Thứ Bảy, 22 tháng 1, 2011

Lại một mùa xuân, nhớ Miền đất phúc...


Lại sắp về một mùa xuân, ta lại có cơ hội ngồi bên bếp hồng trông bánh chưng chờ sáng, lại được nghe bài chòi trong khói trầm xuân. Vừa lặt lá mai xong, năm nay lạnh, chắc vàng mai không rộ. Trong giá lạnh quê nhà, một sớm như sớm mai nào, bạn nhắn tin ta hay từ Miền đất phúc, mà buồn. Nghe ra cuộc tử sinh đời người vô lối, ai biết ngày sau. Sinh sôi hay tàn lụi, nào biết đâu căn nguyên cội nguồn.

...

Một thuở hoa lá xôn xao bạn cùng ta nồng nàn tuổi trẻ...Nơi ấy, ta trải qua thời thanh xuân trong sáng số dách đời mình...

Ai biết đâu bìm leo giậu đổ, một chiều quay lại chốn xưa cả trời hoang vắng đìu hiu. Khoảng sân này quen chân bạn chân ta, giờ đi đâu về đâu?


Thương người, thương ta bao nỗi thương hải tang điền. Xót cho những môi cười xưa giờ héo tắt, cay đắng trùng vây, giăng kín trời đất phúc. Dẫu biết lẽ hợp tan trong cõi sống này là chuyện muôn đời, mà vẫn không thôi xót đau cho những  li tán khôg ngờ. Kẻ ở người đi, đời sao buồn thế kia khôg biết.
Cầu cho người đi hồn siêu thoát cõi xa
Cầu yên bình sớm trở lại, phúc sớm về miền đất phúc, cho bạn bè ta sống lại những môi cười...

1 nhận xét: