Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010

CĂN NHÀ XƯA



Mai mốt rồi về thăm, em đừng lo chi nữa. Ngày ko còn xa lắc lê thê, và lời u mê thì thôi bỏ lại, em nhé đừng buồn. Mười năm ngang dọc hải hồ, chờ ngày về bình yên với đóa hồng khép nép tay ôm, với vết nứt rêu tường xanh, hồ sen hồng đầu hạ, cười lên đi nghe em, cười được rồi đấy.
Ngày yên bình khi ta thấy yên bình. Cũng ngày, nhưng lắm lúc ngột ngạt, không như sáng nay... Ở đời không có chi kháy bằng, hoan lạc bằng ta được đặt đúng chổ, kiểu như chính danh vậy. Nôm na là đúng cái ta thích, đúng nơi ta muốn, đúng người ta yêu. Mà có dễ dàng chi, cả một hành trình kiếm tìm...
Thôi, nói như thơ như nhạc, "làm gì có trăm năm mà đợi, làm gì có kiếp sau mà chờ...trăm năm dầu lỗi hẹn hò, cây đa bến cũ con đò còn lưa" (PhamDuy-Lưu TrongVan)

3 nhận xét:

  1. Nghe bai ni nho ngay xua qua lao oi...

    Trả lờiXóa
  2. Chính xác đó em. Dù anh nghe Khánh Ly trước rồi mới đến TN nhưng đúng là ko ai qua. Hòa âm bài bài ni cũng quá xuất sắc, thích tiếng chuông nhà thờ rơi buông trong veo...

    Trả lờiXóa