Nên chi chỉ được lòa nhòa rứa thôi, nên chi những tấm hình treo đây có vằn vện méo mó hình thù âu cũng chuyện thừong tình. Lâu lắm rồi mới lòng vòng café cafáo Đà thành, thành phố đổi khác kinh ngạc. Không nhiều thì giờ nên chỉ chọn đi những con đường quen cũ, cửa nhà quán xá tinh tươm hẳn ra, nghe lòng một niềm gì, như tiếc. Đêm muộn sau cuộc pháo hoa, quần cộc dép lê thả bộ lang thang NTMKhai, từ Lý Tự Trọng ra Hùng Vương, thấy thân thuộc như nhà, phố vắng không đèn soi sáng bởi mấy xe bánh mì hay sữa đậu nành đậu xanh, ừ thì tạt vô ngồi nhâm nhi lại hương vị nhiều năm trước, lòng ngùi nhớ...Với thành phố này, ghé đây là trở về nhà, dù đông đúc hơn xưa, giọng người lẫn lộn hơn xưa, vẫn hidden bóng dáng chốn yên bình, thong dong, thư thả. Đà Nẵng được mang dáng vẻ như bây giờ, dù thiên hạ đồn đoán thế nào, cũng không thể không ghi công bác Trời Xanh muôn thuở.
Đêm pháo hoa, hòa dòng người nô nức như lòng con trẻ, vui vui là. Bạn thân hay sơ, lâu ngày gặp lại, thấy sướng rơn trong người, và, đôi lúc thấy ái ngại vì được tiếp đón chu đáo, nồng hậu, đơn giản tự hỏi mình đã từng chu đáo như thế chưa? Ghé thăm bạn ở Bảo tàng thành phố, tình cờ được tặng cặp vé xem pháo hoa ở bar Oriental Queen + free nước uống, hehe số đỏ. Vì bar OQ nằm sát vị trí đặt pháo nên ko thể thấy những hình ảnh như từ khán đài bên bờ Bạch Đằng đông, và vừa xem vừa liên tục bị xác pháo rớt đầy đầu...
















hehe, chưa gì đã lo rào trước! Nhìn OK mà pác.
Trả lờiXóaHehe, đứng cạnh dàn phóng nên ko thấy tạo hình tạo dáng của pháo, chỉ là một chùm sáng thui
Trả lờiXóaUi , mẹ con nhà ai mà xinh hỉ , hehehe
Trả lờiXóa