Thứ Năm, 27 tháng 10, 2011
Thứ Ba, 25 tháng 10, 2011
XEM KHUÔN VIÊN ĐÓ BÂY GIỜ RA SAO
Quán trưa vắng khách, chỉ đôi ba bàn, mà toàn khách lạ (thì quen răng được, người cũ ra đi, người mới ghé vào), nhìn quanh chẳng thấy ai quen. Quán vẫn thế, sơ sài với những bậc đá cũ từ nhiều năm xưa. Vào quán, chỉ để leo ngược lên phía sau, lách qua cánh cổng sắt khép hờ, thả bộ trên lối rêu mờ dưới tàng me già, mà ngùi nhớ...

Khuôn viên rêu phong ấy, bây giờ hoang vắng ghê hồn. Hay tại lúc ghé lại, trời đang trưa. Mà không, ngày xưa ngay cả trưa cũng nượp khách (đọc) ra vào, sinh viên các trường quanh thành phố thường chọn ghé đây, để lục lọi thư viện, hay chỉ vì nơi này có view đẹp nhứt nhì thành phố. Khuôn viên ấy, trên đồi cao, sát bờ sông Hàn lộng gió, ngồi trên thành đá xám cạnh mấy khẩu thần công nhìn xuốg Bạch Đằng thong thả người xe, nghe thảnh thơi chi lạ. Vậy mà, nghe đâu khuôn viên này sắp sửa bị ủi đi, thay bằng trung tâm thương mại nhiều tầng.

Gốc sứ già vẫn đấy, cỗi cằn. Bàn ghế đá tênh buồn bên khóm hoa dâm bụt. Cửa đi đóng kín cửa sổ then cài. Hòm thư lạnh có ai buồn góp ý nữa không? Tìm hoài không thấy tấm biển Cercle francophone ở đâu, hay đã di dời như muôn thứ khác ở thành phố này. Đời thay đổi, ngay cả khi chúng ta chần chừ không thay đổi, chỉ thương cho những hồn hoài cổ, suốt kiếp ngắt ngứ nhớ niềm yêu dấu xưa mờ.

Trưa tháng 10, có kẻ dắt con gái tìm về, xem khuôn viên ấy bây giờ ra sao, trên lối đá mờ rêu hắn đâu thể gặp lũ bạn ngày xưa. Thì vẫn đâu đó một thời ước hẹn, rằng một ngày trời đẹp hay chiều toang hoác vỡ, lại có dịp ôm đàn hát cho nhau nghe, để cho niềm sầu muộn bay đi, bao toan tính tan nhoà đi, mà quây quần bên nhau xanh ngời yêu dấu, dù trong ngắn ngủi sát na.

...Con gái ngồi đây chỉ để cho sân rêu thư viện thêm duyên dáng thôi nghe mấy cô mấy chú..
Chủ Nhật, 23 tháng 10, 2011
Thường thì tiếng cười mang lại niềm vui, nhưng sao tui dị ứng với 2 giọng cười thường nghe trên tivi quá xá: mờ cờ Thái Tuấn của Đấu trường 100 & cô Siu Đen. Cu Tuấn sau một câu nói bao giờ cũng khuyến mãi một tràng hả hả hả chẳng ăn nhập gì. Cô Siu Đen già mà thấy mất nết thế nào í, cà tửng cà tưng, cười chỉ để cười, giả đối thế nào. (Đang xem cặp đôi hoàn hảo mà bực)
Thứ Bảy, 22 tháng 10, 2011
Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011
Thứ Tư, 19 tháng 10, 2011
Thử Macro với máy cùi bắp
...fê fáo báo chí...
...rèm quả...
...tường vi...
...tigôn...
...mầm xanh...
...ngọn tường vi...
...đọt bát tiên...
...chùm rượu...
...dủ dẻ...
Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011
Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011
Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011
Vẫn biết làm ngoại giao, nhứt là ngoại giao với với thằng khựa hàng xóm xấu tính quá quắc, là phải chót lưỡi đầu môi 16 chữ vàng + 4 chữ tốt, nhưng sao mình cứ gờn gợn khi nghe thời sự VTV tối qua, suốt cả chương trình đưa tin thăm thú háng xòm toàn tung của anh em, tung của bạn bè, tung của láng giềng, tung của đối tác. Mình chắc phát thanh viên đọc tin tối qua hẵn rất ngượng miệng, ngại lòng. Định hướng dù cần kíp đến mấy cũng không nên bắt dân mình phải nghe phải tin nhựng điều không thật như thế, phải không?
Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011
THƯ GỬI CON
Thư gửi con, mà để gửi cho mình, để liệu đường mà đối đãi với ba mẹ, phải không?
“Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung!
Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.
Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ... mà hãy lắng nghe!
Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.
Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.
Con hãy nhớ... lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.
Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.
Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều... từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.
"Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ."
Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!
Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!... vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.
Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.
Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.
Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.
Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn".
Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.
Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.
Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.
Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...
Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...
Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.
Thương con thật nhiều...
Bố mẹ..."
Nguồn: somewhere in the net

“Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung!
Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.
Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ... mà hãy lắng nghe!
Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ... và bố mẹ đã làm vì con.
Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.
Con hãy nhớ... lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.
Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.
Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều... từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.
"Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ."
Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói... hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận... vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!
Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!... vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.
Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa... hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.
Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng... bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.
Con đừng oán giận và buồn khổ... vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.
Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!... và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ "sinh tồn".
Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.
Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.
Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.
Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều...
Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại...
Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.
Thương con thật nhiều...
Bố mẹ..."
Nguồn: somewhere in the net
Thứ Tư, 5 tháng 10, 2011
GIẢ DỤ
thơ trần thiên thị
giá như
còn tiền trong túi
tôi sẽ mua lại những con đường
trót bán rẻ cho mấy cô hàng rượu
để năm tháng qua
hẹp mãi lối đi về
không cần phải đọc to trước chủ nợ lời thề
vạn kiếp tri ân
giá như
tình còn nồng trong máu
tôi sẽ gởi lời cầu hôn đến mỗi chị chàng
sớm tối gánh đôi quang tình gian nan qua phố
đứng ở ngã tư đường
làm cây đèn xanh đèn đỏ
giữa đêm khuya nhấp nháy dẫu không người
giá như
tôi trả lời được câu hỏi
rằng chim với cá có thể yêu nhau ?
như người ta thương nói:
"với tình yêu thì cái gì cũng có thể "
nhưng chẳng biết
rồi chúng sẽ xây ngôi nhà ở đâu ?
Hay là cuối cùng
chỉ phỉ nhổ vào nhau
giá như
chồng của các cô hàng xóm
là những gã lưu manh
chắc là Don Juan đã đở khổ tâm
khi làm kẻ trộm tình
dán kín tờ rơi lên từng ô cửa sổ
báo rằng trời đất đã hồi xuân
giá như
tóc đến tuổi cũng vàng như lá
xa lìa cành để tóc mới lại xanh
chắc em là em cũng sẽ dịu dàng
gọi chú bằng anh
gọi giọt sữa tươi từ trong lồng ngực
nửa cho con
và một nửa cho tình
ngồi giả dụ
những điều linh tinh
giá như
giá như thế gian cứ xem thằng tôi
là thằng lẫm cẩm
buổi con mắt trót gieo dòng lệ ấm
thơ thẩn là nguỵ tình
con tim là bất nhân
thì Chúa cũng chẳng cần phải Giáng Sinh
Và trên cây thập tự
sẽ không còn người chịu tội đóng đinh
Híhí cẩu tặc lên AP ngồi luôn. Mần răng diệt hết bọn này ta? Nuôi con chó hết hơi, bụp phát tụi nó lượm mất. Tức chết được. Nên chi nếu có tên cẩu tặc nào đó bị dân tình đánh hôi mà quy tiên, thiệt tình mình thấy cũng đáng. http://hosted.ap.org/dynamic/stories/A/AS_VIETNAM_DOG_WARS?SITE=OKTUL&SECTION=HOME&TEMPLATE=DEFAULT
Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011
Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011
Ủa lạ! Tui đặt báo dài hạn nguyên năm (TTVH và Tuổi trẻ cuối tuần) ở bưu điện, đã trả tiền trước, mà răng bi chừ bưu điện hén kêu tui xuống trả thêm tiền vì báo tăng giá. Tui đã trả tiền trước thì coi như hợp đồng đã ký, cứ giá nớ mà mần, chơi đểu rứa về nhà bắt dế bỏ vô lon mà chơi chớ chơi được với ai
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)