Thứ Tư, 7 tháng 4, 2010

QUAN SÁT TỪ BÀN NHẬU...

Có những điều không thích, thậm chí ghét cay ghét đắng mà vẫn phải toe toét cười ôm vai bá cổ. Đời lắm khi tréo ngeo cẳng ngỗng chân gà. Quan chức với dân thường thì chả là cái quái gì, nhưng với đa phần các doanh nghiệp nho nhỏ hoặc mới tập tò làm ăn thì mấy chú lèn quèn nhậu nhẹt say sưa ấy bỗng dưng trở nên to tát bệ vệ lạ thường, một chuyện thưa anh hai điều bẩm chú, thấy mà gai. Gai mà đếch làm gì được. Làm gì được khi trong địa bàn của nó, léng phén nó hành cho ra bả thì còn đường nào làm ăn. Mà luật lệ Việt Nam mình thì có trời bẫy lớn bẫy nhỏ như thiên la địa võng. Thì phải ngậm bồ hòn cho em xin chút bình yên nhỏ nhoi để còn kiếm đồng bạc ăn trầu chớ sướng ích chi chú. Lai rai vài chai bia cùng bạn bè, thử quan sát hai chú quan xã mà thấy buồn cười, chú chủ tịch mặt béo núc "lỡ một mũi kim nhỏ đụng  vào thì sẽ chảy ra hàng lít nước nhờn ta quen gọi là mỡ" giọng nói thì thầm the thé...Chú phó không béo núc nhưng mắt long sòng sọc đỏ chẵng rõ vì bia hay vì máu chú ấy vốn thế, chú phó này đặc biệt ăn uống gì cũng chắp miệng ầm ầm như heo, nói chuyện thì cúi nhìn dưới chân. Cả 2 chú đều có tài đánh hơi cực kỳ điêu luyện mà anh bạn đi cùng gọi là "nghiệp vụ mà". Giỏi lắm, không tin thử có cái dự án mở văn phòng hay xây xưởng trên địa bàn xã mấy chú thử xem. Mấy chú giỏi ngửi và cũng giỏi nhìn, tầm nhìn xa trên đôi ba bàn nhậu chú ấy thấy chú ấy mon men lại gần tay ôm ly bia tay kia lia ra phía trước hỏi "em tên gì anh thấy quen quen hình như em đang xây xưởng to lắm hả dạo này làm ăn khá à nha". Rồi sau đôi ba ly xã giao chú ấy bảo "lâu ngày gặp nhau anh em mình đi đâu làm chút cho đỡ mỏi". Trong nghề ngoài nghề cao thủ hay thấp thủ cũng thừa hiểu cái "chút cho đỡ mỏi" ấy là gì. Tội nghiệp thằng bạn doanh nghiệp trong túi chỉ có đôi ba trăm vừa đủ bửa nhậu lai rai bạn bè phải cắn răng "dạ dể chi có dịp anh em mình đi chơi chút rồi về", thôi thì ăn thua chó chi lỡ rồi cho loét luôn một khi lá đã đổi màu ông chiều tuốt đằng nào cũng Casa cả, quan trọng là quan lớn đã có ý thì khó mà từ, nếu trong túi không đủ nụ cười ông cụ thì phải kêu gọi bạn bè chi viện thôi.
Ui đời, em con dân tre trảy cỏ rác bé mọn nào dám phật lòng mấy chú mấy anh. Vâng em xin theo phen này mà lòng em đếch phục, cái gan em muốn lộn lên đầu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét