Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011

Mà trông nét chữ nhớ người

Mùa thu 199x (x<3), gã trai măng tơ xách valise nhảy xe đò Renault ngược Đà thành. Những chiếc xe nửa vàng nửa đỏ thời ấy cửa trống toang hoác gió lùa, trên mui không gà keo cũng heo éc, ngồi cạnh cửa sổ có khi tắm phải nước đái heo hoặc phân gà, có hôm nhảy gặp xe than, nóng rực người. Vẫn còn dư âm thời hehe bao cấp mà, cả nước bần hàn chớ chẳng riêng ai…

Nhắc chuyến xe í là vì xem như nôm na một bước ngoặc xinh xinh của thằng trai măng tơ, bắt đầu chuỗi ngày phóng túng vắng luỹ tre làng, ra khỏi ruộng đồng rạ rơm về phố xa trọ học. Mà, cái sự học hành của thằng trai í ngon lành gì cho cam, rất và rất hẳn hoi hời hợt, chỉ có sự hát hò là hehehe hẳn hoi ham hố ở khu ký túc xá lè tè bụi bặm đường NTMK. Chính nơi đây thằng trai măng tơ sa ngã hội hè. Banh bóng từ đó mà mê. Nhạc nhiếc từ đó mà si. Thơ văn từ đó mà yêu quý mến ruột rà. Natalia, Romance, La Grima, Hạ Trắng, Mưa Hồng từ đó mà thành. Bạn bè bốn phương tụ hội, mỗi thằng góp một chút sa ngã vào nhau…

Mùa đông 200x (x<2), gã trai ấy lại lên đường, cho cuộc hành trình tìm cành cây que củi lá úa cỏ khô. Rồi về đầu thu 201x (x<1) thê tử đề huề đề huề.

Bằng hữu ân cần ngày mỗi xa xôi, khi thằng trai ta nhớ thương thời tuổi trẻ, lại lần giở những con chữ ngày xưa để nhớ, để đêm đêm nhớ về một thời thấy mình vừa trở lại nơi xưa, cho lòng them chút ấm…

Chữ này đây, Thọđĩ, quê Cẩm Kim, kẻ mê nhạc hơn tất cả, chơi guitare và Harmonica hồn vô cùng vô cùng. Mê Trịnh đến nỗi luyện chữ cho gần chữ Trịnh. Chàng học hành lẹt đẹc, bởi suốt ngày ôm đàn réo rắc, ba mẹ gửi tiền mua sách vở, chàng ta ôm trọn ra Thiên Kim (tiệm băng đĩa bên hông nhà hát Trưng Vương) ôm về một chồng băng Tuấn Ngọc & Khánh Ly cho cả phòng nghe ké. Ừ mà nhờ đó mà thằng trai ta có cơ hội nghe nhiều…


Chữ này Fifa mỏ nhọn from Đồ Bàn xứ, da ngăm đen như dân Chàm, mạnh mẽ đầy nam tính. Đúng nét chữ nét người.

  này cũng một tay cự phách, ở mọi ngón hắn tham gia, từ bóng đá bóng bàn cờ tướng bi lắc billard hay guitare… Hễ chơi môn nào thì đều ra tấm ra món. Bóng đá thì như Henry, qua ngưòi chỉ thích xâu kim. Bóng bàn chỉ mê reverse giật xoáy. Billard mượt mà đĩ thoả. Cờ tướng xoè cả mười ngón tay trên bàn cờ. Và guitare, gạo cội. Chơi Lossitos trống kèn tưng bừng tưng bừng, Recuerdos reo dây đê mê đê mê… Ui, tau nhớ mi lắm, Fifa à.

Chữ này trò Nắng mến thương, cô bé với slogan “tự do hay là chết”. Ngày thằng ta lênh đênh lênh đênh mưa gió mịt mù mịt mù, Nắng tinh thần bên cạnh bên cạnh.

Chữ này trò Tim Sen mến thương, nói thằng ta nghe ngày mịt mù mịt mù rằng hoa từng mùa mà nở, mỗi mùa hoa mang nét khát khao riêng, ôm lấy mùa hoa cũ là không khôn ngoan không khôn ngoan hehe.

Cuối xuân 200x (x=1),chữ không viết tay này, thằng ta giữ như báu vật, kẹp trong cuốn nhạc Trịnh không năm tháng những bài ca. Ngày ấy báo chí tuyền màu đen trang nhất, thằng ta nghe ra mất mát niềm gì, vô Da Vàng (Trần Bình Trọng ngã năm) ngồi nghe KL liên tục liên tục, buồn buồn trách cứ chị ơi sao chị không về. Thời khắc đó, lời trách vu vơ của kẻ rỗi hơi như thằng ta lại chạm đến nỗi lòng huyền thoại. Mà, đã mười năm rồi ta ơi.

5 nhận xét:

  1. mới chục năm mà đọc thấy xưa thiệt xưa, buồn thiệt buồn...

    Trả lờiXóa
  2. nét chữ mí cô em gái của anh đẹp quá....

    Trả lờiXóa
  3. Rồi một hôm kỷ niệm ùa về
    Hiển hiện trong từng nét chữ
    Những nét chữ làm ta ray rứt nhớ
    Từng đứa bạn như gió đi xa...
    ( Tặng buitruc )

    Trả lờiXóa
  4. Những gì tôi trãi ngày trước,
    Những gì tôi thấy hôm nay,
    Những gì sẽ đến ngày mai,
    Không phải vạn lần không phải,
    là tôi!

    Trả lờiXóa