một thành viên Trần Cao Vân TômKì thổ lộ tâm tình trong mùa 20/11, tại hạ thấy cũng đường được nên post lên đây.
MIỀN XƯA
thương tặng 12.8 tôi xưa
Bao năm rồi mê mải
Qua muôn dặm đường đời
Đã bao giờ trở lại
Gọi tên ngày xưa tôi...
Lũ phượng già bao tuổi
Tường mái phủ rêu mờ
Tên khắc bàn ghế cũ
Biết có còn như xưa?
Tóc thầy nay đốm bạc
Bụi thời gian phủ dày
Giọng cô giờ đã khác
Năm tháng rụng đầy tay
Bạn bè bao nhiêu đứa
Giờ muôn nẽo nghìn phương
Trường ơi sao vắng quá
Người xa mờ tựa sương
Về đâu Sâm, Dũng, Thúy
Chốn nào Trị, Triều, Vân
Biệt tăm Thu, Thắng, Tín
Tít mù Phượng, Hà, Ngân…?
Dăm người lưu đất bắc
Đôi kẻ lạc trời nam
Ai chay mình cửa phật
Ai tục lụy phàm trần?
Dẫu xênh xang xe ngựa
Hay lam lũ bần hàn
Đã một thời sách vở
Lòng tìm về bình yên.
Ta những mong về lại
Thời yêu dấu xanh ngời
Ô cửa ngày thơ dại
Ước mơ nào xa khơi
Thuở mưa hồng vương tóc
Ngày nắng vàng lên vai
Ánh mắt nào như khóc
Buồn suốt cõi mi dài…
Ơi những năm những tháng
Hãy về trong phút giây
Biết đâu ta được gặp
Một miền xưa nguyên đầy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét