Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

VONG BẢN

http://images.brisbanetimes.com.au/2010/06/13/1592852/maradona-420x0.jpg

Ở đời, có lẽ bi kịch rất và rất vô cùng to lớn vĩ đại nhất là sống một cuộc sống khác không thuộc chính mình. Khi người ta gượng gạo khoác lên mình một vỏ bọc khác, một bản sắc khác đã là điều khó chấp nhận, huống chi bộ mặt vay mượn ấy xấu xí thô kệch hơn nhiều so với phiên bản gốc (original version). Hà Lan mùa này mang bộ mặt vay mượn đó lạnh lùng đi vào tứ kết. Oái ăm thay, thứ bóng đá vong bản ấy lại, hình như, đang có vẻ ít nhiều thành công. Và cái lối lạnh lùng kéo cả Eto về đá tiền vệ phòng ngự mà cha nội Mourinho thực thi ở Inter đã lan tràn sang khắp WC mùa này. Chỉ tội cho mấy fans yêu thích bóng đá tấn công, lãng mạn một chút, hoa mỹ một chút, kiểu như “Thà thua 9-10 còn hơn thắng 1-0” (Johan Cruyf). Với triết lý ấy, ta khoáy vô cùng dạng cầu thủ như Maradona, Zidane hay Messi bây giờ. Ghi bàn phải điệu đà một chút, qua người phải đĩ đĩ một chút, thi thoảng cứa lòng, vẩy má, giật gót, ngã bàn đèn…hay bay lên đánh đầu ít nhất cũng như Kluivert ngày nào…Đừng có mà hùng hục như Nisterroy.

Argentina's striker Lionel Messi.

Túm lại phải làm thơ viết nhạc trên sân cỏ.

Ui ta khó tính vô cùng

Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2010

Thôi Anh hãy về...

Xe tăng, à không, xe Porsche quần cho mấy chú sư tử tả tơi. Trừ bàn đầu tiên lỗi nặng của chú Terry mải mê la cà nhà vợ bạn mà quên Kloser, khi phát hiện ra thì số 11 đã vẩy cú má chân phải rồi, các bàn còn lại đều những pha phản công như điện xẹt, sư tử ko kịp trờ tay. Mà lạ, tiền vệ Anh toàn mấy tay gạo cội, những Lampard, Gerard... mà hoàn toàn lép vế trước Sweiteigher (viết rứa đúng ko ta, tên gì khó đọc bỏ mẹ như tên của Arnold), Philip Lam và đặc biệt lính trẻ Oezil, số 8 này quá ấn tượng, sẽ là tương lai của Đức đấy.
Thật ra hậu vệ Đức mùa này không hay, còn mong manh nữa đằng khác. Nhưng bù lại lão Jochim Loew già đanh biết lấy công làm thủ, ra chiêu ào ạt như mưa thì đối phương còn nghĩ gì đến công mà lo thủ nhà mình.
Một chi tiết ko thể ko nhắc tới là quyết định sai lầm của trọng tài khi ko công nhận bàn thắng đẹp của Lampard. Nếu bàn thắng đó dc tính, có thể cục diện sẽ khác. Dù sao sai lầm của TT luôn là một phần ko thể thiếu của bóng đá vậy.
Kiểu này Đức sẽ đụng Argentine đây. Trời hỡi tréo ngoe sinh Du sao còn sinh Lượng, biết phải tiễn ai bây giờ. Du đi cũng tiếc mà Lượng về chẳng tránh khỏi đau.
Thôi ngủ chút còn dậy coi Messi giáng thế khiêu vũ LaCumpasita hahaha.

Thứ Sáu, 25 tháng 6, 2010

LIỆU CƠM GẮP MẮM

Mấy năm trước, các nhà giáo chúng ta rất phấn khởi khi  Bộ GD&ĐT  tuyên bố “năm 2010 giáo viên có thể sống bằng lương của mình”.  Tuy vậy, có người tin, có người không tin…

Bây giờ đã là giữa năm 2010. Vừa rồi đại biểu quốc hội đã chất vấn Bộ GD&ĐT về vấn đề này và Bộ đã trả lời: So với năm 2006 thì tiền lương giáo viên năm 2010 đã tăng lên gấp 2,1 lần. Ví dụ một Giáo viên tốt nghiệp Đại học ra trường năm 2010 có mức lương 2.306.000 đồng. Nếu có thâm niên 10 năm thì mức lương là 3.300.000 đồng.  

Có giáo viên cho rằng với mức lương như thế cũng sống được, cũng có người cho rằng không sống được…

Thưa các thầy cô giáo mới ra trường!

Theo thiển ý của tôi thì các thầy cô hoàn toàn có thể sống bằng mức 2.306.000đ/tháng, nếu biết cách ăn tiêu cho khoa học, theo truyền thống thắt lưng buộc bụng...  Sợ các thầy cô còn trẻ quá chưa có kinh nghiệm quản lí quỹ lương của mình, nên tôi muốn các thầy cô đọc mấy lời khuyên sau đây của tôi, một nhà giáo già có kinh nghiệm lâu năm trong việc sống bằng lương thầy giáo:


Trước hết, về nhu cầu ăn, chúng ta cần thấm nhuần câu cách ngôn tuyệt vời: “Ăn để mà sống chứ không phải sống để mà ăn”. Chúng ta có thể  ăn ngày ba bữa: buổi sáng 5 ngàn, buổi trưa 15 ngàn, buổi tối 15 ngàn. Thế là một ngày chi cho việc ăn là 35 ngàn, một tháng vị chi là  1.050.000 đ. Như thế cũng là khá lắm rồi, nếu chúng ta biết rằng nhiều nhà máy cho công nhân ăn bữa trưa một bát mì giá chỉ 5 ngàn mà thôi.

Tuyệt đối không nên uống bia, uống rượu vì rất tốn tiền, rất có hại cho sức khỏe, và nhất là rượu vào lời ra ảnh hưởng đến tư thế tác phong của thầy giáo. Tốt nhất là uống nước đun sôi để nguội, mát mẻ và vệ sinh lắm.


Sau chuyện ăn uống là chuyện ở. Cũng nên nhớ là  “ăn hết nhiều chứ ở thì hết bao nhiêu” để mà đừng chi quá nhiều cho chuyện ở. Nếu chưa có nhà ở thì cố nhiên tạm thời phải đi thuê, rồi ta sẽ góp tiền dần dần để mua nhà giá rẻ. Cố tìm mà thuê lấy một căn phòng bình dân với giá khoảng 1 triệu đồng một tháng, nhưng nên rủ thêm một giáo viên cùng giới ở chung cho vui, cho có bạn cùng đàm đạo nhân tình thế sự. Vậy là ta chỉ tốn 500.000đ cho khoản ở. 


Về phương tiện sinh hoạt và làm việc thì  cũng nên mua lấy cái quạt, nhưng đừng cho nó chạy nhiều quá, phải chú ý đến tiền điện. Khoản tivi thì có thể  xem nhờ nhà nào đó nếu người ta dễ tính và mến khách. Máy vi tính thì cố gắng chờ đợi, tôi tin chắc rằng đến một lúc nào đó, Bộ sẽ phát không cho thầy giáo mỗi người một cái (hôm nay đọc báo, thấy học sinh tiểu học ở Urugoay được phát không máy tính rồi). Còn khoản điều hòa nhiệt độ thì đừng nghĩ đến, đó là chuyện dành cho tương lai.  Nên cố gắng chỉ chi khoảng 100.000 đ cho tiền điện, tiền nước, tiền bột giặt, xà phòng tắm, kem đánh răng…


Vấn đề trang phục nên hết sức giản dị, không nên chạy theo thời trang; nhà giáo thì phải ăn mặc đứng đắn để làm gương cho học sinh. Nên mặc quần áo mầu sẫm để đỡ tốn bột giặt. Giầy dép, áo vét , áo da… nên mua hàng Tàu giá rất rẻ so với hàng Việt.


Nếu chưa có xe máy thì đừng mua vội. Xe đắt mà giá xăng tăng theo tốc độ lớn hơn lương tăng. Nên mua vé ô tô tháng để đi dạy, chỉ dăm chục ngàn một tháng là nhiều. Nếu không tiện thì nên mua một cái xe đạp Xuân Hòa, đi làm bằng xe đạp là cách tập thể dục tốt nhất.


Đừng mua sách, mua báo làm gì, đến trường tranh thủ vào thư viện mà đọc báo ngay ở đó, còn sách thì mượn về nhà mà đọc.


Đừng mua vé xem phim, xem kịch, mất thì giờ vào trò nhảm nhí, nhố nhăng… lại khổ vì nóng nực và đông người.


Có đám tang thì nên đi vì nghĩa tử là nghĩa tận, còn đám cưới thì cố mà trốn (lấy cớ là bận dạy, hoặc bận đi họp, hoặc phải về quê…). Một tháng mà đi dự vài ba tiệc cưới là tiêu đời rồi đó.


Một điều hết sức quan trọng là hãy cố gắng giữ gìn sức khỏe bằng cách sống điều độ và thanh đạm. Cương quyết “nói không” với đau ốm, bệnh tật…, “nói không” với bệnh viện, với bác sĩ  với thuốc men…. Nếu không “nói không” như thế thì khó mà sống bằng lương.


Với cách phân bổ quỹ luơng như trên, tính toán lại tôi thấy mỗi tháng các thầy giáo mới ra trường sẽ phải chi không đến 2 triệu đồng, vẫn còn thừa ba đến bốn trăm ngàn đồng để gửi vào sổ tiết kiệm và mua vài cái vé sổ số…


Cố nhiên tính toán trên chỉ đúng đối với các thầy cô giáo chưa xây dựng gia đình, chưa có con cái, không phải nuôi bố mẹ già đau ốm, không phải giả tiền vay của nhà nước để học đại học, không phải đóng học phí cho em…


Đối với các trường hợp sau thì phải điều chỉnh cho phù hợp hoàn cảnh thực tế. Chẳng hạn ăn sáng thì có thể xơi vài củ khoai lang, bắp ngô luộc, hoặc cùng lắm là một gói mì ăn liền; hai bữa ăn trưa và ăn chiều có thể giảm từ 15 ngàn xuống 10 ngàn… có nghĩa là “liệu cơm mà gắp mắm”. 


Dẫu sao cũng phải cám ơn Bộ Giáo dục và Đào tạo đã tăng lương cho chúng ta gấp 2,1 lần so với năm 2006. Thế là chúng ta có thể cố mà sống bằng đồng lương của chính mình, chứ không phải bằng lương của… ai khác.

GS Văn Như Cương
(nguồn: blog caonguyenbui)

Thứ Sáu, 18 tháng 6, 2010

Xe tăng đức xích, sư tử mất vuốt mất nanh. WC lạ kỳ thiệt.

GÀ MÀ GÀ KHÔNG GÁY LÀ GÀ GAULOIS

Thế là xong.

Chưa bao giờ Gà đá tệ như thế, còn hơn WC2002. Nhìn ống kính truyền hình cận cảnh lão Dominech mà ghét. Lão ấy xứng danh tay phá hoại bật thầy. Cách đây 4 năm khi Les bleus vào chung kết, nhiều ý kiến cho rằng lão ấy ko đáng bị chỉ trích nhiều như thế, mình vẫn ko thể nào đứng về phía lão, một kẻ bảo thủ cực cùng, lại còn đồngbóng nữa. Đúng ra, Gà vào sau giải 2006 là hoàn toàn dấu ấn của Zizou, ở một mùa cuối sự nghiệp bổng dưng hồi sinh vô cùng ngoạn mục, ở mức không tưởng. Vậy mà FFF vẫn cứ tin dùng Dmnech. Lạ lùng.
Trận đêm nay với Mexique, Gà đá như cửa trên, chấp tiền đạo. Đúng hơn là có tiền đạo mà như không. Anelka, quá già, Gignac và Govou quá kém. Nhất là Govou, mãi đến khi thay ra người ta mới biết là chú ấy có mặt trên sân. Lại tiếc Benzema, dù dự bị ở Real nhưng Benz xứng đáng hơn nhiều những cái tên già nua mà lão Dmnech gọi.
Lại chờ, biết bao giờ có 1 Zizou mới, hay một người đủ sức thay thế một phần, khoảng trống anh ấy để lại quá lớn đế vá lấp. Từng kỳ vọng nhiều ở Ribery mặt sẹo, rồi Gourcuff-cầu thủ có lối đá hoa mỹ hơi giống zizou, nhất là cú giẫm bóng xoay người ...nhưng tất cả đều ở dạng tiềm năng vậy.
2 trận ko ghi nỗi 1 bàn. Không chừng giống năm 2002.
Thôi, dồn tình yêu cho Argentine của Messi và Diego, đáng hơn

Bonus 2 tấm hình để nhớ ngày gà oanh liệt:

Sân Stade de France, ngay đường hầm đó, năm 98 Bresil và Pháp dẫn nhau ra sân, Zidane hạ vàng xanh bằng 2 cú đầu hói huyền thoại, Emanuel Petit tung nhát kiếm cuối cùng, gà gáy vang trời Paris

Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2010

ĐỪNG CÓ MƠ

http://static.guim.co.uk/sys-images/Guardian/Pix/pictures/2010/6/10/1276190910492/South-African-boys-blow-t-006.jpg

Vào hồi 17h15 ngày 14-5-2004, khi tại hành dinh của mình ở Leipzig, FIFA đã bỏ phiếu quyết định chọn Nam Phi là nước đăng cai WC 2010.

Gã đầu bạc Phạm Xuân Nguyên cẩu thả khi viết lách, ai từng làm việc với gã, thấy là chuyện thường, nhưng  kỹ như Tuổi trẻ mà chuyển cả hành dinh FIFA từ Zurich-Thụy Sĩ về Leipzich-Đức ngay trên trang nhất thì,  giấc mơ khuân WC về Việt ta ư, còn xa vời vợi.

Còn nữa, không biết lão Nguyên chép từ đâu mà bảo FIFA coi vuvuzela là đặc trưng văn hóa Nam Phi. Cây kèn này được phát minh ra từ quãng những năm 1990. Làm bằng nhựa, sản xuất ở Trung quốc và Đức. Âm thanh khá vô cảm (hay vô cảm là đặc trưng văn hóa Nam Phi mà Beo chưa tìm hiểu kỹ chăng).

http://www.euronews.net/wires/reuters-sport/images/2010-06-11T195937Z_01_BTRE65A1JJF00_RTROPTP_2_OUKSP-UK-SOCCER-WORLD-VUVUZELA.JPG

Nhưng mấy cái sai ấy mới chỉ là tiểu tiết trong  mục thời sự chẳng cần nghĩ hôm thứ Sáu tuần trước. Cái này mới đáng nói, đáng thất vọng về Tuổi trẻ. Nam Phi đáng tự hào vì sự nỗ lực vượt bậc của mình để chỉ mới sau 16 năm thoát khỏi chế độ phân biệt chủng tộc đã được FIFA chọn. Lằng nhằng thêm mấy dòng phía trên, có thể hiểu rằng tác giả dẫn giải,  sau đêm trường trung cổ của chủ nghĩa apartheid dã man, Nam Phi vùng lên sáng lòa chỉ vỏn vẹn 16 năm.

Nam Phi mang ơn không biết để đâu cho xiết người da trắng bởi cơ sở hạ tầng, khoa học công nghệ, văn minh văn hóa… của họ đổ vào xứ này. Giá Mandela chịu khó ngồi tù thêm chục năm nữa, có khi Nam phi được đăng cai WC từ… 2004 chưa biết chừng. Trạng huống lịch sử này của Nam Phi rất gần với Việt Nam và thực dân Pháp. Lạy hồn, cứ nghĩ không có người Pháp, đến 8 vạn năm nữa người Việt chưa xoá mù chữ nổi nếu vẫn viết chữ Nôm, chưa nói đến đường xá cầu cống rồi nào Sapa với Đà Lạt.

Tôn vinh Mandela  cứ tôn, cũng như ca ngợi chiến thắng Điện biên phủ cứ ca, nhưng nhìn vào đó để phủi sạch công của của ân nhân, là cách thức tuyên truyền  50 năm trước. Tờ báo hàng đầu Việt nam đang hướng dẫn dư luận,  khuân WC về Việt ta ư,  đừng có mơ.

(Bê nguyên xi từ Beo blog và thay cái hình cho đậm hơn)

