Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012

Những bóng người trên sân ga

Những cuộc chia lìa khởi tự đây
Cây đàn sum họp đứt từng dây
Những đời phiêu bạt thân đơn chiếc
Lần lượt theo nhau suốt tối ngày.

Có lần tôi thấy hai cô gái
Sát má vào nhau khóc sụt sùi
Hai bóng chung lưng thành một bóng
“Đường về nhà chị chắc xa xôi?”

Có lần tôi thấy một người yêu
Tiễn một người yêu một buổi chiều
Ở một ga nào xa vắng lắm
Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu.

Hai người bạn cũ tiễn chân nhau
Kẻ ở sân toa kẻ dưới tàu
Họ giục nhau về ba bốn bận
Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu.

Có lần tôi thấy vợ chồng ai
Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài
Chị mở khăn giầu anh thắt lại:
“Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!”

Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi trấn ải xa
Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng
Lưng còng đổ bóng xuống sân ga

Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly.

Những chiếc khăn màu thổn thức bay
Những bàn tay vẫy những bàn tay
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?

                                 Nguyễn Bính

5 nhận xét:

  1. những dòng thơ rất đời, rất người bác buitruc àh

    Trả lờiXóa
  2. Lâu quá mới check mail, lâu quá mới đọc thơ Nguyễn Bính...Cảm ơn BTS!

    Trả lờiXóa
  3. Hihi ga Tam Kỳ ny đúng nghĩa chia ly, nằm chính giữa độ dài đường sắt bắc nam đó em

    Trả lờiXóa
  4. Ga tàu lửa có lẽ là nơi buồn nhất trong các loại ga, bến (bến xe, bến đò...) BTS nhỉ? Nhà e ở cách xa đường tàu chừng 700m, đêm khuya nghe tiếng còi tàu, buồn đến não nùng.

    Trả lờiXóa
  5. lâu rồi ko ghé nhà a! hạnh phúc xa, và hạnh phúc nhỏ!

    Trả lờiXóa