Ừ, là người chứ có phải thánh đâu mà tránh khỏi những cơn tưng bừng giận dữ rất, dù biết chắc là sau cơn tam bành nồng nàn ấy ta chẳng gặt về được tẹo gì. Ta bực tức, ta lồng lộn lên như thú hoang kia cũg chỉ để hả cơn lồng lộn nhứt thời vô bổ ấy thôi.
Cuối hạ một trưa 198x (x<3), thằng Tư (thuở ấy chưa biết bơi) chân đất đầu trần theo đám thiếu niên trong xóm ra bến ông Cừ* tắm sông. Khúc sông này nước cạn, chổ sâu nhứt chỉ tầm dế non** người lớn, dân trong làng lội bộ qua Gành Sông*** mỗi ngày, nên bến ông Cừ còn có tên bến Lội. Nói là tắm sông cho lẫm liệt rứa thôi chứ thực ra thằng Tư nào dám tắm, chưa biết bơi, lại là lần đầu ra sông, hắn chỉ ra bến đứng trên bờ nhìn chúng anh tung tăng trong nước xanh giòng. Hắn nhớ, như in, là có lội ra mép nước chạy theo bầy cá ngạnh cá mương. Chỉ vậy thôi. Cũng đã là cả gan lắm rồi. Mải mê chạy theo lũ cá lượn lờ nước sông trong, thắng Tư đâu hay ba ra đứng cạnh bờ tay cầm một cây hom sắn****
Đó có phải là lần đầu tiên thằng Tư bị đánh đòn hay khôgn, nhưng là lằn roi man tính biểu tượng hắn nhớ nhất. Một lần nhớ đời dù chỉ một lằn hom sắn vắt ngang mông. Hắn thút thít khóc chạy vế nhà. Sau này, hắn hiểu, ba vì thương mà cho hắn lắn ngang mông ấy. Giữa trưa ra sông là một điếu cực hông nên***** rất. Tầm giờ đó nước sông lên mạnh, chảy xiết từ bến ông Cừ ngược hướng bến ông Đà, mà bến ông Đà nước hẳm sâu hơn một sào ghe, trôi về bến đó chỉ có nước chờ ba ngày sau mới tìm được đường về… Có thể thêm vài lần khác nữa, trong những trạng huống khác nhau, nhưng hắn chắc chắn một điều, ba mẹ hắn không bao giờ xuống tay kiểu tát thẳng vào mặt, vả vào miệng, dùng tay chân đấm đá như thường thấy ở mấy nhà hàng xóm láng giềng. Con Ba thắng Tư con Năm con Út nếu có hư đáng phải đòn cũng chỉ vài lằn ngang mông, nặng hơn là leo lên phảng mà quỳ… Những lần như thế không nhiều, chỉ đủ để chị em thằng Tư chăm lo học hành thành người mà thôi.
Giờ thì chị em nhà hắn ai nấy đã yên gia thất, con cái đề huề, lại đến tour mình chăm chút cho bọn nhóc con. Và, ai cũng nhận ra rằng, chuyện dạy con sao mà khó thế. Ba mẹ ngày xưa hiếm khi mới dùng đến roi vọt, mà chị em hắn răm rắp vâng lời, những khi quỳ trên phảng chịu đòn đố có đứa nào dám khóc, khi ba mẹ cầm roi đố có đứa nào dám chạy… Bọn nhóc bây giờ lý sự ngang cua đối đáp lượm liền nghe shock, hiện đại mà. Mình, vẫn dù thiên về cái tôn ti trật tự xưa cũ hơn, dĩ nhiên ko thể quá cực đoan, vẫn không thể chấp nhận cái kiểu đánh con theo kiểu cho hả cơn giận, cho thỏa nỗi bực tức lúc ấy dù nhân danh thương con cho roi cho vọt. Thương theo kiểu vả vào miệng khi con đang ăn, bồgn thảy con xuống nệm hay ghế như ném một bịch gạo hay túi áo quần, thì thà đừng thương con còn hơn.Trẻ con mà, nếu nó hiểu và làm như ý muốn của người lớn thì nó đã không còn là trẻ con nữa rồi.
------------------------
* Một trong những bên sông trứ danh ở quê nhà yêu dấu, Ông Đà, Ông Cừ (bến Lội), Bà Bài...
** Thuộc tứ chi, khúc da trắng rợn người qua khỏi huyệt đan điền một khúc
*** Một trong những bãi bờ lừng danh, quê nhà yêu dấu too, Gành Sông, Gành Me, Biền Lát Giữa...
**** Thân cây sắn (khoai mì, khoai xiêm...), sẽ được cắt khúc tầm 10cm để trồng. Nhà tui ở xứ Tam Kỳ, ai ai cũng gọi củ mì là khoai Xiêm.
***** Một từ thiêng liêng như một điều răn, con nít trẻ con chớ chạm vào đó, như rứa là...hông nên
Không biết hồi trước khi bị đòn, thằng Tư có suy nghĩ gì không chứ con gái e bây chừ vừa cầm roi đưa lên hăm dọa nó đã nói "Chẳng lẽ mẹ là người độc ác hả mẹ?"...Dạy con khó thiệt BTS à!
Trả lờiXóaLike.
Trả lờiXóa