Thứ Năm, 1 tháng 4, 2010

GIỖ TRỊNH

Đã chín năm ngày mất người nhạc sĩ được yêu thích nhất Việt Nam này, nhớ rõ vì cùng năm đó mình hành phương nam. Tan tầm không đón M như mọi hôm mà chạy thẳng ra "vùng mộ địa" Gò Dưa. Nắng chiều hãy còn lung linh trên những dãy nhà mồ, đã có một nhóm ngồi sẵn đó, trên bãi cỏ nhỏ trước mộ... Không quen ai trong số họ, nhưng khi ngồi xuông nhấp đôi ba ly rượu và ôm đàn thì tất cả là người thân. Cái hay của Trịnh là khả năng kết nối lòng người, nhạc đi từ tim ông qua tim người khác, rồi sang người khác nữa...
...

...

Lâu rồi mình mới hát đầy xúc cảm như thế, từ 5giờ chiều đến tận khuya. Đủ mọi lứa tuổi tầng lớp, già trẻ gái trai, xe ôm bác sĩ họa sĩ nhà thơ kế toán hay người mất dạy như mình, tất cả ngồi sát nhau trong không gian lạ lùng

Kỳ lạ là hơn một nữa số họ là dân Quảng Nam thứ thiệt đi làm ăn xa, Duy Xuyên, Điện Bàn, Tam Kỳ...

Bạn trẻ ôm đàn tên Tín, Tín còi sinh năm 85 như bạn í tự giới thiệu. Quê Nhơn Trạch nhưng đang làm nghề chép tranh ở Q7. Chơi đàn cực kỳ có hồn, chạy hợp âm cực kỳ duyên. Mình cũng múa may song tấu cùng bạn ấy, vui chi lạ

Rượu. Uống từ vodka uống qua rượu gạo...

có cả anh tây mê nhạc Trịnh

Cận cảnh bạn Tín còi

...

Bức kí họa do một người trong nhóm vẽ tặng, hình như nhìn không ra mình.
Với người xa lạ nhưng trong không gian Trịnh, ta vui. Chợt nhớ chợt thèm những bạn bè cùng ta một thời đàn hát. Giờ tản mác về đâu xa vời. Ai đó có còn nuôi trong lòng niềm xao động khi vang bên tai mình câu guitare quen, khúc ca từ từng ưa thích trích ra từ ngàn câu nhạc Trịnh. "Năm tháng trôi lạnh lùng hoài" có thể con người đổi thay, cả niềm yêu thích thanh cao như đàn hát có khi còn phai nhạt, nên dù đôi khi buồn nhưng ta không dám trách oan chi đời.
Thôi thì ta vẫn còn một nơi nương nhờ chút thở than...

4 nhận xét: