là năm của biến cố, nước Mỹ, cho thế giới và cho riêng mình. Nhiều thay đổi bước ngoặc đời mình trong năm này. Rời bỏ một công việc ổn định danh giá giữa lòng Đà Nẵng mà hành phuơng Nam, bắt đầu lại từ con số 0. Đúng sai chuyện này riêng mình biết, nhưng rõ ràng mình đã đánh đổi quá nhiều, có phần đắng cay, dù phần được cũng không ít...

Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2011

Barca vs phần còn lại

The best start from of the best Messi
Bóng đá hiện tại được chia làm hai nửa: Barca và phần còn lại.
Điều duy nhất mà bạn có thể lựa chọn khi đối đầu với Barca là chọn cách nào để chết, phòng ngự hay tấn công.

Lối chơi của Barca là độc nhất, không thể bắt chước được. Để bắt chước bạn cần phải có những cầu thủ như của họ, truyền thống của CLB, một HLV như Guardiola. Mỗi đội bóng phải bảo vệ giá trị của mình với sự tự hào, giống như trong cuộc sống vậy. Do đó, việc cố bắt chước Barca không chỉ là việc làm lãng phí thời gian mà còn thể hiện sự tự tin quá mức.
Messi là số 1, người có thể một mình phá vỡ thế trận bằng tài năng của mình. Làm cách nào để tôi ngăn chặn anh ta? Vấn đề là Barca không chỉ có Messi, mà còn đó Xavi, Iniesta, Cesc và Alexis, người mà tôi biết rất rõ khi còn ở Udinese. Chúng ta cũng không được quên Pedro, Villa, Alves…rồi Valdes, Pique hoặc Puyol nữa. Đó là một đội bóng vĩ đại ở bất cứ chỗ nào mà bạn nhìn vào.

Source: somewhere in the net