Thứ Năm, 20 tháng 11, 2008

Entry for my old career

Bất luận vì lí do gì việc mất dạy của mình vẫn có cái hay, ít ra là để thoát khỏi cái môi trường nồng nặc féminine ấy. Giờ nhớ lại, sao mình đã có thể ngụp lặn trong đó đến những 3 năm, thời mà những cuộc họp chỉ nghe xì xầm áo váy, phấn son, những shop nào mới mở, tiệm ăn nào vừa ra đời, kiểu tóc nào đang thịnh… Gươm hoa gì chứ, lạt lõng cực cùng. Và bẩn. Tiền hoa lẫn lộn. Và bần. Dễ xấu xa theo cùng. Thì cám ơn đi, cám ơn đời cho ta cơ hội chia lìa.

Mùa mười một năm nay, có thể không hoa, hoặc có thể chỉ còn hoa bx or myself mua tặng, như rứa cũng đã quá vui rồi. Những gì đã qua, có bao giờ trở lại, như tình, nên chi… Ai đó thực quá đáng khi tháng mười một lại đòi xách đòn gánh tìm thăm thầy giáo cũ. Trong một đất nước mà nền giáo dục còn búa xua chuyện để xôn xao dù gì vẫn còn đó những ông thầy bà cô đáng kính, đáng để tìm về cùng những đóa hoa và những lời thăm hỏi chúc mừng. Nên chi xin đừng xách đòn gánh phan ngang bó đũa, mà tội mà tình.

Những ngày này, ĐàNẵng biết có bão giông chi không? Trời có lành lạnh âm u như mùa đông năm nào? Nghe đâu cơn bão năm xưa ghé qua thành phố, mấy cụ xà cừ lối Trần Phú Quang Trung cũng bật gốc lìa trần. Ngày mùa đông không mưa, nhiều gió (phải có gió), nhìn lũ lá xà cừ tuôn bay vàng phố thì không chi đẹp bằng, đẹp thiệt đó, hông tin ghé về mà coi. Đi trên hè phố ấy, thả gót giày trên thảm lá vàng, lá như quấn quít ôm lấy chân mình, nghe đời thong dong chi lạ. Bờ kè ghế đá còn không, hay thất lạc đi rồi, không như chiều đông thuở nào nôn nao chờ đọc thư từ ba bốn phương trời Huế SàiGòn Hà Nội Đàlạt Gialai…Và cũng một ngày mùa đông, bão tràn qua thành phố, người đến bên người mang theo giông bão dâng tặng nhau và từ đó kinh cầu ngàn năm không cứu chuộc được hương hoa tàn bay theo cơn giông bão. Có thể hoa bây giờ cũng đã nhạt, hương cũng đà phai, nhưng kí ức thì không như sương tan muối nhạt tình đời, đó là cái treo ngoe cẳng ngỗng cánh gà ấp ôm theo ta từng bước đi về giữa cõi. Nhưng vẫn sống vẫn cười như đoàn lạt đà kéo nhau qua sa mạc trắng không màng nghe chó sủa đêm trăng.

Ngày hai mươi này thấy nhơ nhớ những ngày hai mươi xưa, nhớ những hóa hoa vàng ai mang tặng trong ngày đông lạnh. Căn phòng sẽ ấm, lòng sẽ ấm. cho dù…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét