Và rồi phiên tòa cũng đã khép. Như màn nhung của sân khấu kịch. Đời này còn biết tin vào đâu, khi cám vàng lẫn lộn, thật giả tùng phèo. Nay anh vinh, ai chắc rằng mai anh không nhục, chỉ có thể chờ thời gian hay lịch sử, mà tréo ngoe cẵng ngỗng chân gà lịch sử cũng không thể rạch ròi phân định đúng sai do chủ kiến người làm sử vậy. Quả thực đời quá tréo ngoe cẳng ngỗng chân gà. Vị tướng già danh tiếng lẫy lừng bao năm chinh chiến, cầm trịch bao trận tẩy rửa ung nhọt di căn trên cơ thể chữ S, nay trông bé nhỏ, cam chịu trước song gỗ. Mái đầu đã bạc nay càng thêm bạc. Nhìn ông thấy cay đắng thế nào. Nhiều người đóng vai quan tòa hôm ấy, là lính lác của ông trước đây.
Tối qua lật lại tờ Thanh Niên xuân 2004, đọc lại bài bác HHVân viết về những chuyện đằng sau vụ Năm Cam mới phần nào hiểu. Cái lý ở đời thực ra chỉ thế thôi, ừ, mày đánh tau, nếu không giết được tau thì tau sẽ giết lại mày. Và sự thực là như thế. Điều tréo ngoe cẳng ngỗng chân gà là cái lý này áp dụng cho cả thượng tầng kiến trúc xã hội, nơi lẽ ra lợi ích dân tộc phải là tối thượng, là điều người ta nghĩ đến trước tiên khi xử lí một vấn đề.
Thì thôi, chỉ biết vậy thôi. Nhưng ai chắc chú Hải những năm sau này không day dứt lương tâm? Biết đâu bác Chiến xa nhà lâu hơn nhưng lòng không yên ba dằn vặt nhiều như chú Hải, là vì bác ngay thực đối diện với lương tâm mình. Còn vị tướng già, có ân hận gì không?
Ai công hầu? Ai khanh tướng? Vòng trần ai ai dể biết ai.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét