Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2009

LỐI ĐI NÀO CHO QUYẾN?

Sân Gò Đậu chiều qua nêm kín khán giả. Một góc khán đài D dành cho CĐV áo vàng, còn lại là của áo xanh và khách vãng lai. Như Thành và Huy Hoàng ko có mặt cũng bớt đi chút hấp dẫn trên sân. Cú sút phạt thành bàn của Vũ Phong đưa áo xanh lên dẫn trước là một bàn đẳng cấp. Bàn còn lại của tân binh Đức Thiện (lính U20 mới về) chỉ là cú chớp cơ hội lẹ làng. Trận này BD ko thắng mới lạ, bởi Slam lực lượng mỏng như chưa từng…

Nhưng điều đáng nói nhất ở trận chiều qua vẫn là cậu Béo. Quyến đấy ư? Đâu rồi những cú tiếp bóng siêu kỹ thuật cùng những cú lắc mông qua người như bỡn? Trăm lần giận Quyến thì cũng ngàn lần thương Quyến. Lối đi nào để Quyến trở lại thời hoàng kim? Suốt 90 phút trên sân số lần chạm bóng (ko kể những quả phạt đã được mặc định cho Quyến đá) tính không đủ đầu ngón tay. Vẫn dáng chạy đặc trưng ấy nhưng bước chạy nặng nề ì ạch. Các pha nhảy tranh chấp thiếu sức bật trầm trọng nên các pha 5/5 Quyến đều thua. Cả trận chỉ có một pha chọc khe loại toàn bộ hàng thủ BD nhưng tiếc là đồng đội ko tận dụng được dù một mình đối diện thủ môn Thế Anh. Xem mà buồn. Và lo. Với đà này thì càng đá Quyến càng cóng chân. Không cóng sao được khi ra sân với vô vàn áp lực. Người hiểu và thông cảm cho Quyến ko nhiều, đa số khán giả gọi tên Quyến chỉ để chửi bới, thóa mạ. Ngồi giữa rừng CĐV Bình Dương nghe con ranh thóa mạ mỗi khi Quyến mất bóng mà thấy thương cho cậu bé vàng một thời. Phải thật bản lĩnh, đủ để điếc và mù ko nghe thấy gì từ khán giả và truyền thông mới còn có thể. Sông Lam cạn kiệt nên phải xếp Quyến là con bài ko thể thiếu. Nhưng như vậy là giết Quyến thêm lần nữa đấy, ông Nguyễn Văn Thịnh à. Càng phải đá trong phong độ như hiện nay Quyến càng bị áp lực.

Xem xong trận chiều qua về nhà cứ nghĩ mãi. Thật khó cho Quyến bây giờ. Chỉ còn một cách. Nếu Sông Lam còn thương và thiện tâm muốn cứu Quyến thì nên đi tìm một tiền đạo khác, coi như ko có và giấu Quyến đi, đóng cửa cho Quyến luyện thể lực với chế độ đặc biệt để lấy lại sức bền, cho đến khi cảm thấy có thể thì tái hạ sơn. May ra.

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2009

Một vòng banh da

MU quê cơ từ độ tan tác tại chính rạp hát nhà mình trước Liverpool. Trong vòng một tuần mà có tới 3 thẻ đỏ, lại là những trụ cột của 3 tuyến, thì MU bây cứ như thể không xương sống. Vidic mơ ngủ và là nguyên do chủ yếu trong trận đại bại trước Liverpool. Cũng tạm chấp nhận vì đoàn quân Benitez quá mạnh dưới sự dẫn dắt của thủ quân Gerard. Nhưng thua 2 bàn trắng trước Fullham + 2 thẻ đỏ thì quả thực MU đã không còn là MU nữa. Nhìn cái cảnh Schole kinh nghiệm đầy mình dùng đôi “hổ trảo” vồ mồi mà thấy thê thảm làm sao. Với kinh nghiệm già đời như Paul thì thà chấp nhận bàn thắng sớm chứ ko nên sử chiêu “hổ trảo” ngăn bàn thua để rồi phải mất người. Từ đây CR7 liên tục làm mình làm mẩy sau nhữgn pha rê dắt ko thành, rồi chú nhóc Rooney, cứ mãi là trẻ con trước trọng tài. Nghe đâu với thái độ đó, FA đang xem xét treo giò chú nhóc không dưới 3 trận. Giờ cái khó của MU được chó cắn thêm. Ôi MU. Trở lại mặt đất đi. Loại được Inter của Mourinho chưa đã là gì, đừng tự mãn và nghĩ đến cú ăn 5 quá sớm, khi mà nhiệm vụ bảo vệ ngôi vương Premiership giờ đã khá nặng nề. Cho dù Chelsea mất điểm tối qua nhưng hat-trick của Gerard cùng 2 bàn khác của đồng đội trứoc Aston Villa đã phả hơi nóng vào gáy MU. Tỉnh ngủ đi MU. Ngài Alex nên share kẹo su cho toàn đội để khỏi còn gà gật.

Trở lại giải quốc nội, ĐàNẵng oai phong bứt tốp về đầu sau khi làm gỏi ThanhHóa 5-0 chiều qua. Hat-trick của Ameida, 2 bàn còn lại của Gaston và Thanh Hưng (em Thanh Phúc). Sao không có bàn của Quốc Anh nhỉ?

Cầu thủ Sông Lam không có tiền ăn sáng (ông Thịnh nói rứa trên TTVH cuối tuần) mà vẫn kiếm được 1 điểm trên sân Pleicu.

Với 2 bàn thắng cực đẹp của Việt Thắng nhưng ĐTLA lại để mất thế trận ở hiệp 2 khiến đội chủ nhà phải chia điểm với Bình Dương.

Xa xa hơn một chút, Bình Định nhiều khả năng trở lại V-League khi liên tục dẫn đầu giải hạng Nhất. Có Bình Định mới vui V-League, đơn giản vì nơi đó là quê thằng bạn thân. Nói thiệt là xem báo thấy tin nào hiện ra chữ Bình Định or QuyNhơn là mình đọc kỹ hơn, cho dù đó là chuyện thay đổi nhân sự ở UBND tỉnh hay chuyện ăn chơi của mấy đại gia gỗ hoặc chuyện cháy chợ hehehe. Nên chi thiếu Bình Định thì V-League vẫn vui nhưng là một niềm vui không trọn.

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2009

Ông già vtv, café và tin offline.

Ông già trên vtv gan thật. Thời sự tối thứ 7 ngày 14 hỏi chuyện ông già, ông già tỉnh bơ:”không dám nói, nếu nói, người ta quy cho tội không chấp hành chủ trương chính sách … thì có mà chết à”. Một sự thật đau lòng nhưng vẫn hằng ngày hiện hữu trong đời sống dân ta, nhất là ở quê nhà rơm rạ. Chợt nhớ chuyện chứng giấy treo cờ giăng khẩu hiệu của chính mình. Dân việt ta ngàn đời nhịn nhục cầu an, ai cũng một câu cửa miệng “thôi nhịn cho khỏe, để còn đất sống” mặc cho cái phi lí vùi dập cả đời này đời nọ. Rồi riết thành bình thường, coi đó là ko có gì để bàn cãi nữa, để rồi nuôi trong tâm thức mình cái tinh thần AQ dù chẳng cần biết bác Lỗ Tấn là Nga xô tàu tây phú lang sa chi cả.

Sáng nay ngồi café xem tin trên Tuoitre mà hãi hùng, Johnson & Johnson có chứa hóa chất gây ung thư. Trời ạ, từ lúc sinh ra cho tới giờ Miên chỉ xài mỗi hãng này, từ sữa tắm cho tới dầu gội. Tin lan đi từ Mỹ, các xứ khác như Đài Loan, HongKong đều rút sản phẩm hãng này xuống khỏi kệ. Việt nam ta thì vẫn cứ …từ từ chờ kết luận của mấy chú chức năng (chắc đợi đến ChampionLeague năm sau).

Mỗi ngày thêm một nỗi bất an, đến từ mọi ngõ hướng. Mình đi hết nữa đường, nếu có nhiễm mấy hóa chất ung thư kia thì chắc cũng từ từ mới chết, ít ra cũng hết nữa đường còn lại. Lo là lo cho con cái mình thôi, mới sinh ra đã lạc vào mê hồn trận sữa uống sữa tắm không nhiễm thứ này cũng thứ khác… Đời con mình còn dài, nên mới lo lắng nhiều. Ơn trời cái tin trên tuoitre sáng nay là tin vịt.

Nhận tin offline của thằng em người bạn, thấy vui. Mình thích nó vì tính tình dễ thương. Thi thoảng nói chuyện đờn ca guitare sáo nhị nghe ông già lắm. Nhớ mãi một lần nó chạy xuống rủ đi café, suốt buổi cho tới lúc về cứ dấm dứ điều chi đó, nhưng không nói được. Giờ nó hỏi guitare mình mới nhớ, cây đàn của mình giờ mạng nhện giăng che. Chẳng phải tình yêu giây nilong của mình giảm sút, mà bây giờ cái sự đề huề xúm xít vợ con chẳng còn chút thảnh thơi. Nhà cửa đất đai lai rai công chiện thì thiết chi đến đờn. Đờn vẫn đó, băng đĩa vẫn đó, Serenade, LaGrima, Natalia vẫn đó, chỉ cảm xúc không còn như tuổi xưa. Không buồn, không vui. Mình chai cứng đi rồi.

Một entry không bố cục.

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2009

MÙA NÀY CL CÓ MƯA TO!

Mùa này CL có mưa to.

Chưa khi nào ChampionLeague mưa lớn như năm nay, nhìn lượng mưa đo được ở các trận lượt về vừa rồi mà khiếp (khoáy thì đúng hơn). Mưa đến từ Barca, Livepool, nhất là từ Bayern Munich với tỉ số chung cuộc đến 12-1-kỷ lục lịch sữ CL.

Có một điều thú vị (thú vị vì mình ko thích Catenaccio) là Serie A ko một bóng anh hào, mưa Premier league lớn quá, mạnh mẽ quá nên cuốn sạch Calcio. Inter, AC, Juve, Roma… đều rủ nhau mất dạng. Tứ đại gia Premier League thi nhau làm gỏi Calcio, cho cả châu Âu phải ngả mũ trước họ.

Budest liga chỉ còn lại Bayern, nhưg thiên hạ chớ coi thường. Sở hữu những Ribery, Poldoski, Kloser... trong đó Ribery mặt sẹo vẫn đang được coi là truyền nhân của Zizou đầu hói. Vừa rồi qua Đức mới thấy sức hút của Ribery lớn cỡ nào, trên tất cả các báo thể thao hằng ngày cũng như tuần san đều post hình anh lên trang nhất. 10 năm trước Bayern khóc hận vì 3 phút oan nghiệt trước Beck, York, Cole, Sherinham, Smichel…10 năm sau hậu duệ MU (vẫn còn Sr Alex cũng các chiến binh già Giggs, Schol, Neville…) có tái lập điều kì diệu hay không. Nhưng, với điều kiện MU ko đá như trận tối qua với Liverpool, tan nát tại nhà hát giấc mơ với một loạt sai lầm ở hang thủ, nhất là Vidic…

LaLiga còn lại Barca và Villareal. Mình khoáy Barca hơn vì có Messi, truyền nhân đích thực của Maradona- người luôn man đến khán giả vô vàn xúc cảm mỗi khi anh chạm bong.

Porto thì có vẻ không mạnh mẽ lắm, và nữa mình ít biết cầu thủ của đội này.

Túm lại mong rằng tứ kết mưa tiếp tục lớn như vòng vừa rồi, để thánh Johan luôn đúng với triết lý lừng danh của mình “Thà thua 9-10 còn hơn thắng 1-0”. Bóng đá tấn công lên ngôi. Catenaccio già cỗi như Calcio vắng bong là hợp lẽ đất trời.

Sân nhà

Chán cái chú yahoo ni, tự nhiên đì lít mất tiêu entry Sânnhà. Cũng chẳng có chi quan trọng nhưng mất tấm hình mấy nhóc nên C3 không xem được. Chừ post lại nguyên serie luôn, Út chỉ C3 coi hỉ.

Sân nhà nội ngày tết, 4 chị em thỏa thích cười đùa. Khi nghe "lại đây cậu Tư chụp hình", cả 4 đứa ngừng chạy nhảy reo hò tụm lại, vứt đồ chơi xuống sân và làm dáng. 2 cậu con trai chơi xe mô tô, Miên và chị Chút đứa gà đứa chó rộn vang một góc sân nhà. Cu Paul (5 tuổi, 29kgs) ngồi giả bộ ngủ, còn lại đều chống tay lên má làm duyên...

Chút, Bi, Paul cứ mỗi thứ 7 là đòi chở về nhà ngoại. Nếu mà Miên ở gần thì chắc cũng nằng nặc kêu ba chở về nội chơi cùng. Nghĩ thấy thương Miên, nhỏ mà đã nếm long đong rồi, một chổ chơi đùa cũng không cho ra hồn. Tết tới đây, nhà sẽ thêm 2 nhóc nữa. Nhưng chắc Miên không về vì em Miên còn nhỏ. Thêm một cái tết xa nhà...

Nhiều khi muốn bỏ tất cả mà về với gia đình, cho người già được vui nhìn con trẻ cười đùa...

Biết bao giờ về trọ gần nhau.

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2009

Đi là sướng ở trong lòng quá xá

Đi là sướng ở trong lòng quá xá, nhất là đến những nơi mình chưa từng đặt chân đến. Cái cảm giác xách balô nhảy xuống xe, hít vào lồng ngực một hơi dài, lia mắt nhìn cảnh vật lạ quanh mình… cứ gọi là khoáy phải biết, khi dấu giày in trên vùng đất lạ thì y như rằng một xúc cảm chưa từng. Miền đất lạ, dấu tích suy tàn lại càng mê hoặc. Nỗi gì như hoài cổ, vọng thiên thu, nên ta thường si mê những tàn tích, như từng có người tôn thờ những cuộc tình tan. Những “giọt tháp Chàm rơi xuống giữa trời xanh” rải dọc miền Trung nắng gió hay mảng tường đổ trước quán Café Chiều sau thành nội… thảy là điều mê hoặc. Tối qua dọn dẹp lại Thu_vien_anh trong máy và gặp lại ngày lang thang Cambodia, tự dưng muốn xẻ chia một chút cảm giác lang bạt này

1 by you.

Bóng dài đổ qua biên giới

2 by you.

Sau lưng là lãnh thổ CPC

6 by you.

Cầu đá cổ, nghe đâu thuộc hàng cổ nhất thế giới. Cũng có thể vì hiếm có cây cầu nào từ thế kỷ IX-X còn sót lại mà vẫn chạy tốt. Đặc biệt lan can cầu là tượng cặp rắn thần Nagar.

3 by you.

Biển Hồ. Dân bản địa vẫn gọi là hồ Tonlé Sap, dân Việt ta thấy rộng quá gọi là biển luôn.

4 by you.

Nào cùng zô Tiger trên biển hồ. Cuộc nhậu này cũng thuộc hàng khó gặp lại.

5 by you.

Một hình ảnh buồn : dân Việt ta cả đấy, sống bằng nghề... ăn xin trên hồ. Mỗi khi có khách du lịch Việt ra hồ thì túa ra như kiến xúm quanh tàu du lịch.

7 by you.

Cổng vào Angkor Thom (số ta sao cứ xúm xít những bóng hồng)

8 by you.

Đền Bayon, với muôn vàn gương mặt Phật. Bất ngờ là giữa lòng khu đền này mình thấy một bộ Linga-Yoni cỡ lớn vẫn còn đang được thờ cúng.

10 by you.

Ta Prong, bối cảnh bộ phim bom tấn Tomb Raider của Angelina Jolie.

11 by you.

Con đường lát đá dẫn vào Angkor Wat băng qua hồ nước lớn (để gội rửa linh hồn trước khi vào đền vậy).

12 by you.

Tượng thần Visnu ở tháp cổng. Trong tam vị nhất thể của Ấn giáo (Brahma-Shiva-Visnu) thường thì Shiva được tôn lên thờ riêng với linga như vẫn thấy ở tháp Chăm Việt nam, ở Angkor lại thờ Visnu. Có phải vì thế mà đến nay Angkor vẫn còn tồn tại gần như nguyên vẹn (Visnu là thần bảo hộ). Không như ở mình tháp chăm thờ Shiva hủy diệt nên gạch chàm tơi tả rơi ?

13 by you.

Tay người trần như ta làm sao ôm hết công trình đồ sộ Angkor

14 by you.

Chỉ ở vị trí này là chụp hình Angkor đẹp nhất : 5 ngọn tháp chính soi bóng xuống mặt hồ

15 by you.

Đồi Bakhen. Cả đoàn dừng lại chân đồi vì mệt. một mình ta leo lên để ngắm hoàng hôn Angkor toàn cảnh, tiếc là trời chuyển mưa nên chẳng thấy mặt trời.

16 by you.

Hoàng cung, nơi có chùa vàng chùa bạc. Thực ra sàn chùa lát gạch bạc và một bức tượng Phật vàng ròng to bằng người thật đính đá quý. Hoàng gia sống và làm việc cùng trong khu này.

17 by you.

Trên dòng sông bốn mặt trước hoàng cung (lại những bóng hồng xúm xít hehehe). Chính xác là nơi giao nhau của 2 nhánh sông Mekong Tonlé Sap và Tonlé Bassac

18 by you.

Đài Độc lập, hình như xây sau thời Khmer Đỏ.

19 by you.

Chợ Lớn ở thủ đô. Ai cũng nói tiếng Việt, có thể trả bằng tiền Việt

20 by you.

Và những món ăn chỉ có ở CPC : dế, nhện rừng chiên vàng

21 by you.

Xe máy không cần đăng ký biển số, xe hơi thì hành khách chọn ngồi trên mui vì ...giá rẻ hơn ngồi ghế trong xe.

Và vô vàn điều chỉ thấy chưa kịp ghi vào cái DSC H10. Tỉ như cánh đồng bạt ngàn thốt nốt. Những ngôi nhà sàn với cửa sổ đeo ru băng đỏ. Những chuyến xe tuk tuk vòng quanh XiemSiệp. Ban nhạc cụt chân (vì mìn) luôn tấu "Như có Bác..." mỗi khi thoáng thấy đoàn VN...

Xin hẹn lần sau.

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2009

GIỌT NƯỚC MẮT KIA...SAO CỨ NGỠ CỦA MÌNH

Hôm qua là một ngày tận cùng buồn, cho cả nhóm Quảng tại Bình Dương. Và suốt đêm qua không ngủ được, từ khi chiếc xe lăn bánh về Trung. Trước đó trên blast, câu thơ Xuân Diệu là để tự đẩy mình, nhiều thứ nếu không nhanh thực hiện thì cơ hội sẽ qua. Thời gian mà. Và nữa, ai biết đời người dài ngắn được mấy sát na, bến tử bờ sinh chỉ trong khoảnh khắc. Như ngày hôm qua... "Trời ơi là trời!" trong nấc nghẹn, tiếng P. gào ko còn ra hơi nữa, kiệt sức rồi. Và, chỉ có thể gọi trời thôi. Nhưng trời thì ở quá xa, còn chúa, "chúa đã bỏ loài người, phật cũng đã bỏ loài người", Mẹ ơi sao mẹ cũng đành bỏ con?

Chưa từng thấy thảm cảnh nào hơn thế. Quá đau lòng, đến tan ruột nát gan. Rồi những năm tháng tới, P. & Q. có thể sống ra sao khi trong lòng hằn một niềm ân hận, dù biết đó là số phận, trời kêu ai nấy dạ.

Biết nói gì, ngoài lời cầu mong hai đứa bớt dằn vặt, bớt ăn năn trong phần còn lại đời mình.

Nước mắt khóc Mẹ nào cũng như nhau, lăn trên má P. hay Q. cũng là lăn trên mặt chính mình.