Thứ nhứt, tiền thân của SHB ĐN bây giờ là Công Nhân QNĐN lừng lẫy hồi xưa, thời của Sinh Đen, Trung Rừng, Phan Văn Lợi, Nguyễn Phan Hoài Linh, Hà Xá (từ Công An chuyển qua)…cọng với anh em nhà Phan Thanh (Thanh Hùng, Thanh Đức, nay có cháu chắc Thanh Phúc, Thanh Hưng), Bùi Thông (Thông Tân, Thông Tin). Thời đó tuyển quốc gia có đến 2/3 là dân CNQNĐN. Ở giải trong nước thì ĐN thích cho ai thắng thì cho, muốn ai thua cũng dễ ẹc.
Thứ đến là có đến gần 10 năm học hành làm diệc ăn chơi nhậu nhẹt cà fê cà pháo Đà Nẵng nên tui yêu Đà Nẵng âu cũng lẽ thường tình. Trong khoảng thời gian đó cũng không ít lần rồng rồng rắn xếp hàng chen vô sân Chi Lăng, chen chúc ôm nhau nối dài từ Ngô Gia Tự, dọc Pasteur ngang qua café Thạch Thảo đến tận café Tuổi Hồng góc Phan Chu Trinh. Không khí ấy thiệt vui
Ngoài ra cũng còn nhiều lí do linh tinh, kiểu như tiền vệ cánh Quốc Anh, hàng xóm bà xã ngay thị trấn Trà My mà mỗi lần về quê tui đều ghé nhà Quốc Anh nhậu với ông Thu- thận phụ số 6. Thiệt ra tui nhậu ké thôi, cậu Lộc của bà xã là bạn tài xế với ông Thu, tui thì lại khoái Quốc Anh từ seagames mấy mấy đó, thành ra…
Dài dòng như rứa để hiểu vì răng tui hay nói về SHB ĐN.
Nhưng cái ý chính tui muốn nói ra đây, là cái bệnh trầm kha của đội bóng tui lỡ yêu này, bệnh đá ko thiệt. Từng có lần tui lo ngại rằng lượt về Đà nẵng sẽ từ từ thả như mấy mùa trứoc, cái thua kiểu thua
Và mùa này nếu có lên ngôi vương thì chức vô địch của SHBĐN cũng vẫn lợn cợn thế nào ấy, không đã chút mô.
Từ đây thiên hạ có thể hiểu thế nào về mấy chữ SHBĐN? Tui tạm dịch ra tiếng Việt như sau:
SHBĐN=
Nhưng tui e
Mà như rứa thì
SẠCH HAY BẨN ĐẦY NGƯỜI?
Mấy cái tạm dịch của anh thú vị ghê!
Trả lờiXóa