Những vần thơ sầu rụng Phạm Phú Hải
Tên thật : Phạm Phú hài
Sinh năm :1950
Quê quán : Điện Ngọc, Điện Bàn, Quảng Nam
Chổ ở hiện nay : Thành phố Đà Nẵng (vừa mất)
Sầu như địa mộ
Chiều chiều ra mộ buông câu
Cá bơi xương trắng chiều sầu như bia
Hàng hàng ngang dọc phân chia
Óc Diêm Vương chảy dưới kia lạnh lùng.
....
Ta rút xương làm gậy chống đi
Lột da chân mà kết làm giày
Bứt ngàn sợi tóc đan làm mũ
Nấu chín thời gian uống thật say.
....
Một năm có bốn mùa nhưng tôi biết có một mùa thứ năm
Không gian có bốn phương nhưng tôi biết có một phương thứ năm
Tôi đang sống/Trong mùa phương không tên đó.
A, AA, AAA, AAAA, AAAAA...
(...bất tận, âm thanh A bất tận...)
Tặng Sa di Tân Kiến, chùa Phổ Đà, Đà Nẵng.
Lạnh mùa thu ở trong núi đá
Có con cá nhỏ chết bên cầu
Có con chim nhỏ vì vui quá
Cũng chết bên cầu ấy, bữa xưa.
Có một thư sinh lên núi đá
Hỏi thăm đường tới chốn Bất lai
Trăng khuya úp mở sau ngàn lá
Bướm đỏ đàn đàn chấp chới bay.
Có lão tiều phu trong núi đá
Mười năm say hương quế quên về
Lều dựng gió đầy rung mái gió
Một bầu cô nguyệt chảy tràn khuya.
Trăng khuyết xuôi trăng tròn
trăng khuyết ngược
Rứt tháng, hái ngày, phơi khô năm
Năm khô râu cũ đùn râu mới
Sợi sợi ấn ngời vô lượng quang.
Xuất định bốn bề sương giọt giọt
Con chim xưa sống lại bên cầu
Tiểu lão mặt trời vai tịch tịnh
Mặt trời rơi xuống giữa dòng sâu.
Chẳng đến đâu chẳng từ đâu đến
Con chim ngày cũ hót inh rừng
Bên cầu đứng ngắm hai dòng nước
Một chảy xuôi dòng một ngược nguồn
Không ở đâu không đâu chẳng ở
Cá hồi dương lội ngược chiêm bao
Cầu gãy hai bờ xưa tương ngộ
Trùng phùng từng hột đất xôn xao.
Mùa thu núi đá lạnh vô cùng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét