Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011

CON GÁI YÊU BÉ BỎNG

Tháng tám, một chiều mùa thu 200x, ba rưng rưng đỡ đón lấy con từ tay cô y tá... tại một bệnh viện nhỏ cách nhà gần ngàn cây số, chỉ ít phút sau đó con rời mẹ, một mình vô phòng dưỡng nhi. Đêm đó nhà mình không ở gần nhau, mỗi người một phòng, nằm cách ly mà nghĩ đến nhau...
4 tháng tuổi, lần đầu tiên con ra đường nhân dịp tết dương lịch. Đêm đó trời mưa bay, ba mẹ cùng con và bà nội lòng vòng thị xã, mưa rơi nặng hạt, ba tấp vô lề làm xe trựơt ngã, mẹ ôm con lăn vòng xuống đất, may mà con ko hề gì.

Vài tháng sau đó ba đi xa, mẹ và con thui thủi...
Thể trạng con yếu ớt, thêm những ngày vắng ba, trầy trật ở các nhà trẻ tư nhân để sức khỏe con vốn ko tốt lại càng không tốt. Một chiều mưa ba về thăm, thình lình tạt vô xem con ăn ngủ thế nào. Vừa bước vô ba sững sờ rơi nước mắt: con nằm một mình khóc ngất, áo quần ướt đầm lạnh ngắt nước tiểu không có bảo mẫu nào bên con. Ba tức tốc bồng con về nhà...

Buổi sáng năm con 2 tuổi, con thức dậy mắt nhắm mắt mở trượt chân rơi từ tầng 1 xuống đất, may mà nhờ ơn phước ông bà con không sao, chỉ xây xát nhẹ...
Ba thương con, hằng mong sẽ đến với con mọi điều tốt đẹp, ít nhất là được ăn ngủ học hành mạnh khỏe như mọi bé con.
Mỗi khi đi chùa lễ Phật ba đều tranh thủ dắt con theo, thầm mong cho con yên bình, không như những gian nan ngay từ tuổi nhỏ.
Ba cầu trời khấn phật, cho mọi thứ yên bình với con gái yêu bé bỏng của ba.
Những ngày sẽ tới...
Ba yêu con nhiều lắm, Lạc Miên ơi!

...

...

P/s: Chỉ mới bắt đầu một hành trình, phải cố gắng chịu đựng thôi con, như ba mẹ đã phải cố nén lòng cho nước mắt khỏi rơi khi nhìn con cầm bút chì ngồi vẽ trên giường bệnh viện. Ôm cổ ba con hỏi "sao mặt ba buồn vậy?"- Đâu có, ba đâu buồn đâu- "con thấy vẻ mặt ba buồn buồn mà"-Ừ ba đi làm về mệt..."ngày mai ba nhớ mang kem bót đanh răng cho con nha ba"...Sáng nay ghé lại, con vẫn còn đang ngủ, nhìn mà thương. Tuổi này của con, là ăn những gì con thích, là chơi những trò con mê, là chạy nhảy vui đùa, là đua xe đạp quanh sân nhà nội. Bây giờ tất thảy là chống chỉ định như bs khuyên con phải theo... Mà sao phải thế, ba không thể nào ngờ, mẹ chẳng thể nào tin...

Ba yêu con nhiều lắm, Lạc Miên ơi!

Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011

TRÊN SÂN CỎ NHÀ

      Đây hoa cỏ nhà, cho dịu nắng miền Trung. Phải nói nắng miền trung mùa này, rát rạt, thằng tui cháy đen huống chi hoa cỏ. Cây láv sân vườn nhà tưới ngày 2 bận mà cứ héo quèo héo quèo, may mà vẫn còn một số đơm hoa.

...

...

...Lộc Vừng, xóm tui hồi giờ kêu bằng cây Dừng. Từ ngày cây này có giá, dân xóm tui đào bán sạch, mà không bán cũng bị đào trộm. May cái, ngày tui chưa về, ba tui kịp bứng hết ngoài bờ ruộng về trồng vườn nhà, nên chi chừ còn thấy em nó ra hoa...

...

...Phượng Vỹ, vì hoa có cái đuôi như chim Phượng hihi. Dân xóm tui kêu bằng cây Hòe, thường có 2 màu, vàng và đỏ, nhà tui chỉ có cây đỏ đây..

...Hoa Giùng giằng, viết thế hông biết đúng chính tả không, vì xóm tui kêu rứa, ai biết đâu...

...Bông Trang, như xóm tui kêu rứa, hình như người ta còn gọi là Mẫu Đơn...

...Dây Chiều, xóm tui kêu rứa vì chiều tối ngạt hương. Thân dây leo, bền chắc cực kỳ, thân đó lây làm dây cột kèo nhà hay gì đại loại thế, hết một đời người vẫn chưa đứt...

...này thì ai cũng biết, "bảo rằng hoa dáng như tim vỡ, anh sợ tình ta cũng vỡ thôi-TTKH"...

...Hoa Bù Lời, trái của nó làm đạn súng thụt, một thời tuổi nhỏ trưa nắng ko chịu ở nhà...

...Tường Vy, riêng cây này chỉ riêng sân nhà tui có (tính cả xã), là thằng tui đến chơi nhà một cô gái, rồi bẻ trộm về trồng, mới mà đã mười mấy năm rồi hehe...

...Đố ai biết được hoa chi?...

...Lan Huệ sầu ai lan huệ héo. Xóm tui kêu bằng Lan Huệ, thì tui kêu theo, ai biết có đúng không...

...Gì gì đó, mọt dạng xương rồng, thân gai...

...Lão này thì ai cũng biết, Sống Đời...

Còn nhiều nữa mà mùa này chưa hoa. Mà mùa nắng rát rạt như rứa mà chừng đó hoa cũng là hoành tráng lắm rồi.


Nếu bi chừ, mình mần một cuộc Diên Hồng hội nghị như thượng hoàng Trần Thánh Tông 1284 niên xưa trước đệ nhị xâm lược Nguyên Mông thì, 90 triệu dân mình bao nhiêu chủ hòa bao nhiêu chủ chiến ta?

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Một bức thư: Anh như thế là éo được! :):

Anh Trung ạ, sau khi cắm mốc trên đất liền xong xuôi, em thở phào thế là xong được một việc, dù có chịu tí thiệt thòi nhưng dù sao cũng đã xong cái vụ lằng nhằng này, giờ anh tuy có to xác thật đấy, nhưng anh hết trò nhổ mốc lấn đất nhé.

Xong rồi giờ sang chuyện giải quyết cái ao làng, trước nay vì anh to như con tịnh nên em nhịn để cho êm xong xuôi vụ đất cát, giờ đất cát xong rồi, sổ đỏ đâu vào đấy rồi, anh định lè cái lưỡi bò bẩn của anh liếm nốt cái ao làng thì em thật, như thế đéo được đâu, một vừa hai phải thôi chứ anh, tham gì tham quá thể vậy?

Cho nên là vụ 2007 lần cuối em nhịn nhục muối mặt với đám cháu chắt dại dột biểu tội biểu tình phản đối anh cái chuyện anh tuyên bố láo lếu cái ao là của anh tất, lúc đấy khổ nhục kế em tóm đại một vài thằng làm trò, đét cho mấy roi vào mông đít cốt cho cho anh vui lòng anh em mình còn làm cho xong cái sổ đỏ. Nay sổ đỏ xong rồi thì em kệ mẹ, anh động vào cái ao là em bù lu bù loa bật đèn xanh cho chúng nó đào mả bố anh lên đấy, em đéo biết.

Em thật, anh em mình thì nói chung đéo vấn đề, nhưng bọn dân đen của em, chúng nó quẫn quá rồi, anh mà làm quá thì nó bật nốt cả em, chúng nó bảo nhau bố mình mà hèn nữa thì cho bố hưu non, chúng mình cho bố vào viện dưỡng lão luôn. Đành rằng anh em mình môi hở răng lạnh sau mấy vụ đất cát bán chác này nọ cũng rủng rỉnh túi, con cái cũng du học đâu vào đấy cả rồi, nhưng bọn cháu chắt dân đen thì chúng nó đang kêu giời vì giá cả leo thang lạm phát lạm phiếc đau hết cả đầu em chưa biết phải làm sao. May quá anh lại giở trò đúng lúc này thì em thật, anh to xác thật đấy, thâm thật đấy, nhưng quả này anh định chơi em thì anh hơi bị ngu, chó cắn áo rách là chó ngu chứ còn gì. May quá giờ chúng nó có chỗ để xả xì troét rồi, mấy tờ lá cải mõ làng vừa la làng lên phát anh thấy đấy, bọn trí thức nửa mùa phây búc phây biếc hoắng hết cả lên đòi giết chết hơn tỉ thằng nhà anh ngay. Vua thua thằng liều, nhất là dạng Chí Phèo vô sản như mấy thằng cháu chắt nhà em chó cùng dứt dậu nó húng lắm, con sâu xéo mãi cũng quằn, anh công nhận không?

Mà đéo biết bên nhà anh thế nào, chứ nhà em thì phây búc phây biếc vẫn vô sờ tư anh ạ, cấm thế đéo, anh có muốn bị chơi một quả như thằng Mubarack hay thằng Gadhafi thì anh cứ bảo em một câu, em đảm bảo ờ cái ao làng cứ cho là của anh, nhưng dậy sóng thần ngay, đèo mẹ, em bật đèn xanh cho chúng nó tương gạch vỡ vào thì đến váng bèo anh cũng đéo có mà húp, đừng nói chuyện khoan dầu với cả lượn tàu ngầm tàu nổi anh nhé, gần trăm triệu thằng nhà em ít đéo đâu, mỗi thằng nửa gạch vỡ thì lấp mẹ ao làng luôn, thế cho nhanh.

Cho nên là anh cứ suy nghĩ đi, anh đang làm ăn ngon lành thì cứ tập trung mà kiếm tiền đi, chứ bây giờ đánh nhau chưa biết thằng nào ăn được thằng nào trừ phi anh chơi hết gần trăm triệu thằng nhà em và mấy tỉ thằng còn lại trên quả đất này, anh định làm thằng Hitler thứ 2 hả anh? Ờ thì cứ cho là anh thịt được em thật, nhưng để thịt được thì chuyện làm ăn của anh cũng coi như tiêu luôn, anh nhớ nhé, đau đầu phết đấy anh.

Cứ cho là em yếu, cứ cho là em nhịn nhục giỏi em chỉ muốn được yên thân, mấy lần anh có mang súng hoa cải ra bắn mấy thằng quăng chài ở cái ao làng em cũng dắm mắt cho qua, nhưng anh bẻ cần cắt cước của mấy thằng thuyền thúng dò ổ câu cá kiếm cơm ngay bờ ao sát đất của em thì một lần nữa em thật, đéo được đâu, thằng ấy là anh cả nó đang đi kiếm cơm cho em đấy anh, nhân đây em cũng thông báo với anh tin buồn là thằng thứ Vinashin nhà em nó tèo rồi, cả nhà giờ trông đợi vào mấy con mè ranh thằng cả giăng câu thôi. Anh làm thế, đèo mẹ, bọn buôn cá chúng nó sợ chúng nó té hết, cá em ươn thì cả nhà em chết đói à? Anh đã thấy anh vừa tham vừa ngu chưa anh?

Cho nên anh ạ, đêm nay anh cứ nằm vắt trym lên trán mà suy nghĩ cho kỹ rồi từ từ anh em mình nói chuyện phải quấy, rồi có gì em sẽ dạy dỗ bảo ban mấy thằng cu nhà em nó thôi chửi bới lồng lộn rồng lộn lên đòi chiến, chứ em thật, súng hoa cải thì em không có chứ phóng lợn thì nhà em lúc nào cũng sẵn anh ạ, chúng nó mà hô hào tru tréo phây búc phát nữa thì ngay cả em cũng đéo đỡ được cho anh đâu, em thật.

Vài lời tâm sự, có gì không phải anh bỏ quá cho.
Em Việt, thằng em khờ dại bé bỏng của anh.

buitruc: bài ni lượm trên thugian360 chấm cơm, văn phong giống ahtt ghê

Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2011

Ngày 5 tháng 6... Cách đây gần 150 niên (1862), triều Nguyễn ký nhượng Biên Hòa Gia Định Định Tường cho Phú Lang Sa cùng khuyến mãi 4 triệu đô mỹ (bồi thường chiến phí hehe) cho tây. Cách đây 100 niên (1911) anh Ba leo tàu Latouche Tréville với 2 bàn tay đây tiền đây tìm đường cứu nước. Cách đây gần 60 niên (1954) hehe tanh bành bọn địa chủ việt gian trong cơn cải cách ruộng đất. Cách đây 35 niên (1976)chánh phủ mình núa với thế giới rằng 2 chùm san hô xinh đẹp long lanh ngoài bể đông nớ là của riêng tui. Ngày này niên này, 5-06-2011, hehe tui xó zi vì không tôn trọng lời mới của pà con trên fây bút trên ỳahú messenger để đến chung zui tiệc tùng trà nước cùng người anh em cà khựa, nên chi tui gửi lời quan ngại sâu sắc... hehe.

Choáng với cái tít của Vietnamnet- bộ 4 T: Biển đông dậy sóng và nghi án đổi tiền lấy điểm http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-06-03-phat-ngon-and-hanh-dong-hang-xom-xau-tinh-va-nghi-an-doi-tien-lay-diem- Hình như đầu óc bọn này có vấn đề