Thứ Sáu, 11 tháng 6, 2010

WƠ CUP SAU CÙNG CHĂNG?

Mùa wơ cúp thứ 3, cũng là mùa cuối ở xứ Tân Khánh này. Thời gian bóng câu hết biết, chao cánh liệng xẹt qua ô cửa đời mình. Còn nhớ mùa thứ nhứt 2002, nghĩa là mấy tháng sau buổi chiều thứ 7 ngày 13 rời ga SG dạt về Tân Khánh, thằng bạn đồng hương đồng môn vừa xem banh vừa nói : "Chẳng ai nghĩ cái cảnh 2 thằng không hẹn lại cùng ngồi xem wơ cúp ở đất miền đông xa xôi này. Đời chẳng biết mô mà lần". Rứa mà cũng đã gần chục năm chớ chẳng chơi. Chục năm lơi bơi đứng ngồi không yên chuyện ở chuyện về. Với ai đó có thể là chuyện nhỏ, nghiệt nỗi với kẻ cả nghĩ như mình thì lại là chuyện chẳng dễ dàng gì. Bi kịch là chỗ phải lựa chọn, mà khi đã lựa chọn ta buộc lòng phải chấp nhận mất mát dù ít dù nhiều.
Lại chuyện bóng banh, lần đầu xem bóng đá quốc tế trên tivi tính ra cũng đã tròm trèm 22 năm, mùa Euro 88. Cả 1 HTX  chỉ có 1 cái tivi trắng đen 14 inch Liên Xô vỏ đỏ, phía trước màn hình có cái nút chuyển kênh tròn tròn to đùng, mỗi lần sang kênh nghe cái rầm như xe đụng. Hình ảnh thì khỏi phải bàn, hột mè hột mưa như sao sa. Thỉnh thoảng mất hình cả sân hợp tác lao xao, bà con cứ đè anh chàng kỹ thuật phụ trách truyền thanh truyền hình ra mà chửi. Hồi đó, nói là coi Euro cho oai chớ thiệt ra chỉ có trận nào Liên Xô đá mới được coi, vì anh hai cho chi thì coi nấy chớ làm chi mua được sóng bản quyền như chừ. Mùa đó Liên Xô hay ra phết, cùng Hà Lan bay vô chung kết nên chi mình cũng được coi nhiều. Đến chừ, vẫn không thể quên trận chung kết tuyệt vời đó. Bộ ba Gun lít - Ri cát - Bat xờ ten đang thời đỉnh cao thỏa sức tung hoành. Số 10 Gun lit tóc dài quá ấn tượngRiêng cái cú vút vô lê thần sầu của Bat xờ ten thì đúng là tuyệt tác kinh điển nhứt hạng. Dân mình thì yêu mỗi LiênXô, nên chi khi Dasaev đau chân nhăn nhó vẫn dũng cảm bay nhảy thì cứ xuýt xoa "ui tội Liên Xô quá!".
Khi không wơ cúp khai màn mà núa chiện euro, đúng lẩn thẩn. Nhưng vì đó là lần đầu được coi banh tren ti vi, mà hễ cái gì lần đầu cũng ấn tượng khó phai. Nay mùa bóng banh lan man nhớ lại.
...
Bao nhiêu mùa đã qua, mùa Ý 90, mùa Mỹ 94, Phú Lang Sa 98, Nhựt bổn Đại hàn chung mùa 2002 hay gần đây nhứt Germany 2006, mỗi mùa ta cảm nhận với một cách thế khác nhau. Dĩ nhiên bởi cách coi của đứa trẻ lên 10 hẳn khác ông (sắp) già 40 tuổi hehehe.Chưa kể đời sống bóng đá thay đổi từng ngày, nhứt là tốc độ trận đấu, rồi chiến thuật, rồi công nghệ truyền hình. Năm nay Vtc còn có cả HD nữa mới kinh, mọi giọt mồ hôi lăn trên má cầu thủ hay rớt xuống đầu cọng cỏ đều nét tưng trên màn hình LCD. Nếu mà có cái nhà to to, trong có cái phòng khách or phòng nghe nhìn rồng rộng, thể nào cũng kéo bạn bè chòm xóm tới cùng chung niềm hò hét.
Ui, người tình wơ cúp! Đêm nay ta lại lại gặp người.

5 nhận xét:

  1. hối nớ còn có vụ cúp điện y chang bây chừ, phụ huynh tui tời mùa wơ cúp là chửi um kakak

    Trả lờiXóa
  2. Lần đầu tiên em xem World Cup là năm 1990. Cả xóm bu lại đông đen nhà ông hàng xóm dán mắt vào màn hình trắng đen, con nít khóc um xùm, người lớn bàn luận sôi nổi....
    20 năm qua, vẫn không thay đổi, vẫn là cơn lốc màu da cam em sẽ ủng hộ....

    Trả lờiXóa
  3. Hehe quê nhà tui yêu ngày nớ xài ặc quy, mỗi tuần tivi hợp tác xã mở 2 buổi t7 + chủ nhựt thôi (để nghe kịch Lưu Quang Vũ, chèo, cải lương...). Nếu có banh bóng thì cắt coi kịch hihihi

    Trả lờiXóa
  4. Uh nhà mô lỡ dại có ti vi thì sáng ra cả vườn toàn mùi a mô ni ác kakaka, thanh niên mô cũng tranh thủ tưới hoa tưới cỏ vội vội vàng vàng sợ lỡ pha bóng đẹp. Hà Lan bi chừ vẫn cống hiến quyến rủ lắm, nhưng mà rứa thì lại khó vô sâu

    Trả lờiXóa
  5. Dạ, đôi lúc không kìm lòng, em nghĩ Hà Lan bán độ đó anh...Đá cái chi mà cứ là rịch cà tang hoài...

    Trả lờiXóa