Một buổi sáng tình cờ...
Hoá ra những gì lâu nay mình biết chỉ quẩn quanh Động hoa vàng, Ngày xưa Hoàng Thị hay Em lễ chùa này. Thực ra ông còn nhiều thứ mênh mông hơn thế. Gần chạm ngưỡng thất thập mà trông ông vẫn còn phông độ chán, rít thuốc liên tục bên bàn cafe, và viết. Hình như tinh thần ông đang tuổi đôi mươi, hồn nhiên nói cười. Lúc gặp ông sáng nay, ông đang ngồi chuyển Đoạn trường vô thanh sang văn xuôi. "Già rồi, viết cho vui ấy mà", đơn giản thế thôi, như một cuộc dạo chơi lang thang Trại hoa đỉnh đồi và nói những lời thược dược...
Là Phạm Thiên Thư
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét