Thứ Ba, 29 tháng 6, 2010

VONG BẢN

http://images.brisbanetimes.com.au/2010/06/13/1592852/maradona-420x0.jpg

Ở đời, có lẽ bi kịch rất và rất vô cùng to lớn vĩ đại nhất là sống một cuộc sống khác không thuộc chính mình. Khi người ta gượng gạo khoác lên mình một vỏ bọc khác, một bản sắc khác đã là điều khó chấp nhận, huống chi bộ mặt vay mượn ấy xấu xí thô kệch hơn nhiều so với phiên bản gốc (original version). Hà Lan mùa này mang bộ mặt vay mượn đó lạnh lùng đi vào tứ kết. Oái ăm thay, thứ bóng đá vong bản ấy lại, hình như, đang có vẻ ít nhiều thành công. Và cái lối lạnh lùng kéo cả Eto về đá tiền vệ phòng ngự mà cha nội Mourinho thực thi ở Inter đã lan tràn sang khắp WC mùa này. Chỉ tội cho mấy fans yêu thích bóng đá tấn công, lãng mạn một chút, hoa mỹ một chút, kiểu như “Thà thua 9-10 còn hơn thắng 1-0” (Johan Cruyf). Với triết lý ấy, ta khoáy vô cùng dạng cầu thủ như Maradona, Zidane hay Messi bây giờ. Ghi bàn phải điệu đà một chút, qua người phải đĩ đĩ một chút, thi thoảng cứa lòng, vẩy má, giật gót, ngã bàn đèn…hay bay lên đánh đầu ít nhất cũng như Kluivert ngày nào…Đừng có mà hùng hục như Nisterroy.

Argentina's striker Lionel Messi.

Túm lại phải làm thơ viết nhạc trên sân cỏ.

Ui ta khó tính vô cùng

1 nhận xét: