Phong lai sơ trúc, phong khứ nhi trúc bất lưu thanh. Nhạn quá hàn đàm, nhạn khứ nhi đàm vô ảnh hiện. Thị cố quân tử, sự lai nhi tâm thỉ hiện, sự khứ nhi tâm tùy không.
Vẫn biết thế biết thế, sao rừng ta không yên khi gió mùa qua đi, hồ ta hoài yên ba khi nhạn đã bay rồi. Đơn giản ta không là quân tử. Phải không rừng trúc, phải không hàn đàm, phải không nhạn phải không phong?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét