Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

Tiếc Givral, dù chưa đến một lần

Tiếc! Và tức nữa. Chưa từng đến đó, và cũng nuôi ý định đến đó ngồi một lần, vậy mà không còn cơ hội nữa rồi. Khi đọc Điệp viên hoàn hảo và những tài liệu khác về PXA, ngoài lòng cảm phục nhà báo, tình báo cự phách này, tự dưng thấy yêu cả những địa điểm ông từng đến, yêu cái phong thái tự nhiên hóm hỉnh của ông và hình dung cái cách ông ngồi ở Givral hằng ngày để tán gẫu thu nạp tin tức cho cả 2 nghề. Givral, nói như ĐTQ, là nơi lịch sử đi qua.
Chiều qua tình cờ vô blog bác Kwan mới biết, và cũng cứ nghĩ là sẽ đập trên dự án, ai dè là thật. Sáng nay vô RFA thì không còn là tin tức nữa, Givral chính thức là đống gạch vụn...
Những tưởng bây giờ không là thời mới giải phóng, người ta sẽ giữ những chút còn sót lại. Vậy mà vẫn thế, không khác xưa là mấy. Chợt nhớ bao đình chùa miếu mạo thành sân kho hợp tác, ngay cả Đàn Nam Giao cũng bị đập bỏ đi ( sau này xây lại mới hoàn toàn),  Đình Gia Miêu thờ chúa tiên Nguyễn Hoàng cũng tan tành sau một thời gian là sân kho, chuồng bò, chuồng lợn.
Văn hóa lịch sữ đất nước này sẽ về đâu, còn gì ngoài những building bóng loáng lai căng, ngoài những chuyện phù phiếm như đúc ngàn con rồng, bịt ngàn cái trống, gửi tới ngàn năm sau cái thùng kim loại (nhập từ Hàn Quốc) chôn giữa lòng Hà Nội. Một ngàn cái Diamond Plaza cũng không bằng mấy bàn café Givral đấy, thưa mấy ngài chỉ nghĩ đến chuyện sinh tiền.

1 nhận xét:

  1. Riết rùi không biết về lại Sai Gòn mình có nhận ra không ta ???? sighhhhhhh

    Trả lờiXóa