Thứ Sáu, 26 tháng 11, 2010

BẤT NHÂN NHƯ BẢO MẪU


Dù đã rùng mình xem clip ấy trên mạng nhưng khi nhìn lại trên vtv trong ctrình thời sự 19h ta vẫn cảm giác ớn lạnh sởn da gà, bữa cơm tối nghèn nghẹn không nuốt trôi. Thuận Giao, rất gần chổ mấy tháng trước đây ta còn ở. Nội Miên nhăn mặt quay đi, bà Út bưng chén cơm chạy hẵn ra hiên nhà chờ xong đoạn phim đó mới vô... Ta hỏi, còn có biết bao nhiêu phiên bản Quảng Kim Hoa như thế nữa ở các nhà trẻ tư nhân? Ta lại hỏi, sao trên đời lại có kẻ bất nhân dã thú như vậy? Phàm làm nghề giữ trẻ, đã không yêu được trẻ thì ít ra làm sao cho đáng với đồng tiền hằng tháng nhận từ tay ba mẹ chúng. Ôg nội Miên quay sang trách ba mẹ em bé sao lại gửi con chổ như vậy. Chắc ông nội quên mất rằng ở Bình Dương (hay Sài Gòn, Biên Hoà), những ông bố bà mẹ trẻ tha hương phải cam trần thế nào trong việc tìm chổ trông con, tìm được chổ giữ con để ba mẹ đi làm là mừng như bắt đựơc vàng. Công nhân xa nhà trăm thứ phải lo, lương bỗng thời bão giá chỉ cho phép họ chọn nơi trông trẻ rẻ nhất, nhà trẻ tư nhân là lựa chọn hợp túi tiền. Nhớ Miên ngày tuổi chưa tròn, các trường mầm non ko nhận vì chưa đủ tuổi, cũng đã chìm nổi qua biết bao nhà như thế rồi, giờ nghĩ lại vẫn còn thấy xót cho Miên.


Bây giờ, Lạc Miên, Lạc thư không còn phải lo nữa, đã về bên ông bà, cô dì, anh chị, ta nhìn các con vui đùa mà thương những bé con không may mắn phải ngày ngày chịu đòn bởi những bảo mẫu bất nhân.

Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010

NGÀY HAI MƯƠI TA NHỚ...

Sáng chớm lạnh trong lòng thị xã, những phố không dài, không xao xác heo may, chỉ lành lạnh khi mùa, ta áo len áo gió găng tay vòng qua các ngã. Thị xã hôm nay nhiều hoa, ngã ba ngã tư rộn ràng hoa bó hoa lẵng hoa cành. Cũng tính dừng lại vệ đường nhón một cành vàng tự biếu nhưng, ai làm thế kỳ kỳ, lại phải vào sở làm, à sao không nếu ai có hỏi hoa này đích thị từ ai thì ta sẽ bảo của ai đó trên cõi đời này tặng ngày quá khứ xa xăm.
Mở mail, nhận vài lời chúc tụng của bạn chung trường thị vui tất thắng. Ta vui ta buồn nho nhỏ không ăn thua. Sáng nhận tin nhắn bé bờm loan đặng, rằng đang hội hè hò hát cùng giáo viên trừong nên nhớ ta ngày hoàng văn thụ. Ừh ta cũng nhớ, nhớ lắm từ sáng chớm lạnh thị xã nhiều hoa mai nay. Đà thành cố quận ngày mưa 20 hoa vàng đôi đóa xoe tròn gương mặt thiếu nữ thiên thanh bão về với phố môi cong sầu thương mắt buồn bi huyền. Ngày hai mươi nơi ấy còn không dãy phố xà cừ thảm lá quen chân. Ngày hai mươi ghế đá bến sông bờ kè nước lớn...
Ôi ngày hai muơi ta nhớ...

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

BÁO CHÍ

Dạo mạng độ rày thấy nản, báo chí nhảm nhí phát kinh. Một tờ, à không, những hai tờ (trang) mà nếu nhìn nội dung và cách câu view rẻ tiền ấy, khó có thể tin được cha của chúng lại là Bộ thông tin truyền thông. Truyền như thế, khác nào truyền dục. Thông như thế, khác nào thông dâm...

Hết thứ để bình chọn hay sao mà đi bầu top 5 đôi vú to nhứt Việt? Bộ Thông Tin Truyền Thông đó hả trời? Cứ đà này mai mốt chắc hẵn có top 3 top 7 đôi mông tròn nhứt Việt, kế đến là top 10 mâ ộh đầy đặn nhứt Annam. Haizaaaaa.

...

Rồi nữa, tận hồi tháng 5 đến giờ, những nửa năm trời, ngày nào cũng dành hẵn một bài chi tiết (kèm hình ảnh + video), chình ình trang nhứt, để khóc thương và rủ rê mọi người cùng xót xa cho Nguyễn Đức Nghĩa, kẻ giết người (yêu) dã man rợ mọi nhứt lịch sử pháp đình. Cứ như đưa tin về một xì ta hô li út. Phu nhân bác tổng bí thư từ trần còn ko ai biết chứ thân phụ kẻ giết người vừa đụng xe chết lập tức được bộ 4T update cho cả nước khóc thương.

Tranh phần đâm chém cướp giết hiếp với bộ 4 T là Trung ương Hội Khuyến Học Việt Nam, tờ Dân trí. Xét về độ nhảm thì 2 đồng chí này chẳng ai chịu lép. Chẳng trách quốc pháp gia phong tan tành theo gió mây, con đâm cha, trò chém thầy, gái trai thi nhau lột đồ tương lên net...

Haizaaaaaa câu view còn rẻ tiền hơn quách đại ca chấm in phô

.......