Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2009

Đời ta có khi tựa lá cỏ, ngồi hát ca rất tự do…

Là Trịnh nói thế, chứ ta thì từ lâu lắm rồi chưa có dịp ôm lấy đàn mà nắn phím so dây, và cũng hình như quên bén là mình từng những tháng năm dài …Hôm nay ngồi lật lại gác xếp bụi bặm, thấy lòng mơ hồ thèm những cuộc nhậu, những chuyến đi, những lúc thảnh thơi ngồi hát tự do như dế giun chim chóc lăn lóc đá sỏi một đời ly hương

 

Này là hát trong một quán café trên đường Phan Chu Trinh, Đà Nẵng nhân sinh nhật một người bạn. Quán đó bây giờ có khi mất dấu rồi, con đường mới nối sân bay với cầu Rồng đến mộ Nguyễn Tri Phương cũng không còn nói chi mấy quán nhỏ ven đường. Thì như ta từng mất đôi hàng xà cừ lá thắm trên đường Lê Duẩn rồi tiêu luôn cái dốc Cầu Vồng đó thôi…Thành phố thay da đổi thịt, đáng ra phải mừng chứ.

 
 
 

Này là lúc đang thăng quên cả đất trời trong đêm say trang trại Bình Dương

Mọi cuộc vui qua đời nếu thiếu hồng nhan thì vẫn cứ vui nhưng là niềm vui không trọn. Trịnh nói thế. Ta thì mọi cuộc say trên đời mà thiếu guitare thì ếch vui, phải không em?

 
Những ngày xưa thân ái, xin gữi lại cho ai... Riêng một góc trời hôm ấy cũng thật đáng nhớ. Một thời ko dễ quên dẫu có những điều ko trong ý ta.
 

Đêm Qui Nhơn, trên sân thượng nhà Đứcđen, đêm găp lại nhau sau nhiều năm biệt tiếng đàn. Cảm xúc tơ huyền khó còn như xưa nhưng tình bạn hình như càng sâu đằm theo ngày tháng tới, phải vậy không Đỗ Hồ bằng hữu của ta ơi?

 
 
 

Đà lạt khói sương cho lòng ta sươgn khói. Quán café này có thể hay hơn lúc đêm về. Nhưng buổi sáng mưa bay anh em ghé lại, vắng như cành khô củi mục kiến leo trèo vẫn thấy nét duyên riêng. Ta thích cây guitare dây nilon nên cứ mân mê tấu khúc. Mưa Hồng ta hát buổi ấy, hay lạ, và nghèn nghẹn nỗi niềm…

 

Hễ ôm đàn là nhớ nhữg tiếng đàn xưa cũ, của ngày bụi bặm nghèo nàn miên man học ít chơi nhiều cùng Rhum Hiệp Hòa sáu ngàn rưỡi một chai lai rai trà đá. Mà vui. Nhớ từ Recuerdos De La Alhambra đến Lositios, nhớ bên LaGrima sang Fetes Lariane nhớ về Cumpasita nhớ tràn Sérénade. Thương từ Hạ trắng thương về Nghìn trùng xa cách, yêu từ Phạm Duy yêu tới Từ Công Phụng cùng Ngô Thụy Miên…

 

Mai sau dù có bao giờ

Đốt lò hương ấy so tơ phím này

 
 

6 nhận xét:

  1. Thôi thì buổi chiều nào đó, lại so dây đi anh...

    Trả lờiXóa
  2. Biết đàn địch giống như vừa uống cafe vừa hút thuốc vậy. Đầy hương vị và sướng chi lạ!!!
    (Em không biết hút thuốc, uống cafe sữa và chỉ cầm đàn gẩy gẩy vài cái để mọi người thất vọng ồ lên "Chỉ rứa thôi hả?" nhưng có thể cảm nhận được cái phê, cái sướng rên mé điều hiu của những hình ảnh trên.)

    Trả lờiXóa
  3. @cnb: thì gom góp mỗi nơi một ít mà
    @tradu..: cũng mong vậy em, mà chẳng biết bao giờ
    @HK: Hi hi sướng chi lạ. Nhưg anh cũng chỉ ở mức mình đàn mình nghe thấy phê (còn người khác chưa chắc...). Nhưng mà yêu guitare lắm lắm.

    Trả lờiXóa