Thứ Ba, 30 tháng 6, 2009

Đôi khi ta hát lời hát ngu ngơ

Cũng khá lâu rồi không nhe nhạc. Băng đĩa ngủ yên cùng bụi bặm trên kệ. Folder thuviennhac đến 30gb trong máy tính cũng chẳng đụng tới. Dàn hifi dường như chỉ coi film hành động AngelinaJolie, Arnol hay Xuân Mai, TomJerry. Guitare trên vách cũng im lìm, như cách nói của Trần Lập, "bụi mờ quá khứ giăng che trên cây đàn nín câm" (Bông hồng thủy tinh)...

Hôm rồi lang thang tình cờ đụng phải mấy bài ca xưa, thấy lòng mình vẫn còn đó những đôi khi. Những Bâng quơ, Khúc mùa thu, Thương lắm tóc dài ơi ... cùng giọng ca khuất bóng Lê Dung nghe lại thấy thân thuộc lạ lùng. Thân thuộc đến từng khúc intro, từng đoạn giang tấu, từng câu bass hay nền vocal. Và nhất là tiếng  rải piano như ngàn mưa kỉ niệm, day dứt, u hoài một thời tuổi trẻ. Mỗi bài hát là cả một vùng kí ức vui buồn. Ta đã đi qua những ngày tháng đó cùng hẹn hò của định mệnh, như không thể còn cách khác, để chọn lựa hay chối từ. Và dù buồn thương hay tươi vui, dù nghiệt ngã đắng cay hay hạnh phúc, tất cả đã là một phần đời không thể đổi thay.

Có 2 tiếng hát khác cũng gặp lại lần này, làm dậy lên những tiếc nuối vô bờ. Thu Phương của thời Dòng sông lơ đãng, Thôi anh hãy về, Thà là hạt mưa bay ... và Bằng KIều của Trái tim không ngủ yên, Còn mãi nơi đây, Cơn gió thoảng... Chẳng có giọng hát nào thời này có thể sánh được. Và nói đến Thu Phương, lại tiếc cho HuyMC, một giọng hát hay lạ lùng. Tiếc và tiếc. Mỗi ngừoi có một con đường của riêng mình, sao mình lại phải tiếc nhỉ, đa mang.

Mừng cho ta, vẫn còn say mê những thứ đáng say mê.


2 nhận xét:

  1. Hình dung một ngày đẹp trời, ở một quán cafe với không gian rộng rãi và mát mẻ, cùng một số người bạn nữa, được nghe anh đàn...

    Trả lờiXóa
  2. Rất vui với cái hình dung trong vắt của em, chỉ e bi giờ các ngón ko còn chạy êm trên phím nữa. thanks em nhiều.

    Trả lờiXóa