Mai là được về quê rồi.
Sướng rứa chớ sướng răng nữa.
Nhưng mà, anh Jet star lại bắt chước Bùi Giáng tiên sinh rồi. Số là Bùi tiên sinh từ SG về thăm quê Đại Lộc mà lại đi..bộ. Bác ấy bảo rằng, cái nỗi nhớ nhà, mong ngóng quê hương thiệt lớn dành dụm lâu nay, nếu về cái rụm thì cái niềm mong ngóng ấy cũng hết cái rụp. Rứa là bác ấy quyết định đi bộ, để chi?, để để dành nỗi nhớ nhà ấy lại, nhấm nháp từ từ.
Trở lại chuyện anh Jet star, ba mẹ Miên và Miên mua vé 11h trưa mai cất cánh, dự kiến đến Đànẵng tầm 12h, taxi tầm tiếng rưỡi tới Tamkỳ, chiều tranh thủ vô phường AnMỹ công chứng một số giấy tờ, tối về nhà nội nhấm nháp không khí tất niên heo gà bánh chưng bánh tét… Rứa mà sáng ni, anh Jet gụa điện báo tin, chiến bay (dự kiến) sẽ cất cánh vào lúc 15h45 i/o 11h như ghi trên vé. Thiệt tình là ba Miên thích Bùi tiên sinh thi sĩ, cũng thích cái cách để dành nỗi nhớ nhà nớ, nhưng cú delay ni của anh Jet star thì xin kiếu, em đây hổng có cần. Nếu ngày 28 tháng chạp mà UB phường không còn làm việc thì chắc tui chết mất, công chứng không được giấy tờ, i/e giao dịch không thành công, là tui đây kéo theo vỡ một chuỗi kế hoạch khác nữa.
Có thể đây là ín tray cuối cùng cũng nên, để coi tổng kết nhẹ thử năm ni mùa màng cấy hai được mất ra làm răng.
-Dù vẫn còn nhà mướn, nhưng đã sửa được cái nhà cho nội Miên khang trang hơn, nước lụt khỏi phải chống ghe nan chở lúa khoai đi gởi nhờ
-Công việc tương đối ổn, dù còn nhiều điểm cần phấn đấu. Kinh tế khó khăn, nhưng cuối năm vẫn có 8 tháng lương bonus, rứa là vui nhiều nếu nhìn quanh công nhân ta không có tiền về quê…
-Mất mát không kể, chỉ muốn nhắc đến cái được lớn nhất trong năm, ấy là cái té của Miên không hề hấn gì. Dù một năm thất bát, chỉ cần như rứa cũng coi như là được mùa.
Ra tết có nhiều thứ để làm, trước mắt là đi chơi xa xăm lạnh lẻo 1 chuyến, những chiện khác khi khác kể nghe chơi
Chúc cho, hy vọng cho, nhiều điều sẽ hay ho tốt đẹp như cái diễn văn Obama tối qua (hình như bác ấy viết bài diễn văn ấy cho Việt nam mình í)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét