Tạm biệt mùa xuân.
tạm biệt những hân hoan mong chờ lúc trở về thăm quê nhà rơm rạ
những vòng tay ôm thật chặt người thân sau một năm đi xa
những nói những cười rộn vang khắp xóm
những chó sủa gà kêu heo éc
những tường vôi thơm mùi sơn mới
những lối nhỏ quanh làng tươm tất chuẩn bị đón giao thừa
những chuyến xe chất đầy hơi thở tết gái trai tha hương trở về
những bánh tét bánh chưng bánh da bánh tổ
chợ chiều cuối năm lạnh tê hoa hồng hoa cúc
cội mai co mình đôi bông vàng muộn
năm ni trời đất thay màu
mai không hoa
tường vi bẻ trộm không lá
chỉ có đôi chậu cúc mua cùng Út còn chút sắc vàng
tạm biệt những ngày thiên đường bên mẹ cha anh chị
trẻ con xúm xít cười đùa bóng bóng tung vỏ hạt dưa
tạm biệt gà ta xé lá chanh chỉ
củ kiệu thịt mỡ kèm cải con mắm nêm
tạm biệt khói nhang trên bàn thờ gia tộc
con cúi lạy vội vàng rồi đi
những nấm mồ yên nằm trong cát lạnh
thương người không còn vui tết như ta
tạm biệt những hàng xóm chân chất rạ rơm
những thăm hỏi ân tình tưởng thường tình nhưng mỗi năm chỉ có một bận
những dự định không thành
những hàng xóm bạn bè chưa kịp ghé thăm đành hẹn mùa sau
ông phật chùa hoang đầu làng cũng chưa kịp gặp (lúc nhỏ đi học ngang chùa thường vô sờ tai ông phật)
lần lữa hẹn về chụp cho ông một tấm hình lỡ khi chùa đổ mất dấu ông
mà cũng không
tạm biệt, tạm biệt những món ngon mẹ nấu
tạm biệt ly rượu gạo thơm nồng, ly rémy bỏng cổ
tạm biệt làng tôi nghèo còng lưng tre trảy
trâu bò lạnh run nhai rơm khô
tạm biệt bài chòi rao thai xe dây thất cửu
tạm biệt chiêng trống tiền hiền
cúi lạy ban thờ đêm giao thừa
tâm nhang thắm vội nén này
phút thiêng xin được tỏ bày lòng con
mẹ lại khóc nhìn con đi
Miên khóc đòi ở lại nhà nội chơi cùng chị hai
hình như con cũng khóc
…
tạm biệt ngày xuân
ta rơi bịch xuống ngày thường.