Thứ Ba, 30 tháng 6, 2009

Đôi khi ta hát lời hát ngu ngơ

Cũng khá lâu rồi không nhe nhạc. Băng đĩa ngủ yên cùng bụi bặm trên kệ. Folder thuviennhac đến 30gb trong máy tính cũng chẳng đụng tới. Dàn hifi dường như chỉ coi film hành động AngelinaJolie, Arnol hay Xuân Mai, TomJerry. Guitare trên vách cũng im lìm, như cách nói của Trần Lập, "bụi mờ quá khứ giăng che trên cây đàn nín câm" (Bông hồng thủy tinh)...

Hôm rồi lang thang tình cờ đụng phải mấy bài ca xưa, thấy lòng mình vẫn còn đó những đôi khi. Những Bâng quơ, Khúc mùa thu, Thương lắm tóc dài ơi ... cùng giọng ca khuất bóng Lê Dung nghe lại thấy thân thuộc lạ lùng. Thân thuộc đến từng khúc intro, từng đoạn giang tấu, từng câu bass hay nền vocal. Và nhất là tiếng  rải piano như ngàn mưa kỉ niệm, day dứt, u hoài một thời tuổi trẻ. Mỗi bài hát là cả một vùng kí ức vui buồn. Ta đã đi qua những ngày tháng đó cùng hẹn hò của định mệnh, như không thể còn cách khác, để chọn lựa hay chối từ. Và dù buồn thương hay tươi vui, dù nghiệt ngã đắng cay hay hạnh phúc, tất cả đã là một phần đời không thể đổi thay.

Có 2 tiếng hát khác cũng gặp lại lần này, làm dậy lên những tiếc nuối vô bờ. Thu Phương của thời Dòng sông lơ đãng, Thôi anh hãy về, Thà là hạt mưa bay ... và Bằng KIều của Trái tim không ngủ yên, Còn mãi nơi đây, Cơn gió thoảng... Chẳng có giọng hát nào thời này có thể sánh được. Và nói đến Thu Phương, lại tiếc cho HuyMC, một giọng hát hay lạ lùng. Tiếc và tiếc. Mỗi ngừoi có một con đường của riêng mình, sao mình lại phải tiếc nhỉ, đa mang.

Mừng cho ta, vẫn còn say mê những thứ đáng say mê.


Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2009

Funia




Untitled Album




Campuchia




Angkor

Sân nhà




Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời (Du Tử Lê)


Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Chim về góc biển . Bóng ra khơi
Lòng tôi lũng thấp . Tâm hiu quạnh
Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi


Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Buổi chiều chăn gối thiếu hơi ai
Em đi để lại hồn thơ dại
Tôi vó câu buồn sâu sớm mai


Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Em còn gương lược dấu đường ngôi
Nằm mơ thấy tóc thơm vai hẹn
Và khoảng trời xanh đến rợn người


Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Bàn tay dư mấy ngón chia phôi
(Tặng nhau chín ngón không đeo nhẫn)
Và những tàn phai đầy tuổi tôi


Chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
Như trời nhớ đất (rất xa xôi)
Nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợi
Thư nhớ hồi âm - Lệ nhớ môi ...

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2009

Apsara quê ta, vũ đoàn ABC và thánh địa

Đó là khu đền thiêng. Chẳng phải kinh đô cố đô gì cả. "Bhadravarman dâng cho thần một vùng đất vĩnh viễn; phía Đông là núi Sulaha, phía nam là đại Sơn Mahaparvata, phía tây là núi Kucaka, phía bắc là... (làm giới hạn)- bi kí còn ghi như vậy. Mahaparvata chính là ngọn Răng Mèo. Túm lại vua Bhadravarman đệ 1 chọn vùng đất này xây đền dâng cúng thần linh. Và mỗi đời vua sau này kế tục làm nên 1 quần thể đền tháp. Rồi Champa suy vong trước Đại Việt, Mỹ Sơn bị lãng quên (như Angcor cũng từng bị lãng quên đến 500 năm). Nhưng cho dù bị lãng quên, vẫn chắc một điều là khu đền vẫn thiêng như đã từng thiêng. Sẽ họa cho kẻ nào dám xúc xiểm dù vô tình hay hữu ý. Đó là lời nguyền của Bhadravarman trong bi kí còn ghi.

Đã là đền thì chỉ để thờ cúng. Nếu không biết thờ cúng thì chỉ nên đứng xa nhìn, hãy để tháp tự thiêng trong cõi của mình. Còn bắt cổ tháp phải nhảy nhót ba lăng nhăng cùng vũ đoàn ABC thì lại là một ứng xử kém cỏi bậc thầy. Vậy mà có đấy, nguyên cả chương trình trực tiếp trên VTV1. Trời ơi là trời. Apsara thì cứ cà dựt cà tưng như hiphop. Sao Apsara ở hoàng cung Campuchia lại dịu dàng đến thế, cứ như cả thiên thu ngừng trên từng động tác. Hay Apsara quê ta đã khéo kết hợp tài tình giữa cổ điển và hiện đại, lồng ghép hiphop cho hợp trào lưu phố chợ? Văn hóa gì đây?

Ta say mê Champa, ta phải lòng cổ tháp, ta không muốn phải nhìn vũ công ABC từ Sài Gòn ra nhảy nhót cùng cổ tháp rêu phong . Ta không thể không buồn khi đèn lazer chớp nháy lia ngang lia dọc trên mặt tam vị thần linh theo cái cách cầm đèn pin quét vào mặt kẻ gian tà. Đôi tai Brama, Visnu hay Shiva chỉ quen nghe tiếng trống paranưng, ginăng hay điệu kèn ai oán saranai làm sao chịu nỗi mấy bộ loa công suất Wat mấy ngàn? Ôi thôi. Rồi váy ngắn chân dài áo dây rốn hở đùi phơi ngực ưỡn ngột thở tượng thần Shiva cụt đầu ức mà không làm sao nói được.

Văn hóa là thế sao? Du lịch là thế sao? Mỹ Sơn tôi.

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2009

KHÉP LẠI, MỞ RA

Một tuần khởi đầu với bao nhiêu cái kết thúc, giả từ. Cuộc đời vốn mặc định như thế, hết mở ra rồi khép lại. Thì ta mong chờ ngày lại mở ra.

Kết thúc một mùa của những calcio, la liga, ligue 1, budest liga hay premier league. Inter, Barca, Bordeaux, Wosburd hay MU... có khi chưa chắc là những người tuyệt nhất bởi lắm lúc (nghiệt ngã) kẻ chiến thắng là kẻ hơn đối phương ít nhất 1 bàn, cho dù cả trận kẻ thắng ấy chơi vật vờ.

Mùa giả từ. Paolo Maldini kết thúc gần 25 năm với bóng, ở mỗi một đội Milan, và mỗi một áo số 3, cánh trái. Và số 3 ấy là huyền thoại, đã là huyền thoại ngay lúc anh còn trên sân. Anh đi vào huyền thoại ko những từ tài năng mà còn từ nhân cách đáng gọi là tấm gương sáng. Tạm biệt anh, Paolo Maldini.

Cùng ra đi mùa này còn có một tên tuổi lớn khác, Louis Figo, đồng hương của CR7. Nhưng so với đồng hương thì Cr7 tính ra còn quá trẻ con (và chắc là ko lớn được).

Một giả từ ngọt ngào khác cũng trong tuần qua là người lang bạt Hiddink. Giành cúp FA trước Eveton nhưng phù thủy ko cầm nước mắt vì phải chia tay Chelsea về Nga. Một ngừơi thực sự tài năng, tiếc cho Chelsea nhưng biết sao, thân này chẳng thể xẻ làm đôi được. Ai lấp đầy khoảng trống Hiddink để lại?

Một giả từ không bóng đá. Một cây hòa âm lừng danh của những năm 80- NS Bảo Phúc. Ngày xưa nói đến hòa âm thì người ta nghĩ ngay tới Bảo Phúc-Bảo Chấn, kiểu như bi giờ Đức Trí , Hoài Sa vậy. Chẳng biết đâu mà lần cái chuyện tử sinh. Nam tào gạch tên ai nấy dạ.

Thôi không nói chuyện khép lại nửa. Sáng nay vtv đưa tin (ko có hình ảnh): VN hạ Kuwait 1 trái do công Tấn Tài (trên mạng thì bảo của Trọng Hoàng SLNA). Có thể nói bác Tô thực sự mở ra cho banh da Việt nhiều mốc, hy vọng đà tiến như thế sẽ liên tục và lâu dài.

Một vừa khép lại vừa mở ra khác khá chấn động: Denilson, tuyển thủ quốc gia Brézil cập cảng Hải Phòng. Quả sốc. Vẫn biết Denilson khá lớn tuổi (sinh 1977), có thể cầu thủ này đã khép lại các trận đỉnh cao, nhưng việc có mặt tại VLeague là một tin quá đặc biệt cho ngửoi hâm mộ. Ai từng xem Denilson trong màu áo vàng xanh hẳn đã rõ về kĩ thuật siêu đẳng của cầu thủ cánh trái này. Nói về khoản múa may với bóng thì CR7 chỉ là hậu duệ. Sự cập cảng này thực sự mở ra nhiều thứ khong chỉ cho Hải Phòng mà còn cho cả bóng đá VN. Tiếc là lượt về Hải Phòng gặp BDương ở Lạch Tray.