Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2011

Sau cơn mưa trời lại sáng, ngày mai bạn về nhà, chao ui là mừng! Phải chi có mặt trong đó

MÀU CỦA THÁNG TƯ

Ừ thì mỗi năm một bận, tháng tư về mang theo nỗi hân hoan, niềm hân hoan tự những năm xưa theo tivi hay loa phóng thanh len khắp ngõ ngách thôn làng. Mà làng thì nghèo, lại nho nhỏ không xinh xinh, nên tiếng hát chào mừg rìa này vọng sang mép bên kia, hát rằng "ba mươi năm đấu tranh nay giành trọn vẹn non sông" hehehe, thấy dân làng phấn khởi lòng tui lẽ nào không phấn khởi theo.

Ngày đã xa, từ khi xe tăng vào phố, dải đất này thay đổi từng ngày, cửa nhà xe cộ người người ngợm ngợm, chẳng như lời ai đó nhắn gửi ai xa "em ra đi nơi này vẫn thế lá vẫn xanh"

Tháng tư màu gì, ai biết? Mà chắc phải một màu rất đẹp, nên nỗi ông Hitler cùng ông cha bà hai Nin xóm tui chọn tháng mà sinh, rồi cả ông Hùng king chọn ngày mà chết. Thì, hẳn tháng tư có màu gì rất đẹp, mà sao vui vẫn nơi này buồn vẫn nơi kia, như cô gái Hà thành má hồng vs cùg cô gái LittleXìgình môi mắt đen thui. Ơ hoá ra đời, hehe, bi kịch.

Tuổi ta chỉ hòm hèm một năm trong khói bom, cũng kịp ngồi trong thúng cho mẹ gánh chạy trong ngày thị xã thất thủ, nên chỉ biết màu tháng tư khi còn ngồi trên ghế mái trường xhcn tươi đẹp đẽ mà thôi. Rồi ta lớn ta đi, ta tìm lăng kính của riêng mình, để thấy, màu tháng tư rất hehe bi kịch, như cô gái má hồng vs cô gái môi đen. Vậy làm sao làm sao cách nào cách nào để có thể nhận biết màu hồng hay đen, xanh hay đỏ? Thưa, rất và rất vô cùng nhất thiết đồng thời đọc hai giáo trình hội hoạ căn bản của 2 tinh hoa bất hủ Bảo Ninh cùng Cao Xuân Huy (bất hủ sau đã mất)

  
vs

Để hiểu và cảm thông, để nhận ra mà xót xa cho cái chữ ĐỒNG BÀO, cùng một bọc mà sao có một thời nồi da nấu thịt.
Tháng tư dù màu gì cũng không át khỏi màu da vàng dân việt ta

P/s: Hình đây vừa chụp chiều nay, một trong nhiều căn nhà miền Trung thường thấy, logo cờ vàng bên cạnh slogan Không có gì quý hơn độc lập tự do.








Thứ Năm, 21 tháng 4, 2011

NHÁI GIỌNG 12 CA SĨ

Lang thang qua nhà bác ktsthanhhai lượm được cái này, thấy tay này hay ghê. Từ Khánh Lý tới Phương Thanh, Ưng Hoàng Phúc, Duy Mạnh, Lam Trường, Mr Đàm cho tới Tuấn Ngọc, Chế Linh... anh chàng hát giống tuốt tuồn tuột. Phục thật. Nào cắm h.phone nghe thử mời mời và cái này nữa:

Người đi một nửa hồn tôi mất Một nửa hồn kia …lớn gấp đôi

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2011

AI NHỚ NGÀN NĂM MỘT NGÓN TAY?

Tháng tư tôi đến rừng chưa thức

Mưa vẫn chờ tôi ở cuối khuya
Có môi chưa nói lời chia biệt
Và mắt chưa buồn như mộ bia

Tháng tư náo nức chiều quên tắt
Chim bảo cành cây hãy lắng nghe
Bước chân ai dưới tàng phong ốm
Mà tiếng giầy rơi như suối reo

Tháng tư khao khát, đêm, vô tận
Tôi với người riêng một góc trời
Làm sao em biết trăng không lạnh
Và cánh chim nào sẽ bỏ tôi

Tháng tư hư ảo người đâu biết
Cảnh tượng hồn tôi; một khán đài
Với bao chiêng, trống, bao cờ xí
Tôi đón em về tự biển khơi

Tháng tư xe ngựa về ngang phố
Đôi mắt nào treo mỗi góc đường
Đêm ai tóc phủ mềm da lụa
Tôi với người chung một bến sông

Tháng tư nắng ngọt hoa công chúa
Riêng đóa hoàng lan trong mắt tôi
Làm sao em biết khi xa bạn
Tôi cũng như chiều: tôi mồ côi

Tháng tư chăn gối nồng son, phấn
Đêm với ngày trong một tấm gương
Thịt xương đã trộn, như sông, núi
Tôi với người, ai mang vết thương?

Tháng tư rồi sẽ không ai nhớ
Rừng sẽ vì tôi nức nở hòai
Mắt ai rồi sẽ như bia mộ
Ngựa có về qua cũng thiếu đôi

Tháng tư người nhắc làm chi nữa
Cảnh tượng hồn tôi đã miếu thờ
Trống, chiêng, cờ xí như cơn mộng
Mưa đã chờ tôi.
Mưa… đã… mưa

Mai kia sống với vầng trăng ấy
Người có còn thương một bóng cây
Góc phố còn treo đôi mắt bão
Ai nhớ ngàn năm một ngón tay?

                                  (Du Tử Lê)

 

 


Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011

Mà trông nét chữ nhớ người

Mùa thu 199x (x<3), gã trai măng tơ xách valise nhảy xe đò Renault ngược Đà thành. Những chiếc xe nửa vàng nửa đỏ thời ấy cửa trống toang hoác gió lùa, trên mui không gà keo cũng heo éc, ngồi cạnh cửa sổ có khi tắm phải nước đái heo hoặc phân gà, có hôm nhảy gặp xe than, nóng rực người. Vẫn còn dư âm thời hehe bao cấp mà, cả nước bần hàn chớ chẳng riêng ai…

Nhắc chuyến xe í là vì xem như nôm na một bước ngoặc xinh xinh của thằng trai măng tơ, bắt đầu chuỗi ngày phóng túng vắng luỹ tre làng, ra khỏi ruộng đồng rạ rơm về phố xa trọ học. Mà, cái sự học hành của thằng trai í ngon lành gì cho cam, rất và rất hẳn hoi hời hợt, chỉ có sự hát hò là hehehe hẳn hoi ham hố ở khu ký túc xá lè tè bụi bặm đường NTMK. Chính nơi đây thằng trai măng tơ sa ngã hội hè. Banh bóng từ đó mà mê. Nhạc nhiếc từ đó mà si. Thơ văn từ đó mà yêu quý mến ruột rà. Natalia, Romance, La Grima, Hạ Trắng, Mưa Hồng từ đó mà thành. Bạn bè bốn phương tụ hội, mỗi thằng góp một chút sa ngã vào nhau…

Mùa đông 200x (x<2), gã trai ấy lại lên đường, cho cuộc hành trình tìm cành cây que củi lá úa cỏ khô. Rồi về đầu thu 201x (x<1) thê tử đề huề đề huề.

Bằng hữu ân cần ngày mỗi xa xôi, khi thằng trai ta nhớ thương thời tuổi trẻ, lại lần giở những con chữ ngày xưa để nhớ, để đêm đêm nhớ về một thời thấy mình vừa trở lại nơi xưa, cho lòng them chút ấm…

Chữ này đây, Thọđĩ, quê Cẩm Kim, kẻ mê nhạc hơn tất cả, chơi guitare và Harmonica hồn vô cùng vô cùng. Mê Trịnh đến nỗi luyện chữ cho gần chữ Trịnh. Chàng học hành lẹt đẹc, bởi suốt ngày ôm đàn réo rắc, ba mẹ gửi tiền mua sách vở, chàng ta ôm trọn ra Thiên Kim (tiệm băng đĩa bên hông nhà hát Trưng Vương) ôm về một chồng băng Tuấn Ngọc & Khánh Ly cho cả phòng nghe ké. Ừ mà nhờ đó mà thằng trai ta có cơ hội nghe nhiều…


Chữ này Fifa mỏ nhọn from Đồ Bàn xứ, da ngăm đen như dân Chàm, mạnh mẽ đầy nam tính. Đúng nét chữ nét người.

  này cũng một tay cự phách, ở mọi ngón hắn tham gia, từ bóng đá bóng bàn cờ tướng bi lắc billard hay guitare… Hễ chơi môn nào thì đều ra tấm ra món. Bóng đá thì như Henry, qua ngưòi chỉ thích xâu kim. Bóng bàn chỉ mê reverse giật xoáy. Billard mượt mà đĩ thoả. Cờ tướng xoè cả mười ngón tay trên bàn cờ. Và guitare, gạo cội. Chơi Lossitos trống kèn tưng bừng tưng bừng, Recuerdos reo dây đê mê đê mê… Ui, tau nhớ mi lắm, Fifa à.

Chữ này trò Nắng mến thương, cô bé với slogan “tự do hay là chết”. Ngày thằng ta lênh đênh lênh đênh mưa gió mịt mù mịt mù, Nắng tinh thần bên cạnh bên cạnh.

Chữ này trò Tim Sen mến thương, nói thằng ta nghe ngày mịt mù mịt mù rằng hoa từng mùa mà nở, mỗi mùa hoa mang nét khát khao riêng, ôm lấy mùa hoa cũ là không khôn ngoan không khôn ngoan hehe.

Cuối xuân 200x (x=1),chữ không viết tay này, thằng ta giữ như báu vật, kẹp trong cuốn nhạc Trịnh không năm tháng những bài ca. Ngày ấy báo chí tuyền màu đen trang nhất, thằng ta nghe ra mất mát niềm gì, vô Da Vàng (Trần Bình Trọng ngã năm) ngồi nghe KL liên tục liên tục, buồn buồn trách cứ chị ơi sao chị không về. Thời khắc đó, lời trách vu vơ của kẻ rỗi hơi như thằng ta lại chạm đến nỗi lòng huyền thoại. Mà, đã mười năm rồi ta ơi.