Thứ Năm, 9 tháng 10, 2008

Đi là sống Entry for October 08, 2008

Sáng nay nhận tin nhắn Fifa, hắn đang hỏa xa du hí Nam Ninh ->Bắc Kinh ->Hà Bắc. Đèo che nó sướng! Lại còn lưu lại TQ đến những một tháng. Thấy ganh tị với hắn, chợt thèm một chuyến thăm Trung Hoa. Hắn bảo đi muôn phương cũng không bằng chuyến Paris của mình. Trời ạ, được đi là vui, những mỗi nơi có một thú riêng. Những cuộc đi, những vùng đất mới...bao giờ cũng đầy cảm xúc. Thảo nào bác Nguyễn Tuân xưa từng phán: "Khi tôi chết hãy thuộc da tôi làm chiếc vali".

Hôm trước nghe có người đến thăm Paris, làm mình nhớ những ngày ở đó quá chừng. Biết bao giờ trở lại được nhỉ? Paris bây giờ ra sao?

Có thể một ngày ta trở lại
Phố sẽ buồn hơn buổi chiều nay
Sông chẳng thể nguyên màu nước cũ
Nắng vàng hơn từ phía chân ngày

Có thể đêm nào ta trở lại
Vỉa hè xưa thành xa lạ dấu giày
Người nghệ sĩ mù kéo vĩ cầm không đợi
Paris không đèn vàng như đêm nay

Rồi có khi nào ta trở lại
Nàng Lisa buồn vương lệ lên tranh
Ánh mắt lạ và nụ cười cũng khác
Notre-Dame không còn tiếng chuông lành

Thì vậy đó, đất trời ngày mỗi lạ
Em ngày sau sẽ xa dấu ngàn xưa
Ta ngốc dại yên chờ sông đứng lại
Hát rằng xưa... tình trẻ mãi không già.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét