Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2009

Tốt đẹp đến thế ư???

Những ngày cuối năm, cứ nao nao nỗi nhớ nhà. Còn mấy ngày nữa… Trời nơi này đã ấm áp hơn tuy buổi sáng Miên vẫn còn mang găng tay, mũ len trùm đầu. Hình như chẳng còn kẽ hở nào để gió có thể chạm vào người, qua chiếc khẩu trang dày Miên vẫn cứ bi bô, thỉnh thoảng vẫn rút tay ra khỏi túi áo chỉ trỏ: Con bò nè ba, xe hơi nè ba, con chó nè ba… Cẩn thận như thế, kỹ càng như thế, mà vẫn không lường hết được những rủi ro thường trực…

Cú ngã sáng qua từ trên lầu, lốc xuống cầu thang trôn ốc, sóng xoài trên nền nhà chỉ vì một khoảnh khắc lơ là của ba mẹ. Nếu không có mụ bà che chở, nếu không nhờ phước đức ông bà để lại, có lẽ ba mẹ phải một đời mang tội. Chỉ có thể là phước đức mới có thể giúp Miên chỉ xây xát nhẹ ở lưng, dù từ tầng một xuống sàn ít ra cũng gần 4 mét trong khi cầu thang xoắn ốc thì dốc đứng, sau tiếng thét thất thanh của mẹ ba chạy lại đã thấy Miên nằm ở chân cầu thang rồi… Họa trung hữu phúc. Không chỉ phúc mà là đại phúc của năm con chuột này…

Ba mẹ thay phiên nhau nghỉ buổi sáng buổi chiều để ở nhà chở Miên đi chụp phim. Nguyên cả buổi sáng của mẹ chỉ là công cốc, vừa mất tiền, vừa không được gì chỉ vì cái “ưu việt tươi hồng của bệnh viện xã hội chủ nghĩa”. Thêm một minh chứng cho cái chế độ xã hội thối nát, hành xác dân tộc việt suốt mấy chục năm qua. Trưa về bước vô nhà nhìn mẹ Miên nước mắt ngắn dài kể lại hành trình khám bệnh của hai mẹ con mà sôi gan, mà ước cho cái đê sông Hồng chóng vỡ, cuốn phăng cái guồng máy bệnh hoạn kia đi, ưu tiên cho thằng bộ y tệ (hại) kia về chầu diêm bvương trước nhất. Sau khi hành 2 mẹ con chạy lòng vòng từ bệnh viện này qua trung tâm khác (mà mỗi nơi là cả một hành trình chờ gửi xe, xếp hàng lấy số, mua lệ phí khám, nhận thông báo: ở đây không có chức năng khám nhi). Chặng cuối cùng là viện bệnh đa khoa BD, khi đã qua tất cả quy trình kể trên đã là 11gkém 5. Bà bs gọi vô và chữi, hạch sách, hẹn chiều. Nếu có mặt ở đó, chắc phải tống một đấm vào mặt cái mụ áo trắng đội lốt, mang danh bác sĩ xã hội chủ nghĩa kia cho hả giận. Chưa từng nghe một đất nước nào mà bệnh viện lại rẻ rúng người bệnh như Việt Nam. Đã từng hai lần chứng kiến cảnh ấy, và nghe kể thì quá nhiều. Có lần anh bạn người Pháp tận mắt thấy, anh kinh ngạc thốt lên: “C’est incroyable! On appelle ce truc l’hôpital?” (Thật không thể tin được! Cái quái quỉ này mà gọi là bệnh viện được ư?). Than ôi, dân ta còn chịu đựng cho đến bao giờ? Trên báo đài, trên lớp học hằng ngày vẫn ra rả y đức, xã hội ta là một xã hội ưu việt, chế độ ta, nhà nước ta là… (một cục c… chó mắc mưa phùn).

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét