Những ai bạc bẽo xin đừng đến
Hãy để thềm tôi xanh sắc rêu
(NB)
Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009
QUÊ
Mười chín tuổi ra đi chàng trai hăm hở năm mươi năm sau về ông già trầm tư. Đến thăm bạn cháu dắt ra tận mộ khói nhang ruột thắt mắt nhòe. Đêm nằm thương một đời lận đận Giá nào đắt bằng nỗi xa quê.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét