Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2008
Entry for September 20, 2008
Hoá ra những gì lâu nay mình biết chỉ quẩn quanh Động hoa vàng, Ngày xưa Hoàng Thị hay Em lễ chùa này. Thực ra ông còn nhiều thứ mênh mông hơn thế. Gần chạm ngưỡng thất thập mà trông ông vẫn còn phông độ chán, rít thuốc liên tục bên bàn cafe, và viết. Hình như tinh thần ông đang tuổi đôi mươi, hồn nhiên nói cười. Lúc gặp ông sáng nay, ông đang ngồi chuyển Đoạn trường vô thanh sang văn xuôi. "Già rồi, viết cho vui ấy mà", đơn giản thế thôi, như một cuộc dạo chơi lang thang Trại hoa đỉnh đồi và nói những lời thược dược...
Là Phạm Thiên Thư
QUA MẤY NGÕ HOA (Mường Mán)
Về đi thôi O nớ ... chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội !
Tay nhớ ai mà tay bối rối
Áo thương ai lồng lộng đôi tà
Đường về nhà qua mấy ngõ hoa
Chớ có liếc mắt nhìn ong bướm
Có chi mô mà chân luống cuống
Cứ tà tà ta bước song đôi
Đi một mình tim sẽ mồ côi
Tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp
Để tóc rối cần chi phải kẹp
Nắng sẽ chia nghìn sợi tơ huyền
Buộc hồn O vào những cánh chim
Bay lên đỉnh hồn anh ngủ đậu
Cứ mím môi rứa là rất xấu
O cười tươi duyên dáng vô cùng
Cho anh nhìn những hạt răng xinh
Anh sẽ đổi ngàn ngày thơ dại
Mi khẽ chớp nghĩa là sắp háy
Háy nguýt đi giận dỗi càng vui
Gót chân đưa bước mộng bồi hồi
Anh chợt thấy trần gian quá chật
Không ngó anh răng nhìn xuống đất
Đất có chi đẹp đẽ mô nờ
Theo nhau từ hôm nớ hôm tê
Anh hỏi mãi răng O không nói ?
Tình im lặng tình cao vời vợi
Hay nói ra sợ dế giun cười
Sợ phố ghen đổ lá me rơi
Sợ chân bước sai hồi tim nhịp
Cứ khoan thai rồi ra cũng kịp
Vạn mùa Xuân chờ đón chung quanh
Vạn buổi chiều anh vẫn lang thang
Vẫn theo O giờ về tan học
Từ bốn cửa Đông Tây Nam Bắc
Đến bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông
Theo nhau về như sáo sang sông
Như chuồn chuồn có đôi có cặp
Chim chìa vôi chuyền cành múa hát
Trên hư không ve cưới mùa Hè
O có nghe suốt dọc đường về
Sỏi đá gọi tên người yêu dấu
Hoa tầm xuân tím hoang bờ dậu
Lòng anh buồn chi lạ rứa thê
Nón nghiêng vành nắng chết đê mê
Anh mê sảng theo chiều tắt chậm
Chiều đang say vì tình vừa ngấm
Hai hàng cây thương nhớ mặt trời
Chiều ni về O nhớ thương ai ?
Chiều ni về chắc anh nhuốm bệnh
Thuyền xuôi giòng, ngẩn ngơ những bến
Anh như là phố đứng trông mưa
Anh như là quế nhớ trầm xưa
Sợ một mai O qua mất bóng
Một mai rồi tháng năm sẽ lớn
O nguôi quên những sáng trời hồng
O sẽ quên có một người mong
Một kẻ đứng dọc đường trông đợi
Còn nhớ chi ngôi trường con gái
Lớp học sầu khung cửa giờ chơi
Cặp sách quăng đâu đó mất rồi
Vì O bận tay bồng, tay bế
Chuyện hôm ni sẽ thành chuyện kể
Những lúc chiều đem nắng sang sông
O bâng khuâng nhè nhẹ hỏi lòng
Mình nhớ ai mà buồn chi lạ !
Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi O nớ chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội !
Thứ Năm, 18 tháng 9, 2008
Entry for September 17, 2008
“Ở cái thời buổi nhập nhoạng này: - Copy design của Tây Tàu, rồi may vội được mấy bộ quần áo. Thế là được gọi là nhà thiết kế thời trang - Được giải nhất karaoke phường, bỏ ít tiền ra được 1 CD x 1500 copy. Được gọi là ca sĩ - Chửi bậy khớp nhạc. Được gọi là ca sĩ hip hop - Chân dài, thiếu ăn. Được gọi là người mẫu - Có tí ti nhan sắc, được lên phim truyền hình. Được gọi là diễn viên triển vọng - Vẽ được mấy cái tranh, dở Đông, dở Tây. Được gọi là họa sỹ đương đại - Mua bãi rác về bới, cởi truồng đi lông ngông ở bãi cỏ. Được gọi là nghệ sỹ sắp đặt - Viết được một vài bài thơ, có một lũ ra vẻ mình biết thưởng thức, xúm vào hít hà, sao mà thơm ngon như bát phở 24. Thế là được gọi là Nàng thơ quần chúng”
Tremolo: Mới lượm được trên Vietnamnet, thấy ngồ ngộ post lên chơi. Anh em ta thấy có đúng không?
Thứ Tư, 17 tháng 9, 2008
Entry for September 17, 2008
Lùi xa rồi tiếng loa, tiếng trống!
Vẫn rõ ràng sống động
Bao gương mặt anh hùng.
Con đường xưa ngập trong cát bụi
Thành quách xưa hóa thành hoang tàn.
Năm tháng oai hùng thành lịch sử
Bao chiến công, tên tuổi còn vang.
Mộng bá vương ai người quyết định?
Lẽ thịnh suy há chẳng có nguyên nhân?
Sự đời vần vũ như mây gió.
Đổi thời gian, đổi cả không gian.
Tụ tán nhờ có duyên.
Ly hợp vốn do tình.
Trả món nợ non sông trước mắt.
Mặc đời sau thiên hạ luận bình.
Nước Trường Giang hóa thành sông lệ.
Gió Trường Giang vang mãi bài ca.
Giữa bầu trời lịch sử.
Muôn triệu ánh sao sa.
Trong dân gian vạn thuở.
Ấy muôn triệu đóa hoa.
Thứ Ba, 16 tháng 9, 2008
Entry for September 16, 2008
Lâu quá chừng ư độ bảy ngày
Mộ người bạc mệnh cỏ chưa xây...
Mượn máy entry cái coi, lâu quá rồi, mấy ngày chứ chẳng chơi...
Nhưng chắc là có một điều tréo ngoe cẳng ngỗng nào đó vin vào mình, rứa mới mệt chớ. Xin phép nghỉ một ngày kiểm tra thử xem có chi không, để lâu không tốt. Một nữa bên phải tê tê mỏi mỏi nóng nóng... là chi. Đố người đời thử cái coi. Đông tây cổ kim ai biết được cho chỉ đưa truớc năm phân, chơi xộp luôn. Ngồi lâu cũng mệt. Đó là sự thiệt ở đời.
Người về có hỏi ri răng rứa
Rõ ràng đích thị quê hương yêu
Tối qua lục tìm nghe lại mấy bài nhạc pháp cũ, hay lạ. Toi, tu n'as pas voulu de moi.... A dieu sois heureuse! A dieu et bonne chance. Avec celui que ton coeur a choisi.
Hãy vui lên em.
Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2008
Thứ Tư, 10 tháng 9, 2008
Entry for September 09, 2008
Tháng 9.
Có cảm giác bất ổn, nặng nề sao đó, khó tả, nhưng rõ ràng là mất ngủ. Nhà cửa, công việc, mọi người xung quanh... Mỗi sáng vẩn ngồi cafe Ông Già trước khi đến công ty, sau khi đưa Miên đến trường, vẫn những gương mặt quen gặp nhau cũng chỉ để khào khào ba diều bốn chuyện. Lẽ ra phải vui mới phải, mà sao không vui?
Sao không biết lách qua ngày tháng mà đi nhỉ? Làm sao ôm hết đất trời với vòng tay bé nhỏ, phải không?
Carton hơn kém vài phân là chuyện bình thường. Tem nhãn xê xích vài mm là bình thường. Late vài ngày vài giờ cũng thường (huống chi lệch đôi ba sat na).Thì thôi mặc cho thế giới Frieldman có phẳng đi, kinh tế Mỹ có cố outsourcing châu Á, Fredie hay Fannie có trầy da đôi chút thì cũng đã có US Gov. lo rồi. Thế giới biến động mà. Nga sau nhiều năm im hơi lặng tiếng giờ cũng trỗi dậy đòi làm đối trọng, lại còn tuyên bố dọn sạch quân Nato trên biển đen trong vòng mấy chục phút. Khiếp! Kinh tế thế giới nhứt đầu sổ mũi khi ktế Mỹ húng hắn ho nhẹ. Kinh! Làm cho doanh số công ty có chiều không đủ điều kiện cho mình toucher bonus à la fin de l'année. Thôi kệ, nước chảy bèo trôi. Hoa hậu còn hạnh kiểm trung bình mà, nhân vô thập toàn. Mọi sự cũng vậy thôi.
Sáng ra chở Miên đi học. Nghe Miên ngọng nghịu hát. Nhìn Miên chỉ trỏ mọi thứ hai bên đường. Chìa má cho Miên "chụt" byebye. Ừ như rứa là vui.
Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2008
yesterday
Có người về ngang cơn mưa
Ném chơi một nắm ngày xưa lên trời
Tạnh mưa. Người cũng đi rồi
Còn ta ngồi nhặt ...tơi bời ngày xưa
Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2008
Từ em về phố xa rừng
Từ em về phố xa rừng
Núi thiêng rồi sẽ tưng bừng nhớ em
Tháp buồn mơ gót chân quen
Thương ai dáng nhỏ bên thềm gạch rêu
Và như thế em đi, gửi sau lưng thung lũng buồn hoang liêu cổ tháp, cuộc rượu chưa thành xin hẹn một mùa trăng nào đó, mơ hồ xa xăm. Thì thôi đành, chúc em tôi nơi chốn mới tìm thấy niềm vui mới...
Thứ Tư, 3 tháng 9, 2008
AI NHỚ NGÀN NĂM MỘT NGÓN TAY
Tháng tư tôi đến rừng chưa thức
Mưa vẫn chờ tôi ở cuối khuya
Có môi chưa nói lời chia biệt
Và mắt chưa buồn như mộ bia
Tháng tư nao nức chiều quên tắt
Chim bảo cây cành hãy lắng nghe
Bước chân ai dưới tàng phong ốm
Mà tiếng giày rơi như suối reo
Tháng tư khao khát, đêm, vô tận
Tôi với người riêng một góc trời
Làm sao anh biết trăng không lạnh
Và cánh chim nào sẽ bỏ tôi
Tháng tư hư ảo người đâu biết
Cảnh tượng hồn tôi : một khán đài
Với bao chiêng, trống, bao cờ xí
Tôi đón anh về tự biển khơi
Tháng tư xe ngựa về ngang phố
Đôi mắt nào treo mỗi góc đường
Đêm ai tóc phủ mềm da lụa
Tôi với người chung một bến sông
Tháng tư nắng ngọt hoa công chúa
Riêng đoá hoàng lan trong mắt tôi
Làm sao anh biết khi xa bạn
Tôi cũng như chiều: tôi mồ côi
Tháng tư chăn gối nồng son, phấn
Đêm với ngày trong một tấm gương
Thịt, xương đã trộn, như sông, núi
Tôi với người, ai mang vết thương ?
Tháng tư rồi sẽ không ai nhớ
Rừng sẽ vì tôi nức nở hoài
Mắt ai rồi sẽ như bia mộ
Ngựa có về qua cũng thiếu đôi
Tháng tư người nhắc làm chi nữa
Cảnh tượng hồn tôi đã miếu thờ
Trống, chiêng, cờ, xí như cơn mộng
Mưa đã chờ tôị Mưa...đã ...mưa
Mai kia sống với vầng trăng ấy
người có còn thương một bóng cây
Góc phố còn treo đôi mắt bão
Ai nhớ ngàn năm một ngón tay ?
(Du Tử Lê)
Thứ Ba, 2 tháng 9, 2008
BACK TO SORIENTO
Ngôi nhà hoang đã được quét dọn, sơn phết lại. Khách ghé thăm, không cần báo trước đâu, gà vịt sẵn vườn nhà mà, như bác Phạm Thiên Thư trong "chốn đi về của hồn thiên cổ":
Khách xa nhớ đến nhau tìm
Lên đồi trẩy một giỏ sim làm quà
Hứng nước suối thết bình trà
Hái bầu nấu bát canh hoa cười khàn...
Rứa thôi, cũng đà vui lắm rồi. Khu vừa này mà reo trémolo hỉ, tuyệt cú thái thậm sơn hà luôn. À, CD Kim Chung nghe được, không ngọt lắm, nhất là Recuerdos, chơi còn thua Fifa mỏ nhọn, nói chi đến Nguyễn Văn 13. Chắc phải viết 1 bài nhận xét thôi.




