Tui đi Hội An không biết bao nhiêu lần mà kể, khi một buổi, lúc một ngày, một đêm, có đợt cả vài tháng, mà lần nào cũng thích thú mới lạ kỳ. Thì cũng lẩn tha lẩn thẩn la cà mấy con đường nho nhỏ, mấy cái kiệt mờ rêu, mấy cô hàng rong linh ta linh tinh chè chuối. Rứa mà mê. Cũng từng có dạo tui tính cả chuyện chuyển về đây sống, nhưng rồi lấn cấn này nọ, nên chừ hễ có dịp là xách xe dông về Hội An chơi, như thể về nhà.
Tui có nghe đâu đó câu thơ, hình như của Chế Lan Viên: Hội An đâu là quê/ Mà là hương, khổ thế/ Quên quê, ai có thể/ Quên hương, đâu dễ gì. Ờ Hội An hắn lạ, lạ lắm, hắn lè tè nho nhỏ, hắn xinh xinh tinh tinh tươm tươm, đằm đằm, nên người ta nhớ lâu, đã lỡ ghé một lần thì cái hương của hắn dính dô người, dai dẵng khó tẩy, buộc người ta trở lại tìm thăm.
Bạn bè người quen tui ở đây khá đông, đến đó chỉ cần tri hô một tiếng trên phây bút là có thể xúm xít cà phê cà pháo nhậu nhẹt thịt rắn thịt rùa ngay. Nhưng tui lại thích lẩn thẩn ngó ngửa ngó nghiêng dòm linh tinh lang tang, từ bà cụ móm mém nhai trầu tựa ghế ngó xa xăm đến ông già đẩy xe bán chí mà phủ, từ chùm bông giấy rón rén bò trên mái ngói âm dương đến bọn cát đằng đong đưa trước hiên nhà, dòm từ mắt cửa gỗ chạm hình thái cực âm dương tới khoảng sân vuông rộn rã nắng giữa nhà. Chui trong mấy con hẻm, nhỏ xíu, hun hút lát đá, bờ tường rêu phong mờ bụi, thiệt thấy đã vô cùng. Nhứt là con hẻm có cái giếng ngang nhiên nằm giữa, lần nào cũng như lần nào, tui nhứt định phải lượn qua đó, để mà xách về mấy chục bánh ít với su sê…
Tui may mắn có cô người yêu biết rõ ý tui, mỗi lần tui xướng dạo quanh phố cổ chút hè? Thể nào cô người yêu cũng vỗ tay ố dè chơi luôn chớ sợ chi. Rứa là hai đứa tấp dô lề gởi xe nắm tay nhau tung tăng tung tăng, như đôi uyên ương âu yếm nhau bên cột đèn hay khóm trúc, đâu ai ngăn hay lấy cung vì phạm thuần phong mỹ tục hehehe.
Chiều ni cũng rứa, không chỉ lang thang hai đứa còn tấp dô ăn chí mà phủ rồi tiện thể mần mấy que nem lụi chấm tương mè. Ngại ngùng chi chớ, bọn tây bỏ cả ngàn đô lặn lội từ khắp năm châu về la cà Hội An với cái cách như rứa, thì răng mình cư dân sát nách mà ko biết tranh thủ tận dụng, phải không?
Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013
Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013
Vui buồn tháng tư
này em ơi
đi giữa mùa vui cũng xin chọn niềm vui khe khẽ
tiếng cười nơi này cùng lúc tiếng khóc nơi kia
đất nước bây giờ chắc đã hết cắt chia
mà niềm vui nỗi đau vẫn song hành mỗi mùa lễ lạc
người mẹ nào nghẹn ngào ôm con
sống sót trở về lấp lánh huy chương trên ngực
người mẹ nào lầm lũi chờ xác con lạc mé suối bìa rừng
vui gì hội hè khi hàng xóm đang tang?
này em ơi
dẫu những cây cầu đã liền nối bờ sông
để em hân hoan dông xe suốt chiều dài đất nước
mà nào em có hay tan trong từng thớ đất
có máu bên này lẫn xương cốt bên kia
mẹ mỏi mệt rồi nên chẳng quan tâm
màu cờ nào kéo lên sắc cờ nào kéo xuống
nào nghĩa lý gì
chỉ cần sau cuộc binh đao tiếng súng lặng im
thằng hai quốc gia thằng ba cộng sản
những con mẹ biết yêu thương nhau cũng đủ để mẹ mừng
thì em ơi đi giữa mùa vui
cho dù đi giữa mùa vui cũng chớ quá tưng bừng
một triệu người vui lẫn một triệu người buồn
là điều không thể khác
cùng lúc em cười cũng có người đang khóc
biết không em?
28/4/2013
đi giữa mùa vui cũng xin chọn niềm vui khe khẽ
tiếng cười nơi này cùng lúc tiếng khóc nơi kia
đất nước bây giờ chắc đã hết cắt chia
mà niềm vui nỗi đau vẫn song hành mỗi mùa lễ lạc
người mẹ nào nghẹn ngào ôm con
sống sót trở về lấp lánh huy chương trên ngực
người mẹ nào lầm lũi chờ xác con lạc mé suối bìa rừng
vui gì hội hè khi hàng xóm đang tang?
này em ơi
dẫu những cây cầu đã liền nối bờ sông
để em hân hoan dông xe suốt chiều dài đất nước
mà nào em có hay tan trong từng thớ đất
có máu bên này lẫn xương cốt bên kia
mẹ mỏi mệt rồi nên chẳng quan tâm
màu cờ nào kéo lên sắc cờ nào kéo xuống
nào nghĩa lý gì
chỉ cần sau cuộc binh đao tiếng súng lặng im
thằng hai quốc gia thằng ba cộng sản
những con mẹ biết yêu thương nhau cũng đủ để mẹ mừng
thì em ơi đi giữa mùa vui
cho dù đi giữa mùa vui cũng chớ quá tưng bừng
một triệu người vui lẫn một triệu người buồn
là điều không thể khác
cùng lúc em cười cũng có người đang khóc
biết không em?
28/4/2013
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
