Thứ Tư, 8 tháng 10, 2008

Lunglinhlunglinh

Ngôi nhà ấy rồi cũng xong, ba mẹ sẽ yên tâm hơn mổi mùa lụt lội. Đi học, đi làm, rong ruổi khắp chốn, nay mới dọn dẹp lại cho chồ ở ba mẹ được tưom tất hơn. Chắc phải đợi đến tết mới có dịp nhìn lại, nghe mẹ và chị ba nói cao ráo và đẹp hơn, thấy cũng vui. Và quan trọng là có gác vững chãi để khỏi phải chở lúa gạo sắn khoai đi gởi nhờ hàng xóm mỗi khi mưa lụt về. Mẹ vẫn chưa chịu khi quyết định dỡ ra làm lại, với một lí do rất ..mẹ, rằng để dành tiền mà xây nhà cho con. Mình thì từ từ cũng được, ba mẹ cũng đâu còn trẻ mà chờ, vả lại ở tuổi mẹ lẽ ra giờ này chỉ mỗi một việc là giữ cháu (như hầu hết bạn bè cùng lứa với mình) chứ đâu phải một nắng hai sương ruộng đồng. Nghĩ mà thương.

Mấy ngày nay mẹ vô thăm, chị ba bảo mẹ phải cố cật lực làm cho xong việc ngoài đồng để tranh thủ vô thăm Miên, mẹ nhớ Miên nhiều lắm, mỗi khi nói chuyện với Miên qua điện thoại mẹ cứ sụt sịt khóc. Khổ nỗi Út sau tai nạn gãy tay thì cần phải nghỉ ngơi nhiều, không gánh gồng nặng nhọc được nên mẹ phải cán đán gấp đôi. Hôm ra đón mẹ ở ga, thấy mẹ gầy và đen hơn nhiều. Bao giờ mới quy về một mối để anh chị em, con cháu chỉ cần dăm ba phút là có thể đến thăm nhau?

Từ hôm tết đến nay Miên mới gặp lại nhưng thấy nội là quấn quít thấy thương. Sáng ra không chịu cho ba chở đi học, đòi ở nhà chơi với nội. Không như hôm tết ở quê, chỉ cho mỗi ông nội bồng, làm bà nội buồn thỉu buồn thiu.

"Lung linh lung linh tình mẹ tình cha, lung linh lung linh hai tiếng gia đình..."

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét