Entry này chẳng biết để cho ai, vì cái gì. nghĩ sao mình cứ lớn mà không thấy khôn, cư xử không đâu ra đâu cả. út bào cu Nhựt hỏi thăm tất cà mọi người mà không nói gì đến cậu tư, nghe buồn chi lạ. cũng tại mình cả thôi, thiệt tình là mình đã quên đang có một người chị nữa trên đời, quên những điều mình hăng hái làm hơn mười năm trước, thì làm sao còn ai nhớ đến mình. những biến cố liên tục xảy ra, cộng với việc mình rời đànẵng đã cộng hưởng làm cho mọi thứ thêm xa biệt. nhưng nói cho cùng đó chỉ là lời biện hộ không mấy khôn khéo. nếu như và nếu như, mình kiên định hơn 1 chút, vững vàng hơn 1 chút, đủ để không tan theo cơn thịnh nộ của mẹ, thì đến nỗi nào. ngày còn ở đànẵng tết năm nào chị cũng về, cả nhà đều vui (dù vẫn biết ít nhất 1 người chỉ vui với vẻ ngoài), đâu như bi giờ. rồi từ lần về sau cùng ấy cùng mẹ, lẽ nào mãi mãi... ngày đám cưới mình chị cũng không vô, cũng có thể tại mình không gửi thiệp mời cho ra thể thức. tết nào về ông nội cũng hỏi thăm chị p, nhắc mình nên thường ghé thăm. và mình chỉ nhớ lúc đó thôi...
đừng trách cứ ai, chỉ nên tự trách mình và ôm lấy nỗi buồn ấy, khi không tạo được niềm vui cho mọi người thì đừng mong chi gặt hái niềm vui. hành động của gã đàn ông trên tam thập nhưng lại không bằng thằng tư ngoài đôi mươi, tệ thiệt tệ. một ngày nào đó lên sg ghé thăm nhựt xem nó ăn ở thế nào. mà, lỡ như nó lạnh lùng thì sao nhỉ? hi vọng không đến nỗi nào.
chó cứ sủa, và đàn bò cứ lầm lủi đi.
Tui hiểu tâm sự của bạn , tui thỉnh thoảng cũng có tâm trạng như bạn .Buồn rồi tự trách mình.Bạn hãy tích cực thu xếp cơ hội thăm Nhựt sớm đi .Chủ động hòa giải những khúc mắc ( nếu có ). Chúc bạn vui
Trả lờiXóa