VỢ HIỀN BẤT KHẢ TRI


http://files.myopera.com/gamegirl/blog/girl-football-picture.jpg
Trời sanh mỗi người đều có hai trái banh bất luận nam hay nữ, chỉ khác là của nữ ở giữa hai cánh tay còn của nam ở giữa hai cẳng chân. Đàn bà do bản năng sinh tồn và duy trì nòi giống nên chỉ cần tìm được hai trái banh ưng ý rồi giữ khư khư suốt đời. Đàn ông ngược lại, hai banh mà vần lên vần xuống cho đủ hai hiệp là đứt hơi rồi, vẫn cứ thấy banh là ham, mà sút banh của người ta lại thấy khoái hơn banh nhà mình. Đặc biệt banh mà có người giành thì càng kích thích máu tranh đua. Hai mươi hai người giành một trái banh, không khí sôi sục là cái chắc, điều dễ hiểu. Điều không thể hiểu, đối với các bà vợ hiền, là tại làm sao mà xem, chỉ xem, người khác giành banh trên màn hình mà các ông chồng mê mẩn đến không còn thiết gì đến những trái banh sở hữu. Có nàng là hoa khôi, buổi tối mặc áo ngủ trong suốt, lại để lộ hai trái banh tròn căng, đứng cạnh cái tivi, vừa nhún nhảy vừa lắc, mà đức ông chồng có mắt vẫn như mù, chỉ thấy trái banh người khác tranh giành chứ không thấy trái banh vợ hiền dâng hiến.
Đức tính cao cả của vợ hiền là ủng hộ chồng mình, bất kể ổng đúng sai, bất kể mình có tán đồng hay thấu hiểu niềm đam mê của ổng. Phải luôn luôn khiến cho ổng ý thức mình luôn luôn ở bên cạnh ổng. Cho nên thượng sách là chồng coi bóng đá, vợ cũng coi bóng đá. Tuyệt vời hơn nữa là phần lớn các trận World Cup 2010 diễn ra sau giờ cơm tối vài tiếng đồng hồ đủ để chén bát nhà cửa được dọn dẹp sạch sẽ, và xem xong thì không đến nỗi quá khuya để không thể làm gì khác ngoài chuyện lăn ra ngủ. Tưởng tượng tới đó vợ hiền hồ hởi phấn khởi, chuẩn bị gối nệm êm ái bày trên cái sofa, hoa tươi và bánh trái bày trên cái bàn trà đặt giữa sofa và tivi. Trong tủ lạnh thì dàn đầy bia và các thức uống tăng lực. Lúc ăn tối vợ hiền thỏ thẻ: Tối nay đội nào đá hở anh? (bẫy gài sẵn: hễ chàng nói Nam Phi đá Mexico chẳng hạn, nàng sẽ reo lên háo hức: em là fan đội Nam Phi/ Mexico). Ông chồng vừa nhai vừa nói: Em thì phân biệt được đội nào với đội nào? Tự ái dồn dập, nàng rút ngắn kịch bản: Thì em sẽ xem cho biết đội nào là đội nào!
Trước giờ G vợ hiền đã chu tất mọi việc từ nhà bếp, giường ngủ, đến mọi thứ trước cái tivi. Bản thân nàng cũng đã tắm rửa sạch sẽ thơm tho mát mẻ. Mãi lo chăm chút thân thể mình nàng không để ý ông chồng bồn chồn, có phần bực dọc, có phần buồn bã, như kẻ lỡ một cuộc hẹn chỉ có một trong đời. Rồi như không chịu được, ông thừa cơ vợ còn trong buồng tắm, móc điện thoại ra gọi. Số đầu tiên không liên lạc được, số thứ hai thằng ôn dịch không rõ đang ở đâu, ồn ào hơn cái chợ, nó cứ hét tướng “Nói to lên! Không nghe gì hết. A lô?” Gọi quách số thứ ba, bên kia im ắng rồi vang lên giọng dịu ngọt của vợ thằng đó: “ Ảnh đang bận, lát nữa ảnh gọi lại anh nhé?” Thôi khỏi. Chắc tối nay thằng nào có vợ cũng phải ở nhà cùng vợ (coi) đá banh. Khỏi rủ rê mất công.
Dù sao cũng an ủi là mình cũng có vợ hiền. Vả lại trận đấu bắt đầu thì mọi ưu phiền tự động kiếm chỗ núp. Bánh trái trên bàn trà vô tư, chưa có kinh nghiệm, khi trong màn hình thiên hạ ào lên “Goal!” thì ông chủ nhà cũng bật tung lên, chân đá trúng cái bàn khiến mọi thứ văng khắp nơi một cách ngoạn mục. Suốt hai tiếng đồng hồ ổng chồm lên, vật xuống, đấm nệm, quăng gối, khi nín thở, khi hò hét, khi rên rĩ. Kết thúc trận đấu (người khác đấu) mà ổng cũng đổ mồ hôi ướt rượt, mặt phờ ra, chân cẳng rã rời, đi liêu xiêu vô buồng ngủ, ngã người xuống giường là ngáy khò khò.
Vợ hiền đứng chống nạnh nhìn đồ đạc ngỗn ngang như sau một trận kịch chiến, không thể nào hiểu nỗi.

Lý Lan

Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2010

WƠ CUP SAU CÙNG CHĂNG?

Mùa wơ cúp thứ 3, cũng là mùa cuối ở xứ Tân Khánh này. Thời gian bóng câu hết biết, chao cánh liệng xẹt qua ô cửa đời mình. Còn nhớ mùa thứ nhứt 2002, nghĩa là mấy tháng sau buổi chiều thứ 7 ngày 13 rời ga SG dạt về Tân Khánh, thằng bạn đồng hương đồng môn vừa xem banh vừa nói : "Chẳng ai nghĩ cái cảnh 2 thằng không hẹn lại cùng ngồi xem wơ cúp ở đất miền đông xa xôi này. Đời chẳng biết mô mà lần". Rứa mà cũng đã gần chục năm chớ chẳng chơi. Chục năm lơi bơi đứng ngồi không yên chuyện ở chuyện về. Với ai đó có thể là chuyện nhỏ, nghiệt nỗi với kẻ cả nghĩ như mình thì lại là chuyện chẳng dễ dàng gì. Bi kịch là chỗ phải lựa chọn, mà khi đã lựa chọn ta buộc lòng phải chấp nhận mất mát dù ít dù nhiều.
Lại chuyện bóng banh, lần đầu xem bóng đá quốc tế trên tivi tính ra cũng đã tròm trèm 22 năm, mùa Euro 88. Cả 1 HTX  chỉ có 1 cái tivi trắng đen 14 inch Liên Xô vỏ đỏ, phía trước màn hình có cái nút chuyển kênh tròn tròn to đùng, mỗi lần sang kênh nghe cái rầm như xe đụng. Hình ảnh thì khỏi phải bàn, hột mè hột mưa như sao sa. Thỉnh thoảng mất hình cả sân hợp tác lao xao, bà con cứ đè anh chàng kỹ thuật phụ trách truyền thanh truyền hình ra mà chửi. Hồi đó, nói là coi Euro cho oai chớ thiệt ra chỉ có trận nào Liên Xô đá mới được coi, vì anh hai cho chi thì coi nấy chớ làm chi mua được sóng bản quyền như chừ. Mùa đó Liên Xô hay ra phết, cùng Hà Lan bay vô chung kết nên chi mình cũng được coi nhiều. Đến chừ, vẫn không thể quên trận chung kết tuyệt vời đó. Bộ ba Gun lít - Ri cát - Bat xờ ten đang thời đỉnh cao thỏa sức tung hoành. Số 10 Gun lit tóc dài quá ấn tượngRiêng cái cú vút vô lê thần sầu của Bat xờ ten thì đúng là tuyệt tác kinh điển nhứt hạng. Dân mình thì yêu mỗi LiênXô, nên chi khi Dasaev đau chân nhăn nhó vẫn dũng cảm bay nhảy thì cứ xuýt xoa "ui tội Liên Xô quá!".
Khi không wơ cúp khai màn mà núa chiện euro, đúng lẩn thẩn. Nhưng vì đó là lần đầu được coi banh tren ti vi, mà hễ cái gì lần đầu cũng ấn tượng khó phai. Nay mùa bóng banh lan man nhớ lại.
...
Bao nhiêu mùa đã qua, mùa Ý 90, mùa Mỹ 94, Phú Lang Sa 98, Nhựt bổn Đại hàn chung mùa 2002 hay gần đây nhứt Germany 2006, mỗi mùa ta cảm nhận với một cách thế khác nhau. Dĩ nhiên bởi cách coi của đứa trẻ lên 10 hẳn khác ông (sắp) già 40 tuổi hehehe.Chưa kể đời sống bóng đá thay đổi từng ngày, nhứt là tốc độ trận đấu, rồi chiến thuật, rồi công nghệ truyền hình. Năm nay Vtc còn có cả HD nữa mới kinh, mọi giọt mồ hôi lăn trên má cầu thủ hay rớt xuống đầu cọng cỏ đều nét tưng trên màn hình LCD. Nếu mà có cái nhà to to, trong có cái phòng khách or phòng nghe nhìn rồng rộng, thể nào cũng kéo bạn bè chòm xóm tới cùng chung niềm hò hét.
Ui, người tình wơ cúp! Đêm nay ta lại lại gặp người.