Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2009

Thương mẹ ta có lần ngồi khóc

Vũ Hữu Định quen thuộc với chúng ta với Còn chút gì để nhớ qua nhạc sĩ PD. Xin post lên đây một bài khác của ông, mình nghĩ cũng rất hay. VHĐ dù ko là dân gốc ĐàNẵng nhưng lập gia đình và không may mất ở đó, té từ lầu một đầu năm 1981, tại xóm An Hải.
Bất sá nhớ thằng bạn xa quê
Vũ Hữu Định
Chiều đỏ rực một vùng dưới núi
Mặt ta bây giờ cũng đỏ bao la
Gió bát ngát có lòng mở rộng
Đường lên cao như có mây sa.
Mây sa lưng lửng chiều không nắng
Có nhớ chi như lúc nhớ nhà
Cám ơn bầu rượu – ôi màu rượu
Bạn tri âm theo sát đời ta.
Buổi trưa xuống quán bên đường núi
Có nhớ trăm dây buộc lấy ta
Chẳng biết cánh rừng thu mới đổi
Chím với lá rừng mới đổi lời ca.
Đôi khi cùng quẫn ta thầm trách
Cớ sao đem ta tới chốn này
Nghĩ ra thì ở đâu cũng vậy
Ta vẫn là ta khinh bạt đắng cay.
Có lẽ ta là thằng bất sá
Cớ sao ở đâu rồi cũng bằng lòng
Thả trôi cái sống cho đời dạt
Mẹ buồn ta tóc trắng lưng cong.
Thương mẹ ta có lần ngồi khóc
Nhớ quê ta có lúc lơ ngơ
Nay ta lại yêu rừng mến núi
Tiếc con đường mây mai mốt bỏ về.
Mai này tàn cuộc lòng nhớ núi
Bây giờ ở núi nhớ miền xuôi
Có lẽ suốt đời ta vẫn vậy
Ở một nơi để nhớ một nơi.

1 nhận xét:

  1. Bài thơ hay quá bạn ơi...
    Chỉ vương một nỗi...
    buồn vơi lại đầy...

    Trả lờiXóa