Gần 5 năm trước, nhà báo Nguyễn Nguyên có một bài viết cực kỳ cảm động với tiêu đề Chết một cái tên dành cho Văn Quyến khi cầu thủ này bị bắt… Những ngày này chắc Nguyễn Nguyên hẳn cũng đang chứng kiến sự sống lại kỳ diệu của cái tên từng khiến bao con tim thổn thức này… Hồi sinh, chẳng bao giờ không là điều kỳ diệu cả. Và đã có hơn cả một hồi sinh trên những đôi chân từng lầm lạc thuở nào. Tôi thực sự có một nhu cầu viết về họ…

hình ảnh như thế này sẽ không xa
Không hiểu sao tôi lại thích dõi theo bước đi của những đôi chân từng lầm lạc, như Việt Thắng, Quốc Anh hay Văn Quyến, Như Thành. Chẳng phải mình rộng lòng gì cho cam cùng suy nghĩ “đánh kẻ chạy đi không đánh người chạy lại” nhưng thực tình nếu có thành công của họ, cũng đáng cho một lời khen. Bởi sự đứng lên được sau lần vấp ngã và hoà nhập được dù chỉ ở mức tầm tầm cũng là quý, huống là sáng lung linh sau vấp váp thì càng quý hơn bội phần, bởi đi lại được và đi những bước bình thường như hôm nay đòi hỏi họ phải cố gắng gấp hai, gấp ba hay gấp nhiều lần những đôi chân bình thường khác.
Cái ngày VTV đưa tin Như Thành bị kỷ luật treo giò 5 năm, khi nhìn thấy cầu thủ với mái tóc hoe vàng này cười khẩy bước đi, lòng tôi tự dưng thấy căm ghét thằng nhóc lạ lùng và nghĩ, sao không cấm suốt đời cho đáng. Rồi lúc nghe Văn Quyến, Quốc Anh thay lần lượt thay nhau xộ khám sau Seagames 23, trong tôi nghe dâng một niềm hụt hẫng tận cùng, cứ hoài tự hỏi tại sao, sẽ về đâu tài năng bóng đá Việt. Giờ nghĩ lại thấy mình cũng thuộc diện khá hồ đồ. Sai lầm trong đời ai chẳng có, vấn đề là cái cách sửa chữa sai lầm và đứng lên làm lại.

đã hết buồn và hết vấn vương
Liên tiếp hai ngày cuối tuần qua là những tín hiệu vui đến từ những đôi chân lầm lạc ấy. Với Việt Thắng hay Như Thành, những cầu thủ từng giương cao cúp vàng AFF thì đã quá rõ ràng cho thành công của họ. Riêng Với Văn Quyến và Quốc Anh, khoảng thời gian qua quả thực là một thử thách vô bờ. Quyến trở lại V-League với dáng người tròn lẳng, béo núc nặng nề. Chứng kiến trên sân Gò Đậu chiều 27 tháng 3 ấy, người lạc quan nhất cũng không thể tin rằng sẽ có ngày Quyến trở lại phong độ hoàng kim. Nhưng rồi, liên tiếp 3 trận gần đây Quyến đều đều nhả đạn, mà toàn là những bàn thắng đẳng cấp, trong đó đáng kể là bàn thắng được coi là siêu phẩm của 4 vòng đấu trong tháng Sáu. Nhận bóng từ cánh trái, Quyến dốc xuống biên. Cú ngoặc thứ nhất làm trôi đi một hậu vệ cánh. Cú đảo thứ hai biến hậu vệ tiếp theo thành một gã hề. Dù hơi loạn choạng mất đà nhưng sau cú đảo thứ ba là pha cứa lòng chân phải made in Phạm Văn Quyến không lẫn vào đâu được. Bóng vẽ một vòng cung điệu đà lượn cuốn vào góc chữ A. Một siêu phẩm của số 10 không ngần ngại. Thế mới hay, mới thấm câu nói bất hủ của ngài Alex: Phong độ là nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi. Sau bàn thắng đó, Quyến tiếp tục vẽ nên một siêu phẩm thứ hai kể từ ngày trở lại V-league. Cú phạt trực tiếp từ 30m cách khung thành HAGL, chỉ chạy đà đôi ba bước Quyến vẽ một vòng cung lượn qua hàng rào, bóng bay đến gần khung thành đột ngột đổi quỹ đạo cuộn gập xuống ghim vào góc chữ A, bóng khẽ liếm cột dọc rồi tung mép lưới trước sự ngỡ ngàng của thủ môn và toàn bộ khán giả trên sân. Thì Stoiskov, Hagi hay C.Ronaldo, Beckham cũng chỉ có vậy, khác gì nhau đâu. Cho đến trận chiều qua, khán giả khó tính nhất từng không ưa Văn Quyến cũng phải thừa nhận một điều: Quyến đã thực sự trở lại với đúng nghĩa tầm vóc một ngôi sao. Không phải chỉ bởi pha làm bàn từ chấm phạt đền khiến Bình Dương khóc hận mà suốt trận, Quyến như con thoi tả hữu khắp mặt sân. Ngoài pha đi bóng dẫn đến phạt đền phút thứ 3 Quyến có vô số đường chuyền sắc lẹm xé toang hàng thủ BD, tiếc là đồng đội của anh không tận dụng tốt cơ hội. Đã xưa rồi một Quyến béo ì ạch lười di chuyển, thiên rê dắt. Quyến hôm nay đã có cả lùi về sân nhà tranh chấp, hỗ trợ phòng ngự. Quả đáng mừng.
Chiều qua ghé nhà lão bạn già nhâm nhi xem Đà Nẵng tiếp Long An trên chảo lửa Chi Lăng, lại có dịp chứng kiến sự xuất hiện trở lại trên cả ngọt ngào của Quốc Anh. Với riêng Quốc Anh, cho dù suốt giai đoạn một phải liên tục dính chấn thương, mình vẫn tin như đinh rằng anh sẽ trở lại đẳng cấp của mình. Quả niềm tin của mình đã không bị phụ. Trong một chiều mưa xuất thần, sóng sông Hàn đã cuốn phăng xưởng gạch Đồng Tâm với 4 bàn không gỡ. Chính xác là Quốc Anh đã cùng Thanh Phúc quần cho đoàn quân Long An đến tơi tả. Ngoài pha tiếp bóng bằng gầm giày tinh tế rồi tung cú sút thần sầu khiến Santos dù bay người hết cỡ cũng không thể ngăn nỗi bàn thua đầu tiên, Quốc Anh góp công trong hầu hết các bàn tiếp theo của cơn lũ sông Hàn cấp 4. Đi bóng như lên đồng, cầu thủ số 10 (nâng cấp từ số 6) cứ một mình thong dong múa may như chốn không người khiến các hậu vệ Đồng Tâm chỉ biết đứng nhìn. Cứ sau mỗi cú ngoặc bóng là y như rằng trôi đi một hậu vệ. Cứ thế bóng dốc xuống biên, bất ngờ ngoặc lại rồi đập vô trung lộ, nơi đó có một lô các cầu thủ đang trên đà băng xuống, không có bàn mới là chuyện lạ. Có thể số 10 Sông Lam chưa đạt đến 100% phong độ nhưng số 10 Đà Nẵng thì khác, dường như Quốc Anh đã thực sự trở lại là chính mình của 4 năm trước, sung mãn, tự tin, lắc léo và đầy cảm xúc. Và chắc chắn độ lì hơn hẳn trước đây.

mũi tên màu da cam
Đà Nẵng thắng. Điệp khúc ấy bây giờ như câu nói của cụ cố Hồng, Biết rồi khổ lắm nói mãi. Nhưng thắng theo cái cách chiều qua thì không thể có gì hoàn hảo hơn. Quả thực Đà Nẵng vô đối lúc này. Trong lúc Ameida và Gaston ngồi ngoài mà lũ sông Hàn vẫn cứ phăng phăng như thế thì thử hỏi, ai ở V-league này có thể đứng ra làm đê chắn sóng? Xem trận chiều qua nếu có tiếc, thì tiếc sao thời gian lại sớm hết để ko còn được xem áo cam phô diễn thứ bóng đá ngoại hạng. Tiếc sao hiệp một trời lại mưa quá to để kỹ thuật áo cam bị che bớt phần nào. Ngay cả HLV Đồng Tâm cũng phải tâm phục ngã mũ chào. Giờ là lúc Lê Huỳnh Đức có thể tính nên vô địch ở trận nào trong 6 trận còn lại. Chắc là cầm cúp trên sân Chi Lăng, mới thỏa lòng dân Đà Nẵng.
Vòng 20 là vòng đấu đầy dấu ấn của những đứa con lầm lạc đã tìm lại lối đi ngay dưới chân mình. Phải thế chứ, Văn Quyến Quốc Anh! Và con đường trở lại tuyển quốc gia như chưa từng gần hơn thế.
Kỳ tới: Lũ sông Hàn tràn sân Gò Đậu. Ai yêu Đà Nẵng thì vào lúc 16 giờ ngày 19/07/2009 đến tại sân Gò Đậu, thị xã Thủ Dầu Một, Bình Dương vỗ tay cổ võ đội quân áo cam nhé.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét