Mấy năm trước bắt cụ ấy ăn bánh chưng mút xốp, uống cà phê sữa, năm ni tiến lên uống rượu, khà khà không biết sang năm cụ ấy còn nếm cái chi chi nữa...
Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2010
Cụ Hùng Vương say tè le vi xình
Mấy năm trước bắt cụ ấy ăn bánh chưng mút xốp, uống cà phê sữa, năm ni tiến lên uống rượu, khà khà không biết sang năm cụ ấy còn nếm cái chi chi nữa...
Thứ Sáu, 16 tháng 4, 2010
LÀM TÌNH TRONG LĂNG MINH MẠNG
Tin dù cũ nhưng vẫn có thể làm chấn độngbất kỳ ai có lương tâm, biết suy nghĩ ở mức độ bình thường, trừ chính những kẻ gây ra chuyện động trời đó.
Chuyện là đoàn làm phim Thái sư Trần Thủ Độ vào Huế lấy điện thờ Hiếu lăng- quần thể lăng vua Minh Mạng và hoàng hậu Hồ Thị Hoa để làm giường ngủ của vua Lý Huệ Tông và Trần Thị Dung. Toàn bộ long vị, ban thờ chánh điện bị di dời vào góc tường để đoàn làm phim dựng cảnh phòng the. Đã là phim sử, lại là phim cúng cụ ngàn năm Thăng Long văn hiến, chỉ cần hiểu biết sơ đẳng ở mức ngọn cỏ gốc cây cũng dễ nhận ra hành động tày đình trên thể hiện độ lùn nào của văn hóa rồi, không những lùn mà còn lùn đến mấy bậc.
Bậc thứ nhất, lấy bối cảnh triều Nguyễn gán cho triều Lý thì ngay cả đứa học sinh tiểu học cũng thấy được muôn sự cái gà mờ. Đình chùa thời Nguyễn khác lăng tẩm thời Lý, đầu đao thời Lý không thể là đầu đao thời Nguyễn, con rồng thời Nguyễn lại càng không thể là con rồng mảnh mai thời Lý… Rứa thì quay phim Lý lấy cảnh Nguyễn là cái sự chi chi.
Bậc lùn tiếp theo, cho dù có ngu muội đến mức đần độn cũng không thể nảy ra cái ý tưởng vô liêm đến vậy, khác nào dỡ bàn thờ cha ông họ tộc xuống đóng giường hưởng khoái lạc tân hôn. Lăng tẩm phải là nơi thờ phụng. Nếu không có tấm lòng tôn trọng tối thiểu thì ít ra cũng tỏ vẻ tôn trọng những nơi linh nghiêm như vậy. Dám cả gan dẹp bỏ long vị ban thờ vào xó góc rồi dựng trướng rủ màn che cho Lý Huệ Tông làm tình ư ử cùng Trần Thị Dung là sự xuẩn ngốc cực cùng. Trai gái yêu nhau thời lén lút dù “không ai ngăn hay lấy cung” cũng chẳng có đôi nào dám leo lên ban thờ đình chùa miếu mạo dẹp bỏ lư hương mà vuốt ve nhau. Hông nên. Như lời ông bà quê nhà vẫn răng dạy con cháu khi dám chạm những điều linh thiêng. Hông nên! Nguyễn Ánh có đái vào đầu lâu Nguyễn Huệ có khi còn dễ chấp nhận hơn nhiều.
Mà, vẫn băng khoăn không biết mấy cha ở ban quản lý di tích đi đâu? Bác Phùng Phu đi đâu? Hay là các bác vẫn có nhà nhưng cũng cùng một độ lùn mà không biết làm thế là lùn.
Nếu là con cháu nhà Nguyễn có mặt ở đó, thể nào ta cũng xách dao chém chết mấy cu lùn vô liêm kia.
Ôi phim mừng ngàn năm Thăng Long, hết chạy qua Cấm thành tàu rồi về lăng mộ vua ta, vội vội vàng cho kịp ngày đại lễ.
Ta thề sẽ không xem dù một giây những phim loại đó.
Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010
THIỀN VIỆN THƯỜNG CHIẾU

...Thiền môn...
...Chánh điện...
(tiếc là bên trong đang hành lễ nên không thể chụp hình)
...
...
...
...
...
...cây Sala trĩu trái ngay lối vào Nội viện...
...đôi lứa yêu nhau cũng lưu dấu chốn hành thiền..
...và bán hàng ngay nơi cấm bán...
Tiếc Givral, dù chưa đến một lần
Chiều qua tình cờ vô blog bác Kwan mới biết, và cũng cứ nghĩ là sẽ đập trên dự án, ai dè là thật. Sáng nay vô RFA thì không còn là tin tức nữa, Givral chính thức là đống gạch vụn...
Những tưởng bây giờ không là thời mới giải phóng, người ta sẽ giữ những chút còn sót lại. Vậy mà vẫn thế, không khác xưa là mấy. Chợt nhớ bao đình chùa miếu mạo thành sân kho hợp tác, ngay cả Đàn Nam Giao cũng bị đập bỏ đi ( sau này xây lại mới hoàn toàn), Đình Gia Miêu thờ chúa tiên Nguyễn Hoàng cũng tan tành sau một thời gian là sân kho, chuồng bò, chuồng lợn.
Văn hóa lịch sữ đất nước này sẽ về đâu, còn gì ngoài những building bóng loáng lai căng, ngoài những chuyện phù phiếm như đúc ngàn con rồng, bịt ngàn cái trống, gửi tới ngàn năm sau cái thùng kim loại (nhập từ Hàn Quốc) chôn giữa lòng Hà Nội. Một ngàn cái Diamond Plaza cũng không bằng mấy bàn café Givral đấy, thưa mấy ngài chỉ nghĩ đến chuyện sinh tiền.
Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2010
Thứ Năm, 8 tháng 4, 2010
LẮC ÔNG BỔN
...đoàn đi trong đêm, ánh lửa bập bùng
...4 ông Bổn lắc lư trên kiệu đại diện cho Lái Thiêu, Lò Chén, Búng và Tân Khánh...
...đoàn rước dừng lại cúng, chờ ông Bổn chỉ đường đi tiếp...
Chờ lâu quá nên về trước, mình không thể tiếp tục theo đến cùng. Nhưng đến nhà cũng đã 4 giờ sáng, dậy đi làm mà mệt đứ đừ.
Thứ Tư, 7 tháng 4, 2010
QUAN SÁT TỪ BÀN NHẬU...
Ui đời, em con dân tre trảy cỏ rác bé mọn nào dám phật lòng mấy chú mấy anh. Vâng em xin theo phen này mà lòng em đếch phục, cái gan em muốn lộn lên đầu.
Thứ Ba, 6 tháng 4, 2010
MESSI HẠ GIỚI!
“Bendtner ghi bàn ở Nou Camp và mọi việc thế là kết thúc đối với Arsenal. Từ bầu trời của Barcelona một người Argentina nhỏ bé, do công việc của mình khoác lên người chiếc áo cầu thủ nhưng không thuộc hành tinh xanh đã hạ giới. Bàn thắng của tiền đạo Arsenal đưa các “pháo thủ” dẫn trước Barca đã làm cho Leo Messi nổi giận, muốn đặt mọi thứ vào đúng vị trí của nó theo cách và thời điểm mà anh muốn. Leo hạ giới và chả còn gì như trước nữa. Barcelona hiện hình là gã khổng lồ quyết tâm có mặt tại trận chung kết ở Bernabeu. Các đội bóng còn lại bắt đầu run sợ.
Messi không phải là một cầu thủ bóng đá, cũng chẳng phải là người kế tục hay kế thừa của Maradona. Đơn giản, Leo là duy nhất. Một số người chơi bóng đá, một số khác cố gắng làm thế, một số khác không làm được điều đó. Còn Messi ở đó, chơi một thứ bóng đá khác, riêng biệt và siêu tự nhiên. Barcelona của Guardiola được một người Argentina có đôi cánh thiên thần ban phước. Với sự giúp đỡ của thiên đường, Messi lừa bóng và ghi bàn, biến những cú sút của mình thành đòn roi vọt của bầu trời. Những sự kỳ diệu của Messi không còn là tin tức nữa. Tin tức là những gì anh làm được, biến cái không thể thành có thể với quả bóng ôm lấy đôi giày của anh.
Messi lại "hạ giới". Ảnh: AFP
Barcelona đã làm chủ trận đấu, từ đầu đến cuối. Arsenal lại không phải là Arsenal. Các cầu thủ của HLV Wenger kết thúc trận đấu với đôi mắt bị thôi miên bởi một đội bóng không chỉ hay hơn mà còn có cầu thủ xuất sắc nhất thế giới, Leo Messi.
Khi không ai chờ đợi, Arsenal ghi bàn…Nhưng Arsenal không biết điều gì đang chờ đợi họ. Cánh cửa bầu trời bỗng mở và Messi hạ giới để đảo ngược tình thế. Ba phút sau khi Barca bị dẫn 0-1, Leo san bằng tỷ số. Từ chiếc giày trái của Leo không vút ra chỉ một tiếng roi quất mà cả một trận mưa sao băng. Thượng đế nổi giận và muốn trừng phạt các “pháo thủ” bằng xương bằng thịt. Từ giây phút đó, tất cả đều xoay quanh đôi giầy của Messi. Trái đất nín thở như ngừng đập thưởng lãm cuộc trình diễn của Messi, người làm mưa làm gió trên sân cỏ. Anh xuất hiện ở bên trái, rồi bên phải, và sự đe dọa này đã biến thành hiện thực ở gần cuối hiệp một, khi Messi ghi tiếp hai bàn, đưa Arsenal rời xa khỏi khát vọng làm nên một chiến công…Sang hiệp hai, sau khi tạo ra một cơ hội cực kỳ ngon ăn cho Pedro nhưng tiền đạo này không thể dứt điểm, Messi đâm nhát kiếm cuối cùng kết liễu Arsenal bằng bàn thắng thứ tư. Anh rời sân với quả bóng trên tay và cả hai cùng mỉm cười và hẹn nhau ở sân Bernabeu.
Chùm ảnh: Đêm thăng hoa của thiên tài Messi
Có lẽ Bendtner không biết rằng bàn mở tỷ số của anh cho Arsenal vô tình đã kích hoạt "quả bom nguyên tử" có tên Messi
Mở đầu là bàn gỡ hòa với một cú ra chân cực mạnh từ ngoài vòng cấm...
Bàn thứ hai...
...Và bàn ấn định chiến thắng 4-1 cho Barca.
Dù luôn bị các hậu vệ Arsenal theo sát...
...Nhưng Messi vẫn thể hiện được những pha đi bóng sở trường
Messi luôn thi đấu đầy quyết tâm...
Messi xứng đáng nhận được sự tôn vinh từ đồng đội, khán giả nhà và chính đối thủ
Barca (giữa) đã cho thấy họ là bậc thầy của lối đá tấn công phóng khoáng
HLV Arsene Wenger bất lực trước Barca của người đồng nghiệp trẻ Guardiola
Sự thất vọng của các Pháo thủ...
...Nhưng họ cũng chẳng nên buồn, đơn giản vì đối thủ quá mạnh
Thứ Năm, 1 tháng 4, 2010
GIỖ TRỊNH
...
Kỳ lạ là hơn một nữa số họ là dân Quảng Nam thứ thiệt đi làm ăn xa, Duy Xuyên, Điện Bàn, Tam Kỳ...
Bạn trẻ ôm đàn tên Tín, Tín còi sinh năm 85 như bạn í tự giới thiệu. Quê Nhơn Trạch nhưng đang làm nghề chép tranh ở Q7. Chơi đàn cực kỳ có hồn, chạy hợp âm cực kỳ duyên. Mình cũng múa may song tấu cùng bạn ấy, vui chi lạ
Rượu. Uống từ vodka uống qua rượu gạo...
có cả anh tây mê nhạc Trịnh
Cận cảnh bạn Tín còi
...

Bức kí họa do một người trong nhóm vẽ tặng, hình như nhìn không ra mình.
Thôi thì ta vẫn còn một nơi nương nhờ chút thở than...