Rứa là đến lược mấy bác tổng ra về. Khi mấy bác phó đi, tui cứ nghĩ là chỉ trảm dằng mặt mấy phó là xong, như kiểu trảm Như Thành năm 2003, ai dè... Thế mới hay cái hậu trường nhiêu khê cẳng ngỗng chân gà quê ta. Biết đâu mà tin, thôi chỉ còn cách tin vào mình, vì mọi giá trị đã đảo lộn, tất cả là phù phiếm như chức tước, như thể chế, như thượng tầng... Năm 2008 quả là một năm đại hạn cho truyền thông, từ báo chí cho tới mấy nxb. Và cũng ngầm hiểu rằng, từ nay báo chí ko còn chi để đọc, ai thích thì đi kiếm báo nhân zân hay quân đội nhân zân. Đời cay như vị tướng già, đắng như bác phó bác tổng...
Nhưng dân ta tinh tường lắm, mối mọt, sâu bọ, cái giường kót két không qua mắt được dân ta đâu. Chờ lịch sử sang trang, chờ sử lịch xô đè, chờ cái đê sông Hồng nó vỡ, Hà Nội ngàn năm văn hóa bẻ trộm hoa sẽ bị cuốn phăng đi...
Tối qua nhóm 12.8 Trần Cao Vân đang trú phương nam tập trug tất niên tại Gò Vấp, mấy thằng tụm lại nhắc chuyện xưa lại thấy thương tuổi học trò nông thôn nghèo, thấy nhớ những chiều đạp xe chở gạo chở củi lên nhà trọ, mỗi tuần 2 ngàn đồng việt nam vừa ăn sáng vừa ăn trưa vừa ăn tối... nhớ con đường đất lầy lội mưa gió đò giang. Này lão dsỹ Vũ Trọng Văn, nào lão Võ Tấn Sang ngăm đen thấp bé, giọng vẫn đặc Tam Dân; này nhà sư vướng lụy Nguyễn Đìng Lộc; này bác De Castrie Cao Minh Anh mũi nhọn... Tất cả đề huề vợ con..
À, trên đường thấy Nguyễn Oanh nhà sách có giảm giá, tạt vô bợ một đống có...sáu chục ngàn việt nam đồng. Ơ hay, tuyển tập bút kí HPNTường 2 cuốn cả ngàn trang giá còn có ..30 ngàn. Thấy tội bác tác giả "Ai đặt tên cho giòng sông" vừa được tuyển vô sách giáo khoa. Triết học phương đông có sáu ngàn rưỡi. Cuốn tranh Bửu Chỉ in giấy couché bóng đẹp, khổ vuông trông vô cùng hàn lâm ấy giá có hâm mấy ngàn. Ơ hay và ơ hay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét