Những hồi chuông nhà thờ vang lên cuối phố
Em đi tìm anh trong đêm thánh vô cùng
Chỉ gặp lại mình của ngày xưa vụng dại
Tự đáy hồn thổn thức một lời kinh.
Noel năm nào em đi bên anh
Câu kinh yêu thương ta nguyện thề trước chúa
Cầu cho suốt đời đôi linh hồn ngoại đạo
Mãi mãi là chiên ngoan của đời nhau.
Noel năm này anh qua nơi đâu?
Em đơn côi giữa biển người xuống phố
Lời chuông rơi hay lòng em nức nở
Đêm thánh vô cùng anh có nhớ em ko?
Vì sao nào trong vạn ngàn sao ấy là anh?
Thắp lửa lòng em trong đêm dài hoang lạnh
Em hạnh phúc dẫu chỉ bằng hoài niệm
Noel năm nào… hai đứa bên nhau.
P/s: hình như Giáng sinh 2000 thì phải, mùa đông Đà Nẵng buồn như con chó ốm cá ương Nguyên Sa, bọn hoa sữa cuối mùa thì cứ ngắt ngứ, day dứt thế nào. Chiều như rứa, chiều không mưa, chiều mù căm, chiều loang gió, chiều lạnh se, ngang nhà thờ con Gà Trần Phú lại hình dung một đêm thánh vô cùng...
Cũng đã gần mười năm, chẳng nhớ bài thơ này mình còn lưu giữ ở đâu, trong ngăn kéo nào, chỉ nhớ mỗi 2 câu trên blast mà mỗi giáng sinh về Khương lại lôi ra đọc ghẹo mình. Thôi thì may rủi gõ Google cái coi, may ra ai đó cùng tâm trạng boléro thơ phú đã cất giữ. Hú hồn tìm thấy, chỉnh lại mấy từ dị bản rồi rì pốt lên đây mừng Giáng sinh như cái cách ăn mày kí ức.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét