Thứ Tư, 10 tháng 9, 2008

Entry for September 09, 2008

Tháng 9.

Có cảm giác bất ổn, nặng nề sao đó, khó tả, nhưng rõ ràng là mất ngủ. Nhà cửa, công việc, mọi người xung quanh... Mỗi sáng vẩn ngồi cafe Ông Già trước khi đến công ty, sau khi đưa Miên đến trường, vẫn những gương mặt quen gặp nhau cũng chỉ để khào khào ba diều bốn chuyện. Lẽ ra phải vui mới phải, mà sao không vui?

Sao không biết lách qua ngày tháng mà đi nhỉ? Làm sao ôm hết đất trời với vòng tay bé nhỏ, phải không?

Carton hơn kém vài phân là chuyện bình thường. Tem nhãn xê xích vài mm là bình thường. Late vài ngày vài giờ cũng thường (huống chi lệch đôi ba sat na).Thì thôi mặc cho thế giới Frieldman có phẳng đi, kinh tế Mỹ có cố outsourcing châu Á, Fredie hay Fannie có trầy da đôi chút thì cũng đã có US Gov. lo rồi. Thế giới biến động mà. Nga sau nhiều năm im hơi lặng tiếng giờ cũng trỗi dậy đòi làm đối trọng, lại còn tuyên bố dọn sạch quân Nato trên biển đen trong vòng mấy chục phút. Khiếp! Kinh tế thế giới nhứt đầu sổ mũi khi ktế Mỹ húng hắn ho nhẹ. Kinh! Làm cho doanh số công ty có chiều không đủ điều kiện cho mình toucher bonus à la fin de l'année. Thôi kệ, nước chảy bèo trôi. Hoa hậu còn hạnh kiểm trung bình mà, nhân vô thập toàn. Mọi sự cũng vậy thôi.

Sáng ra chở Miên đi học. Nghe Miên ngọng nghịu hát. Nhìn Miên chỉ trỏ mọi thứ hai bên đường. Chìa má cho Miên "chụt" byebye. Ừ như rứa là vui.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét